Friday, April 29, 2011

TƯỞNG NIỆM TƯỚNG NGUYỄN KHOA NAM



Đức độ tài năng đã rõ ràng
Báo đền nợ nước, NGUYỄN KHOA NAM
Nuí sông bức tử vào tay giặc
Thà chết vinh danh, chẳng nhục hàng!
 
 
Ngô Minh Hằng

TƯỞNG NIỆM CÁC VỊ TƯỚNG TUẨN TIẾT TRONG THÁNG TƯ ĐEN



 Tướng TRẦN VĂN HAI

 Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh
 Yêu dân, yêu lính trước yêu mình
 Quê hương bức tử vào tay giặc
 Thà chết cho tròn cái chết vinh !

BIỂN THÁNG TƯ


Bãi biển chiều nay thật vắng người
Nước xanh, mây trắng, cát vàng tươi
Ngồi trên ghềnh đá nhìn ra biển
Thương quá Việt Nam, nẻo cuối trời!

VÌ TỔ QUỐC MÀ VƯƠN VAI PHÙ ĐỔNG

(Xin gởi những người bạn mọi lứa tuổi, quốc nội và quốc ngoại đang thực sự dấn thân cho tự do dân chủ của quê hương, dân tộc)

 














Cũng như bạn, lòng tôi đầy căm phẫn
Khi miệng người như rắn độc, đảo điên
Bán đất quê hương, bóp cổ dân hiền
Trước lịch sử, dối gian và phản bội

ĐỜI QÚA ĐAU RỒI MỘT THÁNG TƯ


(Gởi Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam,
mọi lứa tuổi, quốc nội và hải ngoại)

Từ độ lênh  đênh mấy hướng trời
Theo thuyền định mệnh hướng ra khơi
Là giao mạng sống cho huyền diệu
Cho rủi cho may của phận người

THẾ THÁI NHÂN TÌNH

 
Trăm năm kiếp phận con người
Không ai tránh được phút rời thế gian
May thì thanh thản, bình an
Rủi thì đau đớn, gian nan, lạnh lùng

Monday, April 25, 2011

THÁNG TƯ ĐEN, VIẾT CHO NGƯỜI YÊU DẤU


Có một buổi xuân vàng, em, mắt ướt
Lặng nhìn anh như muốn nói ngàn câu
Anh, lính trẻ, hồn nhiên chưa hiểu được
Nỗi ưu tư trong ánh mắt em sầu

VÁ CỜ

 
Em vá đấy ư ... Lá cờ tổ quốc ...
Lá cờ vàng tôi trọn kiếp yêu thương
Ðời tị nạn ôm nỗi hờn mất nước
Còn chỉ lá cờ ... hình ảnh quê hương !

Sunday, April 24, 2011

TỈNH DẬY ĐI


Như chú bé tiếc hoài con dế nhỏ
Ta ngậm ngùi thương mãi một dòng sông
Như tượng đá bâng khuâng hồn thiên cổ
Ta ôm hồn Do Thái đứng hoài mong

KẾ HOẠCH NHỎ

(Để nhớ về những em học sinh đã bỏ mình tức tưởi trong khi thi hành phong trào Kế Hoạch Nhỏ  tại VN sau 1975)


Em bé quàng khăn đỏ
Thu nhặt giấy, ve chai
Thi hành Kế Hoạch Nhỏ
Cho lớp em ngày mai

Friday, April 22, 2011

BẢN TRƯỜNG CA THỨ NHẤT


Từ đây ta chẳng làm thơ nữa
Dâu biển tang thương. Giận cuộc đời !
Đường cũ thay tên, nhà đổi chủ
Việt Nam, con Lạc cháu Hồng ơi !!!

NGƯỜI CẢI TẠO


Đoàn người lặng lẽ cuốc, đào, khiêng
Lũ ngợm súng ghìm, đứng kế bên
Trăm ngọn roi thù lao vút xuống
Ngàn lời nói độc chất chồng lên
Mồ hôi pha với niềm cay oán
Nước mắt hòa chung nỗi hận phiền ...
Chẳng một ai mà không biết họ,
Ấy, NGƯỜI BUÔNG SÚNG NHẬN OAN KHIÊN !

Ngô Minh Hằng

ĐÁM MA TÙ




Vài tên cầm súng bước đi đầu
Tên nữa AK. tiếp phía sau
Một xác bó tròn đôi mảnh chiếu
Hai đầu buộc tréo bốn dây lau
Không kèn, không trống, không đưa tiễn
Chẳng khói, chẳng nhang, chẳng nguyện cầu
Chỉ có bạn tù khiêng lặng lẽ
Và hồn sông núi bước theo sau !!!

