Saturday, September 10, 2011

MÔT CHUYẾN THĂM

(Ðể nhớ ngày thăm New York)
 
Tôi đến đó, đứng bên hàng rào gỗ
Để đau buồn, thương tiếc, lê tôi rơi
Nơi này đây, hơn cả bốn ngàn người
Và kiến trúc văn minh, ai hủy diệt ?
 
Tôi như thấy giữa kinh hoàng tiếng thét
Tuyệt vọng chìm trong khói lửa mù khơi
Là mảnh da, thớ thịt, xác thân người
Đang rực cháỵ Bạo tàn, kinh khủng qúa !!!
 
Trong vài tiếng đồng hồ, ôi, tất cả
Biến thành tro nghi ngút giữa than hồng
Kỳ quan nào, ai xóa sạch như không
Ai giết bốn ngàn người ? Ôi, man dã !
 
Bốn ngàn người, tôi không quen ai cả
Nhưng tôi thương, vì nhân loại, tình người...
Tôi đứng âm thầm lau nước mắt rơi
Giữa những bó hoa bơ vơ, khô héo
 
Tôi chới với, đưa tay như muốn níu
Những tay người từ biển lửa vươn ra
Trên hàng rào vừa dựng vội hôm qua
Dán la liệt chân dung người mất tích !
 
Ôi ánh nến trong nắng chiều cô tịch
Làm nhoà thêm di ảnh, nét ai cười
Thương qúa người đi chưa hết đường đời
Mà qủy dữ điên cuồng tung lưỡi hái
 
Tôi dợm bước đi, lòng đau, ngoảnh lại
Thấy biển người, trong biển lửa, nhìn theo....
 
Ngô Minh Hằng
21.11.2001

CHÀO VĨNH BIỆT TWIN - TOWERS

(gởi về New York với tất cả tiếc thương)

Lửa cao ngất lưng trời, ôi lửa đỏ
Khói điên cuồng mù mịt, khói đen mây
Những tan nát sau kinh hoàng tiếng nổ
Bao ngàn người trong biển lửa vùi thây
 
Rằng phim ảnh hay là đây, sự thật
Mà hãi hùng hơn sức tưởng, hơn mơ?
Khi hoảng loạn, tiếng muôn người khóc ngất
Khi lệ rơi, mà trí vẫn còn ngờ !
 
Hỡi Thượng Đế, dương trần hay hoả ngục
Mà cuồng điên qủy dữ nướng thiêu người !
Mà khoảnh khắc ngàn sinh linh ngã gục
Mà đắm chìm trong biển lửa đầy vơi !!!
 
Khi thế giới đang bàng hoàng rúng động
Giận cho loài uống máu chẳng hề tanh
Thì bóng tối, có tiếng cười ác độc
Vỗ tay reo trên xương thịt tan tành !
 
Hỡi ác qủy, bàn tay mi hiếu sát
Bao ngàn người vô tội chết tang thương
Niềm hạnh phúc, mộng tương lai xanh ngát
Bỗng vì mi mà tức tưởi đau buồn !

Ta đứng đó, bên bờ sông, mắt ướt
Nhìn khói bay, lửa rực giữa hung tàn
Ôi, giá phải, thân ta tan thành nước
Trả ơn người, và níu lại kỳ quan
 
Ơi danh tích của một thời hoa lệ
Đang vặn mình trong ngọn lửa phi nhân
Đang nhắc nhở người năm châu bốn bể
Cảnh giác cao, loài khát máu, hung thần
 
Chào vĩnh biệt... nghe đau hồn lữ thứ
Twin - Towers hình ảnh đã thân thương
Trong tình cảm của ta, người viễn xứ
Đến nơi này nương náu, nhận Quê Hương !
 
Ngô Minh Hằng

ÐỌC TRUYỆN CỔ LOA THÀNH


Đọc truyện cũ đau lòng thương Thục Đế
Kìa, Đông Anh, vết tích Cổ Loa sầu
Trang hận sử còn hoen vàng dấu lệ
Đến bao giờ người hết phản ngờ nhau ?

Một vua Thục ỷ vào Thanh Giang Sử (1)
Vào nỏ thần, một phát, trúng muôn tên
Đã hờ hững việc quốc gia phòng thủ
Giặc chiếm biên thùy, vua vẫn an nhiên !


