Wednesday, February 15, 2012

LÀ ANH !!!


Dân Oan Tiền Giang biểu tình đòi đất
¢nh:
"căn nhà" của gia đình anh Ðoàn Văn Vươn
Ðất tôi trồng cấy
Cây bắp, đọt mì
Cớ sao anh đến cướp đi
Nhà tôi anh phá, lấy gì che mưa !?
Vợ tôi vất vả sớm trưa
Những mong khoai sắn rau dưa qua ngày
Nhẫn tâm, anh cướp thẳng tay
Cả giàn bầu mới sáng này ra hoa
Chúng tôi nghèo lắm anh à
Mảnh vườn, chén gạo, quả cà... anh gom !
Chồng tôi chạy gạo
Bằng cuốc xe ôm
Ðói cơm rách áo gầy còm
Chặn đường anh phạt, anh còn giam xe !
Mẹ tôi bán bắp
Ngồi ở vỉa hè
Tịch thu, kết tội, anh đe
Tư sản mại bản, mẹ nghe, khóc oà

Con tôi trẻ dại
Khờ khạo thật thà
Tay trao súng, miệng gian ngoa
Rằng Tàu đạo đức, rằng Nga nhân lành
Mỹ cướp nước, Ngụy giết dân
Ðánh tan Mỹ Ngụy giành phần ấm no
Khi thống nhất, anh giở trò
Gia đình liệt sĩ anh cho đói rời
Giàu sang chỉ các anh thôi
Hy sinh thì lại chúng tôi tuyến đầu
Bất bình, than thở đôi câu
Dùi cui, báng súng khác đâu tử thù
Bảo câm anh lại bắt mù
Ðưa toàn bánh vẽ, dọa hù, mời ăn !

Em tôi tuổi trẻ
Lòng thấy băn khoăn
Sơn hà Tàu cộng lấn tranh
Xót xa đất nước, chẳng đành ngồi yên
Thế là anh bắt nhốt liền
Gót giày, roi điện liên miên đòn thù
Bốn Lăm cho đến bây chừ
Chao ơi, nửa thế kỷ dư kinh hoàng
Dâng Tàu, bán đất giang san
Giết dân, cướp của, bạo tàn Là ( bọn) Anh !!!

Ngô Minh Hằng

Monday, February 6, 2012

PHẢI LẤY LẠI NHỮNG GÌ TA ĐÃ MẤT



PHẢI  LẤY LẠI NHỮNG GÌ TA ĐÃ MẤT   
(Thân mến gởi Tuổi Trẻ Việt Nam quốc nội và quốc ngoại)


Dòng lệ đắng vẫn cay tràn hố mắt
Bao triệu người dân Việt vẫn đau thương
Ngày  như đêm, tiếng gông xiềng, xích sắt
Vẫn vang rền trên  khắp nẻo quê hương
Đâu sông núi của giống nòi hào kiệt
Đâu một thời phá Tống lại bình Chiêm
Và đâu thuở người dân lành nước Việt
Sống bên nhau không oan khổ ưu phiền ?!
Cảnh đời ấy đã xa rồi.  Đã mất !
Kể từ ngày cát bụi đỏ quê hương
Bốn nghìn năm, máu anh hùng bất khuất
Vẫn bừng sôi trong tim óc kiên cường...
Quê ta đấy, đau thương  ngàn vết chém
Anh em ơi! Tuổi trẻ Việt Nam ơi !
Hãy đứng lên, lấy chí hùng, gan thép
Lấy tinh hoa mà dựng nước, xây đời
Phải  lấy lại những gì ta đã mất
Cho quê ta, cho nòi giống dân ta
Hỡi tuổi trẻ hãy về đây góp mặt
Góp bàn tay cùng xoay chuyển sơn hà...
Ngô Minh Hằng

VỚI SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN KẾT HỢP




VỚI SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN KẾT HỢP 
(Gởi về Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam thân mến)



Hãy đứng dậy hỡi linh hồn của núi
Bởi đau thương dân tộc đã vô cùng
Không thể nữa, quê hương tràn hận tủi
Và oán hờn cuồn cuộn đã như sông