Ngô Minh Hằng

Wednesday, April 20, 2011

HÃY ĐỂ CHO ĐỜI NHỮNG THÁNG TƯ







HÃY ĐỂ CHO ĐỜI NHỮNG THÁNG TƯ



Lại tháng Tư về nữa đấy sao ?
Còn đây vết chém tháng Tư nào !   
Đau thương vẫn đắng khung trời cũ
Máu vẫn tuôn rơi, lệ vẫn trào



Vẫn những gông xiềng, vẫn oán than
Người dân chân chính vẫn cơ hàn
Độc tài, bạo chúa, thêm tàn bạo
Nửa thế kỷ buồn. Ơi , Việt Nam !!!

Vẫn những nhà giam, những trại tù
Nhốt người yêu nước, nhốt người tu !
Ba miền sông núi đau từng tấc
Miệng xóa, tay khơi lửa hận thù !

Xin hãy nhìn xem đất nước nhà
Đâu rồi quần đảo của Hoàng Sa ?
Nam Quan, Bản Giốc còn không nhỉ 
Ai cắt dâng người sông núi ta ???

Hí hửng cầm tiền, mẹ bán con
Vì đâu luân  lý cũng không còn ?
Than ôi, xã hội suy tàn thế
Lòng hỡi ! Đau cùng với nước non ???

Em bé không quen cảnh học đường
Tương lai  tuổi trẻ cõi mù sương
Má hồng con gái, xuân chưa thắm
Đời đã giang hồ, đã  phấn hương !

Nòi giống đau thương đến nỗi này
Hỏi rằng trách nhiệm của ai đây ?
Thất phu cũng thẹn hồn hưng phế
Hào kiệt anh hùng lại bó tay ???


Xin hãy cùng chia những hận sầu
Để mà kẻ trước bảo người sau
Đứng lên, gom gió ta làm bão
Rửa hận sơn hà, gắn nỗi đau

Quang phục, cùng nhau dựng lại nhà
Tô bồi truyền thống của Ông Cha
Xây đời hạnh phúc, nền dân chủ
Bằng trái tim hồng, ta với ta

Hãy để cho đời những Tháng Tư
Hết đau, hết nhục, hết lao tù
Quê hương  hết bóng quân tàn bạo
Ba cõi vàng tươi một sắc cờ

Ngô Minh Hằng

BÀI THƠ CHO THÁNG TƯ ĐEN

(gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam thân mến)


  Năm tháng theo nhau rụng xuống đời
Tháng Tư lại đến, biển sầu khơi !
Tháng Tư này nữa là bao nhỉ
Mà vẫn xa quê, vẫn phận hời ??


Tóc đã phai xanh, tuổi đã chiều
Vì sầu tổ quốc, vẫn đăm chiêu
Phần thương dân tộc trong hờn tủi
Phần xót quê hương đỏ giáo điều ...
 

Hỡi những trái tim, những tấm lòng
Cơ trời vận nước buổi suy vong
Hãy xin gìn giữ niềm trung nghĩa
Đừng để ngàn sau hổ giống dòng 
 
Đừng để tàn phai nét đẹp xưa
Của trang thanh sử, dẫu giao mùa
Chao ơi, từ đỏ cơn hồng thủy
Bao kẻ xuôi dòng theo gió mưa !!!
 
Nhìn những lòng thay, những nắng phai
Mà tim thổn thức nhịp u hoài
Mà đau mà xót niềm hưng phế
Thương bóng Loa Thành, thương Ức Trai !
 
Giọt lệ đôi phen đã ngỡ ngàng
Khi người đổi bến, kẻ sang ngang
Thịnh suy mới rõ lòng đen trắng
Mới thấy thau kia lẫn với vàng !
 
Dốc thẳm, đường chênh vắng bóng người
Âm thầm chiến sĩ bước đơn côi
Con thuyền chính nghĩa, lòng son sắt
Xin chớ phong ba mãi dập vùi !
 

 
Mấy chục năm dài vẫn đợi mong
Đợi anh góp sức, chị chung lòng
Đứng lên trừ hết loài gian ác
Để trả cho tròn nợ núi sông 
 
Rồi sẽ bình minh rực tháng Tư
Quê hương nhất định hết lao tù
Cờ Vàng tô thắm khung trời Việt
Tổ quốc vinh quang, sạch bóng thù 


Ngô Minh Hằng