Một Triệu Đà, đầy lòng gian, ý hiểm
Cho con trai làm tế tử, cầu hòa
Với âm mưu lúc sóng tình âu yếm
Đòi vợ hiền đưa nỏ qúy xem qua

Một Trọng Thủy với tấm lòng phản bội
Tráo nỏ thần, coi rẻ nghĩa phu thê
Vì tham vọng mà nhẫn tâm lừa dối
Nhận yêu thương, trả lại những ê chề!
Một Mỵ Châu ngây thơ và khờ khạo
Bởi vô tình, bán đứng cả giang sơn
Qu’a tin chồng, phận làm con lỗi đạo

Để oan khiên riêng chín suối ôm hờn

Vở bi kịch mở màn bằng câu hỏi:
Về thăm cha, đất Triệu, mấy trùng khơi
Nếu trong lúc ta trên đường rong ruổi
Phượng xa loan thăm thẳm một khung trời

 Mà hai nước xảy ra điều chinh chiến
Ta tìm nàng đâu nhỉ, Mỵ Châu ơi ?!
Không ngờ vực, Mỵ Châu cười, mắt biếc
Hai quốc gia thuận thảo bởi ta rồi !

Hai quốc gia đã liên tình, kết nghĩa
Thiếp không tin tai biến, lửa binh reo
Nhưng nếu rủi mà loạn cuồng thiên địa
Thiên nga này, thiếp rải, dấu chàng theo...

Rồi Triệu Đà, Cổ Loa Thành vây hãm
Và nỏ thần Thục Đế chẳng còn linh!
Giữa lúc vua quan vô cùng hoảng loạn
Giặc chiếm thành, tên bắn, ngã muôn binh!


Vua Thục Đế bỏ Loa Thành, lên ngựa
Cùng Mỵ Châu trốn chạy khỏi quân thù
Đến Mộ Dạ, ngài khấn thần giúp đỡ
Kim Qui rằng đã muộn, GIẶC SAU VUA!

Vua nhìn lại, thấy con mình, Công Chúa
Chớp ngang trời, sấm dội, cõi lòng đau
Vua tuốt kiếm. Kiếm như hồn, toé lửa
Ôi thiên hương tan nát giữa muôn sầu !!!

Đọc truyện cũ giận cho đời hiện tại
Những Mỵ Châu ngờ nghệch giấc Nam Kha!!!
Một dân tộc, một quê hương quằn quại
Sao vẫn còn bóng giặc núp sau ta ?


Ngô Minh Hằng

(*) Tên của thần Kim Qui

Thursday, September 8, 2011

HỠI MỘT VIỆT NAM

(Xin gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam, mọi giới, mọi tuổi - Riêng
tặng người giúp dân oan viết đơn khiếu kiện Nguyễn Khắc Toàn.)

 Kìa ai cắt đất quê hương
Hằng trăm ngàn mẫu, Bắc phương, dâng Tàu
Nhưng rồi tham ác trưng thâu
Của dân từng tấc, nông sâu, ruộng vườn

Làm giàu bằng những bất lương
Bằng bao nước mắt máu xương dân lành
Tiếng kêu nào thấu trời xanh
Đời dân thêm nữa tan tành điêu linh!
 
Tàn hung, thấy cảnh bất bình
Có người đem ánh bình minh rọi đời
Với dân, dẫn cách, chỉ nơi
Với bạo quyền, chuyển những lời dân than
 
Hỡi ơi, lẽ phải người làm
Thế là gán tội , đảng giam tù người !
Giúp dân bé miệng, thấp lời
Đảng vu " Gián Điệp" Hỡi Trời ! Gian ngoa !!!
 
Bốn Nghìn, quốc sử nước nhà
Đây, khi xáo thịt nồi da nhất đời !
Hỡi lương tâm! Hỡi muôn người !
Công bằng, xin xót thương đời biển dâu
 
Nghe chăng dân tộc hờn đau
Thấy chăng đất nước u sầu tang thương
Thì xin tài đức, can trường
Đồng tâm, mở lối, tìm đường cứu quê !
 
Muôn lòng quyết một lơì thề
Sông kia cũng cạn, núi kia cũng mòn
Chuyện xưa, bó đũa dạy con...
Nghìn năm ý ngọc vẫn còn ngân vang!

Toàn dân, hỡi một Việt Nam !
Đứng lên trừ bọn tham tàn. Đứng lên !!!