Đứng thẳng nhé, hỡi anh, em, hỡi chị!
Ta đấu tranh cho chinh nghĩa, cho đời
Hãy đập vỡ ách độc tài đảng trị
Để cho mầm dân chủ nở hoa tươi
Hãy gom lại lời bất bình của gió
Và nỗi đau tám chục triệu dân lành
Để địa chấn chôn vùi màu cờ đỏ
San phẳng nhà tù cho lúa lên xanh
Để thiền viện lại tôn nghiêm kinh kệ
Không kẽm gai, không quản chế, không tù !
Chuông giáo đường lại vang từng thánh lễ
Xoa dịu oan hồn vạn nẻo âm u ...
Hãy sát cánh, ta cùng nhau cương quyết
Đòi Tự Do, Hạnh Phúc lại cho mình
Bởi niềm tin không thể nào hủy diệt
Của con người là cuộc sống tâm linh !
Bởi nhân loại đã quật cường, tiến bộ
Kìà, Đông Âu, khối cộng đã tan rồi
Cứu dân tộc, cứu quê hương khốn khổ
Hỡi ba miền ! ta phải đứng lên thôi !!!
Với sức mạnh của toàn dân kết hợp
Thì độc tài, bạo chúa cũng khoanh tay
Thì vô đạo sẽ tan như ánh chớp
Chính nghĩa muôn đời vàng bóng cờ bay....
Ngô Minh Hằng

BẢN TRƯỜNG CA THỨ BẢY (Gởi người anh em bên kia giới tuyến)
















BẢN TRƯỜNG CA THỨ BẢY 
(Gởi người anh em bên kia giới tuyến)



Gió thu lạnh, từng lá vàng run rẩy
Cây  trơ cành buồn bã hứng trời sương
Tôi viết tiếp bản trường ca thứ bảy
Chút lòng  người  vong quốc gởi quê hương !

Một quê hương bên kia bờ đại hải
Nửa địa cầu vời vợi cánh chim bay
Quê tôi đấy, dân đau thương quằn quại
Tôi xa quê, lòng nhớ qúa, đêm ngày!


Xưa, đẹp lắm, từng bờ sông, ngọn núi
Giặc tràn về tất cả trắng màu tang
Hăm mấy năm tôi chờ cơn gió nổi
Tôi đợi Quang Trung phất ngọn cờ vàng!


Anh hỏi chúng tôi sao yêu đất nước
Lại âm thầm rời bỏ để ra đi
Và chị hỏi vì sao yêu tổ quốc
Cần bàn tay xây dựng lại không về ???


Tôi thẳng thắn trả lời anh và chị
Giận cũng đành. Tôi nói thật lòng tôi
Nếu còn đó, một độc tài đảng trị
Tôi có về, về tranh đấu mà thôi !


Quê hương đấy nhưng tôi không ở được
Cũng không về đóng góp bởi vì sao
Bởi Bác Đảng qúa tham tàn, bạo ngược
Hút máu dân đen, xiết họng đồng bào !


Hai chúng ta ở hai bờ giới tuyến
Hai con đường, lý tưởng nghịch chiều nhau
Tôi yêu tự do, công bình, chính thiện
Chế độ do dân lựa chọn, dân bầu


Đường anh chị rắc gieo mầm oan nghiệt
Nào giáo điều, nào lừa mị, gian tham
Nào khủng bố, nào tù lao, tiêu diệt
Nên căm hờn đầy dẫy Bắc Trung Nam !


Tôi nói thế nếu anh không vui lắm
Thì xin nhìn đất nước một lần xem
Có phải dân lành đói ăn, rách mặc
Chẳng tự do, không một chút nhân quyền ?


Dòng Bến Hải, Đảng chia đôi  vĩ tuyến
Rồi Đảng xua quân  xâm lược miền Nam
Có phải Đảng ném thương binh xuống biển
Đoạn tôn danh người ..."mất tích"...vinh quang ?


Có phải Đảng đã trả thù ác độc
Dân miền Nam sau khi cướp miền Nam
Nhãn "Cải tạo", mác "khoan hồng, học tập"
Thực chất giết người quỷ quyệt, dã man ?