Ngô Minh Hằng

GỞI EM, NHỮNG BÚP MĂNG VÀNG

 (thân mến tặng tuổi trẻ Việt Nam, trong và ngoài nước, những người tuổi trẻ có lòng với Tổ Quốc, vạch rõ lằn ranh Quốc - cộng, có tầm nhìn và luôn ưu tư về tương lai dân tộc.)

Hỡi em, những BÚP MĂNG VÀNG
Búp Măng của giống Việt Nam quật cường
Tre già từ độ phong sương
Cành khô, lá héo, theo đường thời gian
Kiếm cung mộng đã lỡ làng
Sa cơ, mất nước, bẽ bàng, đắng cay
Tha hương, tâm sự vơi đầy
Quê nhà, quang phục một ngày, vẫn mong!
Nhưng đời thì đã vào Đông
Cậy Măng, lớp tuổi xuân hồng, đang tươi
Đem hồn tiết tháo vá trời
Đem lòng công chính đổi dời núi sông
Đem tâm gạn đục khơi trong
Xua mây, cho tỏ vừng đông, mặt trời ...

Măng Vàng của Việt Nam ơi !
Nghe tre tha thiết những lời tâm thư
Kể từ năm ấy, tháng Tư
Giang sơn tổ quốc đã nhừ đau thương
Dân đen dưới gót bạo cường
Oán thù bao cảnh vô lương, hãi hùng
Đảng thì tàn bạo hiểm hung
Dân thì oan ức, khốn cùng, Măng ơi !...
Mong Măng công đạo xây đời
Tự do, Dân chủ cho người Việt Nam

Ơi, Măng, những BÚP MĂNG VÀNG
Đứng lên, đứng thẳng, hiên ngang dưới trời
Năm châu góp mặt với đời
Viết trang hùng sử, đáp lời nước non
Để tre, dẫu có suy mòn
Quê hương vẫn biếc vì còn có Măng ...


Ngô Minh Hằng

GIÁ CỦA TỰ DO


(Gởi về quê hương và dân tộc Việt Nam tôi với tất cả đợi chờ và hy vọng )


Ðể có những ngày ở đất Tự Do
Nhờ canh bạc đặt bằng mạng sống chính mình mà tôi thắng được
Dù cơm áo lấy sau đắp trước
Nhưng tôi vui vì tôi được làm người
Những chiều vàng nhìn mây trắng xa trôi
Nhìn bày chim gọi nhau về tổ
Tôi nhớ quê, thương dân tôi cùng khổ
Thiếu áo cơm, thừa nhục tủi phận người
Ôi, những kiếp người chỉ có quyền lập lại trên môi
Chữ "đảng vinh quang" và giơ tay "nhất trí" !
Còn Hạnh Phúc - Tự Do là món đồ hóa trang hoa mỹ
Ðảng cấm dân không được đụng vào
Bởi đụng vào, nó sẽ hư hao
Ðảng quang vinh không còn tồn tại nữa
*
Dù sống xa quê
Nhưng tôi theo dõi chuyện nước nhà từng ngày từng bữa
Hồn xẻ đôi, gởi về quê một nửa
Cùng mọi người trong từng bước đấu tranh
Tôi thấy dân tôi đứng lên đòi biển đảo lại cho mình
Thấy đảng nói chẳng làm gì sai phạm
Dù đảng bấy lâu dân lừa, nước phản
Dù đảng dâng Tàu Nam - Giốc- Hoàng Sa
Dù rước Tàu vào bằng thảm đỏ, chiếu hoa
Cúi đầu tùng phục

Tôi thấy đảng hân hoan trong niềm đau quốc nhục
Bảo vệ ngai vàng, đảng bán quê hương
Vì thế, nước tôi có nhiều chuyện đau thương
Như chuyện Việt Nam, ngư phủ
Ðã vất vả, đời còn thêm thống khổ

Ngô Minh Hằng

PHẢI GIẢI ÐẢNG NẾU TA MONG CỨU NƯỚC !


PHẢI GIẢI ÐẢNG NẾU TA MONG CỨU NƯỚC !


Anh đứng kia, vòng tay ôm cột mốc
Anh nghĩ gì, có tủi, có hờn đau ?
Ðấy, đất quê ta, đảng đổi cho Tàu
Ðảng dối gạt dân, xóa đi mốc cũ

Anh có biết đảng lừa anh đủ thứ
Như đưa anh vào xâm lược miền Nam
Mà dối anh rằng "giải phóng" vinh quang
Diệt Mỹ - Ngụy cho hoà bình, no đủ

Cướp miền Nam rồi các anh thấy chứ
Chúng tôi có cần anh giải phóng đâu !
Nếu Hiền Lương anh chẳng lén qua cầu
Thì tôi sống đời an lành hạnh phúc

Anh giải phóng hay xua dân vào ngục ...
Mấy chục năm rồi, sự thật, thấy chưa ?
Ðảng cướp của dân, vàng bạc dư thừa
Nhưng anh có gì không hay vẫn thiếu ?