Có phải Đảng chặt cây rừng, trộm gỗ
Để lụt hàng năm nước nổi, dân chìm ?
Cứu trợ gởi về, tiền kia Đảng giữ
Hiện vật nhập khọ Dân đói, đứng nhìn ?


Có phải đất dân Đảng thu, Đảng lấy
Dân biểu tình đòi, Đảng đánh, đúng chưa ?
Có phải khắp nơi lòng dân chán ngấy
Những oán hờn cao chất ngất đơn thưa ?


Có phải Đảng bán dân làm nô lệ
Hết hạn rồi chẳng nhận họ về không?
Nước người trả. Đảng làm ngơ, mặc kệ
Chỉ dân đen là thân phận khốn cùng!


Có phải trẻ thơ bao em thất học
Đêm vỉa hè, ngày bới rác tìm cơm
Trường lớp thiếu nhưng hotel vẫn mọc
Dân không nhà nhưng Đảng lắm sân golf ?


Có phải Đảng bôi đen dòng lịch sử
Dạy trẻ thơ thù hận, dối gian không?
Trăm năm trồng người, người thành công cụ
Luồn cúi Nga Tàu,  khinh  rẻ tổ tông


Có phải thiếu niên đốt đời xuân trẻ
Để tương lai không  là thoáng phân vân ?
Em gái mười hai môi tô, mắt vẽ
Ai thắp đèn hồng mời mọc thiêu thân ?


Có phải Đảng, đỉnh cao ngồi chễm chệ
Trên ngai vàng, lòng chẳng xót thương dân
Kiểu bạo chúa, reo cười trên máu lệ
Trên bạc vàng, trên quyền lực, phi nhân ?


Đảng và dân rõ ràng hai giai cấp
Đảng sang giàu, dân nghèo đói,đau thương
Đảng thống trị và người dân bị trị
Đảng tàn hung, dân khốn cực trăm đường !


Lệ đã thấm.  Mầm xanh từ lòng đất
Đã nẩy chồi, đang lớn giữa quê hương
Dân Việt Nam với tinh thần bất khuất
Sẽ vùng lên mà rửa mối căm hờn


Anh thừa biết những lời tôi nói: ĐÚNG
Nên lo buồn mà chẳng dám nghe thôi
Đừng sợ nữạ Hãy nhìn vào sự thật
Để thương thân và thương đến giống nòi


Thế giới ngoài kia từng ngày biến chuyển
Những Bắc Hàn, Đông Đức, những Nam Tư
Khối Cộng Sản đang đi vào cõi chết
Vì lòng người bừng tỉnh giấc hoang mơ...


Thì hỡi chị, hỡi anh và hỡi bạn
Cùng chúng tôi, ta bước lại từ đầu
Hãy thành thật cho tình không đơn bạc
Muốn vườn tươi, phải diệt những loài sâu!


Muốn đất nước kịp người trong hội mới
Muốn ta không mai một chính đời ta
Muốn dân tộc tương lai không mù tối
Muốn ấm no hạnh phúc tới muôn nhà


Thì ta phải đập tan đời áp bức
Phá gông xiềng đòi dân chủ, tự do
Một thể chế chính quyền dân tạo dựng
Phải không anh? dân Việt vẫn mong chờ ???


Tôi đang nói với anh lời chí thiết
Bằng con tim, bằng chân thật, tình người
Anh chẳng muốn nghe như tôi vẫn biết
Trong lòng anh, nguồn thác đã ngầm khơi...


Dòng thác đó lớn dần, lan rộng mãi
Trong  trái tim người tiến bộ các anh
Thành những dòng sông hướng về đại hải
Cùng với muôn lòng, đốt lửa đấu tranh!


Ngày anh về, quê hương vui biết mấy
Cả ba miền vàng rực bóng cờ xưa
Anh  đọc  lại bản trường ca thứ bảy
Nhìn anh, tôi cười. Mắt biếc. Xinh chưa ???




Ngô Minh Hằng



Xin bấm vào link để nghe chính các anh thú tội

Saturday, January 28, 2012

XIN ĐEM XUÂN ĐẾN CHO ĐỜI



Sáng nay thức dậy nhìn năm mới
Sáng nay thức dậy nhìn năm mới
Có lạ gì đâu, vẫn thế thôi
Nắng vẫn ưu tư, lòng vẫn mỏi
Ba miền thương nhớ vẫn xa xôi
 
Hồn ta chùng lại đau nhường cắt
Sâu đến vô cùng vết cố hương
Sau một vài giờ rôm rả tết
Nghĩ về quê mẹ, nghĩ càng thương
 
Bảy mươi chín triệu, đêm trừ tịch
Hỏi mấy người vui đón chúa xuân ?
Và có bao người không muốn biết
Hay không hề biết ý xuân ngần ?
 
Ngoài kia, thế giới tưng bừng qúa
Vui vẻ muôn người chúc tụng nhau
Rượu, tiệc, pháo mừng ngày thế kỷ
Đón xuân xanh đến với hoàn cầu
 
Chao ơi, bốn biển người vui tết
Sao vẫn quê tôi cảnh nghẹn ngào ?
Ai phủ đau buồn lên đất Việt
Ai làm cay đắng nghĩa ca dao...
 
Ai pha độc chất trong nguồn sống
Để giết dần đi những nụ hoa
Ai cướp bình minh, tia nắng ngọc
Cho đời bão táp nối phong ba
 
Hỡi xuân hạnh phúc, Xuân mong đợi
Hãy đến hồi sinh đất nước tôi
Đâu bậc Kinh Kha, đâu tráng sĩ
Xin đem xuân hẹn đến cho đời

Thursday, January 26, 2012

LÁ THƯ XUÂN VIẾT TRONG ĐÊM TRỪ TỊCH

( Thay tâm sự một người lính VNCH. Gởi toàn chiến hữu )

Mùa Xuân lại đến, xuân xa xứ
Trừ tịch chao ơi, nhớ bọn mày
Nhớ thuở thông hào ta đợi giặc
Nhớ giờ buông súng ngất sầu cay
Tai nghe, miệng thét như bom nổ
Mắt rực hoả châu mọc giữa ngày !
Đau nhỉ, tiền đồn không thất thủ
Mà sao lệnh xuống phải ngừng tay ?!
Có thằng kê súng ngang tầm mắt
Nhả đạn như điên đón giặc vào
Bắn hết mấy băng rồi khóc ngất
Cuối cùng gục xuống tựa chiêm bao ...
Có thằng ôm súng, hôn lên súng
Đưa súng lên vai để tự tình
Lựu đạn trên tay vừa tháo chốt
Nó và cây súng nát tan tinh
Có thằng nằm lịm trên đường máu
Đứa mất bàn tay, đứa cụt chân
Nếu có âm ti hay hoả ngục
Cũng thua cảnh ấy của dương trần
Bọn mình, thằng Quốc, thằng Gia ấy
Có đứa đi qua những trại tù
Có đứa giữa quê mà lạc lõng
Đòn thù đủ vị những cay chua !