Ðảng ở nhà lầu, đi xe bạc triệu
Ðảng gởi ngân hàng bao tỷ đô la
Vợ đảng kim cương gấm vóc ngọc ngà
Con của đảng ra nước ngoài du học

Còn anh thì sao? thiếu rau, thiếu thóc
Dẫu cả ngày anh vất vả chạy quanh
Người vợ yếu đau thiếu thuốc, chưa lành
Thằng Việt con Nam đói cơm, khát sữa

Có đúng là anh chẳng no từng bữa
No ấm chỉ là các loại công an
No ấm chỉ bày bán chức buôn quan
Là lũ đảng, cướp dân từng nghĩa sống ?

Là bọn cầm đầu, là quân tàn độc
Tỉnh đi anh, về với nước dân mình
Ðể anh muôn đời không bị dân khinh
Như dân đã ghét khinh loài bạo ngược

Hãy quay súng bắn vào bày bán nước
Bắn vào loài ác thú giết dân ta
Ðừng bắn dân lành đòi đảo Hoàng Sa
Ðòi Bản Giốc, Nam Quan, đòi chính nghĩa !

Ðảng bảo đánh dân và anh làm thế
Nghĩa là anh phản lại nước dân rồi
Anh là chanh và đảng vắt mà thôi
Chanh hết nước, đảng quăng ngay cái vỏ

Cột mốc anh ôm, là anh nói đó
Anh rất yêu thương lãnh thổ, sơn hà
Xin vì ngày mất nước chẳng còn xa
Anh hãy cùng dân trừ loài bán nước

Nếu chỉ chống Tàu thì không đủ được
Vô ích thôi, đảng trả nợ Tàu mà
Ðảng nợ của Tàu tỷ tỷ đô la
Nợ súng đạn ngày miền Nam xâm lược ...

Phải giải đảng anh ơi, mà cứu nước !!!


Ngô Minh Hằng

ĐÒI LẠI QUÊ HƯƠNG

( Xin thân mến gởi toàn thể đồng bào, Quân Đội Nhân Dân và tuổi trẻ Việt nam trong và ngoài nước )


 Ngày xưa có Mạc Đăng Dung
Giết vua, cướp chốn cửu trùng làm vinh
Nhưng sau lại tự trói mình
Đem thân qùi trước giặc Minh xin hàng


Đinh, điền, châu báu bạc vàng
Mạc đem đến cổng Nam Quan dâng Tàu
Đảng kia nay khác gì đâu
Giang sơn đảng bán để hầu vinh thân

Phản nhà, phản nước, phản dân
Nam Quan, Bản Giốc, chia phân, cống Tàu
Mặc dân bao triệu lòng đau
Mặc hồn sông núi u sầu tái tê

Ngày xưa, con cháu vua Lê
Giang sơn lấy lại, đem về từng phân
Nay người bán đất tiền nhân
Nhưng ta thì phải từng phần, giữ nguyên

Việt Nam! xin hãy đứng lên
Nam Quan, xương máu Tổ Tiên, phải đòi !
Hãy mau để tiếng thơm đời
Và đưa dân nước đến nơi phú cường !

Nam Quan, Bản Giốc, quê hương
Của ta, ta phải yêu thương, giữ gìn!
Ta không được phép đứng nhìn
Như người ngoại cuộc, hỡi tim Lạc Hồng!!!

Ai nghe núi gọi tình sông
Thì xin chung sức, chung lòng nhé ai
Nước non đau khổ đã dài
Chờ người đem trí, đem tài dựng xây

Anh hùng, xin hãy ra tay!
Muôn dân chờ đợi một ngày bình minh
Hỡi quân đội, hỡi học sinh
Đứng lên đòi lại cho mình: Quê Hương!


Ngô Minh Hằng

DÒNG TÂM HUYẾT RIÊNG CHO NHỮNG BẠN TẠI VIỆT NAM


( Với tất cả lòng ngưỡng phục, Dòng Tâm Huyết này xin gởi vềcác em sinh viên học sinh tại Việt Nam. Vì yêu tổ quốc, các em đã hào hùng đứng lên hiên ngang như Phù Đổng để biểu tình ở Hà Nội, Sài Gòn đòi lại hải đảo Hoàng Sa, Trường Sa mà các em không ngờ rằng nhà cầm quyền Việt Cộng đã đi đêm, dâng cho Tàu Cộng.
Đồng kính gởi các đảng viên , công an và quân đội, những người bao lâu nay tận tụy hy sinh vì dân vì nước trong khi đảng lợi dụng chính lòng hy sinh tận tụy ấy để làm công cụ với mục đích duy nhất là củng cố cho một chế độ phi nhân, độc tài, phản dân bán nước. )

Em thân mến, những người em Phù Đổng
Những Duy Tân,Trần Quốc Toản, Trưng Vương
Em nổi hỏa sơn, em dâng biển sóng
Em đứng lên đòi lãnh hải, quê hương

Em đứng lên bằng can trường, bất khuất
Bởi quê hương nức nở tiếng căm hờn
Bởi xương máu Ông Cha nay bị mất
Em thấy mị lừa, tuỉ nhục nào hơn !

Xin ngưỡng phục em, những người tuổi trẻ
Và mừng quê xuất hiện những anh hùng
Không chịu yếu hèn, dẫu mình nhỏ bé
Em vùng lên, ngạo nghễ dáng Quang Trung

Hình ảnh ấy là thiêng liêng thông điệp
Em gởi đi loan báo khắp địa cầu
Tuổi trẻ Việt Nam ghé vai trách nhiệm
Bởi giống nòi tổ quốc quá hờn đau

Nhưng em bị đảng độc tài chặn bước
Bằng công an, bằng cùm sắt, nhà giam
Để che đậy những hành vi bán nước
Quần đảo Hoàng - Trường, Bản Giốc, Nam Quan !!!

Sự việc ấy hẳn vang ngàn câu hỏi
Đảng có thương dân ??? có quý sơn hà ???
Nếu yêu nước, sao đảng không chống chọi
Mà đứng nhìn Tàu chiếm đảo Hoàng Sa ?

Sự thật em ơi, Tàu không xâm chiếm
Chính đảng âm thầm cắt đất đổi trao
Lấy vũ khí, đảng giết người dân Việt
Cướp miền Nam gây xương trắng, máu đào

Phản bội toàn dân, em ơi, là đảng!
Nửa thế kỷ hơn máu ngập ba miền
Đảng dìm nước vào tối tăm sầu thảm
Ném dân lành vào đáy vực oan khiên

Thì em nhé, dùng trái tim, khối óc
Sáng suốt, công tâm, nhận diện quốc thù
Không cho phép bọn người kia, Việt cộng
Lừa mị như ngày kháng chiến mùa Thu !

Đất nước Việt Nam nào riêng của đảng
Mà của chung, dân tộc Việt Nam ta
Đảng dám tự quyền cắt, chia, đổi chác
Tội ấy tày trời, không thể nào tha !!

Hỡi những sinh viên, học sinh yêu nước
Tổ quốc chờ em quang phục cõi bờ
Dân tộc mong em Tiền Nhân nối bước
Lịch sử cần em xóa sạch vết nhơ ...

Hỡi những đảng viên, công an, quân đội
Bị đảng lừa vì yêu nước thương dân
Đã đến lúc vùng lên mà quật khởi
Diệt bạo quyền, chung sức dựng mùa xuân !

Đem đất nước trả về cho dân tộc
Đem huy hoàng rực rỡ trả non sông
Đem nhân bản, tự do cho nòi giống
Đem vinh quang cho con Lạc cháu Hồng !!!

Đây, chân thật, thơ tôi, dòng tâm huyết
Gởi đảng viên các cấp, gởi về em
Trang hùng sử đang chờ, xin viết tiếp
Để muôn sau không nhục bởi ươn hèn !


Ngô Minh Hằng
 

Sunday, August 28, 2011

NGỘ



Ta đi gần hết đường đời
Ðã qua bao nỗi khóc cười, đau thương
Ðã chua xót lắm đoạn trường
Ðã cay đắng bởi vô lương, thói đời
Ðã buồn vị kỷ, lòng người
Ðầy tâm ác độc, đầy lời gian ngoa
Ðã thừa khốn khó, bôn ba
Ðã trong vinh hiển, an hòa, thảnh thơi
Mới hay dâu biển trong đời
Là trò con Tạo trêu người, thế thôi
Nếu không thắng ngọt mệnh trời
Thì ăn trái đắng như người thế gian
Miễn sao nợ trả vẹn toàn
Mỉm cười với đất, đo gan với trời !
Ðể cho gánh nặng cõi người
Hóa thành hạt bụi mà trôi nhẹ nhàng
Ðể ngày từ giã trần gian
Lòng ta thanh thản, bình an mà về
Tránh xa bến đắm bờ mê
Mượn - vay, chồng chất não nề, ích chi ?
Dù đời ngút lửa âm ty
Cũng không coi nặng sầu bi cuộc đời
Vì đời là một cuộc chơi
Ðược, thua chi cũng sẽ rồi phù du !


Ngô Minh Hằng

CÁT BỤI


Thế đấy, từ ngày cuối tháng Tư
Vào Nam, đảng cướp có chi từ !
Đảng khoe giải phóng cho dân nước
Xâm chiếm mà là giải phóng ư ?

Đảng đã đang tâm bóp nghẹt đời
Nhà tù, nấm độc mọc muôn nơi
Văn minh, sáng tạo hàng trăm kiểu :
Bán nước, lừa dân, giết hại người !

Đảng rắc gieo đời những đớn đau
Người dân đói khổ, đảng sang giàu
Lương tâm thức dậy, lương tâm hỡi
Dừng lại bàn tay máu đỏ ngầu

Dừng bàn tay lại, lắng thanh âm
Sấm chuyển trời cao, gió đã gầm
Sóng đã tuyên ngôn lời biển động
Cuồng phong đã nổi tự nhân tâm

Dừng lại ngay đi, tỉnh lại đi
Thành trì, sinh lộ đã suy vi
Một mai thành nát ra muôn mảnh
Quyền lực kia ư? Chả nghĩa gì !

Ngô Minh Hằng

Sunday, August 21, 2011

XIN CẢM ƠN NHỮNG TRÁI TIM LÂN MẪN

 
(cảm xúc về một chuyến viếng thăm nursing home. Tại đây, có các em rất trẻ.
Các em dùng thì giờ đi chơi, đi xem chiếu bóng để làm volunteer )

\

Nắng đã lên rồi, nắng thật tươi
Tươi như ánh mắt lúc em cười
Em chia những phút giây huyền diệu 
Với những người đi nẻo cuối đời

  Vì sau thành tựu, những dư âm 
Những bóng người đi rất lặng thầm
Hay sau thất bại, bao hình ảnh
Đã khắc vào tim những vết trầm

Dầu thời ngang dọc, dấu quang vinh 
Họ, kẻ trên vai nặng ẩn tình
Hay trong tủi nhục, ngày tăm tối 
Chôn chặt niềm riêng, để một mình

 Phần bồi tổ quốc, đắp non sông 
Họ những người xưa đã hết lòng
Phần lo trách nhiệm, lo cơm áo 
Cho vẹn tình cha, trọn nghĩa chồng

Suốt đời tần tảo gánh truân chuyên
Họ cũng là đây, những mẹ hiền
 Nuôi đàn con dại nên người tốt 
Vất vả gian lao chẳng trách phiền

 Khi đời cuối nẻo, tóc sương pha 
Họ đã về đây, họp một nhà
Khi con cháu họ còn bao việc 
Không thể chăm lo bố mẹ già

Có người nuốt lệ, khóc âm thầm 
Họ sống, có người như bóng câm
Có người không thể kềm cơn bão 
Có kẻ thuyền trôi giữa đá ngầm...

Và làm dịu lại những ngày giông 
Em trải lòng ra để cảm thông
Lau dòng lệ đắng cho nhân loại 
Chia với đêm đen ánh lửa hồng

Một trời xuân biếc chẳng phôi pha 
Ánh lửa hồng kia mãi mãi là
Trong tim, những trái tim khô héo 
Trước phút đàn rơi, đứt phím ngà

Chẳng vì danh lợi, thiệt hay hơn 
Em đến chẳng vì bởi áo cơm
Mà em đến bởi lòng nhân ái 
Chia sẻ cùng ai chút tủi hờn

Trái tim lân mẫn vẫn tinh khôi 
Tôi cảm ơn em giữa biển đời
Em cho tôi biết rằng nhân loại
 Vẫn đẹp vô song một nghĩa NGƯỜI !


Ngô Minh Hằng