Thế rồi mấy chục năm dâu biển
Tao ở xa bay nửa địa cầu
Vẫn xót thằng Nam đôi nạng gỗ
Và thương thằng Việt đã nằm sâu
Bay ơi, càng viết, càng đau xót
Giá được hôm xưa, chết dưới cờ
Thì chẳng phải nhìn ngày giặc cộng
Xâm lăng, tàn phá núi sông mơ
Mùa xuân chẳng phải xa sông núi
Để viết thư đau gởi tụi mày
Để nhớ tiền đồn heo hút gió
Thông hào, lô cốt, súng trên tay
Thân trai sống giữa thời chinh chiến
Mình có hèn đâu, sao phải thua ???
Mình có hèn đâu mà mất nước ...
Mà giao tổ quốc, cuốn phăng cờ !?
Ba mươi năm lẻ tao còn khóc
Mầy có vui không ở dưới mồ?
Mày có buồn như đôi nạng cũ ?
Giữa đời lật lọng với mưu mô !
Xứ người, khốn nạn, tao nhìn đủ
Có đứa gian manh, đứa trở cờ
Có đứa thù xưa đòi xóa sạch
Đứa ôm chân cuội, đứa nằm mơ ...
Có thằng vẫn ván bài lừa bịp
Mà bảo yêu thương nhất, cõi bờ
Đứa dụ bầy nai moi chất xám
Đứa làm từ thiện để ăn dơ !!!
Tao thương bay qúa, thương dân tộc
Xót qúa, quê hương vẫn mịt mờ
Chúng nó, những thằng nhân nước đục
Thả câu rồi chối chẳng thừa cơ
Nhưng sao dân tộc còn chưa tỉnh
Bảy chục năm hơn chửa thấm đòn ???
Vẫn mắc mưu gian loài Việt cộng
Ván bài ba lá vẫn thua ngon !
Việt ơi, mở nắp quan tài nhé
Phụ với thằng Nam, dựng chiến hào
Lấy nạng đập lên đầu dã thú
Lấy hòm chôn lấp bọn cờ sao
Cứ thằng đầu xỏ mà tan nát
Thì lũ chân tay sẽ đổ nhào
Đừng đợi, đừng chờ thiên hạ giúp
Nhà mình, trách nhiệm của mày - tao !
Khơi nguồn, mày cứ nêu gương sáng
Tao ở ngoài ni tiếp lửa nồng
Toàn quốc sẽ rồi cùng đứng dậy
Góp tay dựng lại cõi trời Đông




Tao tin như thế, tao tin lắm
Vì giống con Tiên với cháu Rồng
Không thể ươn hèn, không chịu nhục
Ngồi nhìn tàn ác xé non sông !
Ngồi nhìn lũ vẹm vung quyền lực
Cướp của dân đen, giết giống dòng
Bọn chúng càng nhiều tư bản đỏ
Dân càng đói khổ với long đong
Hỡi bay, thằng Việt, thằng Nam đó
Tổ quốc yêu thương lắm, tụi mày
Và cũng chờ bay, lòng bất khuất
Vùng lên làm gió thổi tan mây !!!
Vùng lên đập nát bày hung hiểm
Xả láng, thi gan một cuộc này
Chính nghĩa phải ngời vì chính nghĩa
Cờ vàng dân tộc sẽ tung bay ...
Ta không còn được và không thể
Cho phép gian hùng mãi múa may
Nếu cứ cúi đầu mà vuốt mặt
Bao giờ oan nhục mới vơi đây ?
Bao giờ dân nước thôi đau khổ ?
Và một sơn hà hết đắng cay ?
Ta phải làm gì cho vạn thuở
Vẻ vang nòi giống phải không bay ???
Để thơ tao viết đêm Trừ Tịch
Tràn ngập vui tươi gởi tụi mày
Danh dự đi đôi cùng trách nhiệm
Hãy vì Tổ Quốc, góp đôi tay !!


Ngô Minh Hằng
Thư cám ơn

Cám ơn bạn đã chuyển bài thơ,
Mình đọc xong mà thấy ngất ngơ!
Tâm sự một người chung giới tuyến,
Đợi niềm hi vọng...đến bao giờ?
***
Đâu là trách nhiệm,đâu danh dự?
Của những ai từng đứng dưới cờ!
Của những ai không ngừng chiến đấu,
Thì đây tổ quốc vẫn mong chờ.
***
Thư lính viết cho người lính đọc,
Xuân tha hương gợi những xuân xưa,
Chiến trường không bánh không trà rượu,
Kiếp lính là lo giữ cõi bờ!
***
Chuyện cũ một ngày ta cởi giáp,
Buộc lòng bỏ súng với buông cờ,
Thôi hãy để cho vào dĩ vãng,
Lòng lo lấy lại cõi bờ xưa!
***
Đừng kể những người vô trách nhiệm,
Đầu hàng,hoà hợp với ăn dơ!
Khoác áo bề ngoài yêu nước miệng
Mà lòng đón gió với trở cờ!
***
Hãy hợp cùng nhau người lý tưởng,
Quyết lòng xoay lại một thời cơ!
Nước Việt phải do người Việt liệu,
Chờ người ngoài giúp,chuyện nằm mơ!
***
Hẹn với nhau sẽ cùng gắng sức,
Chẳng thẹn con Tiên với cháu Rồng
Tổ Quốc phải lo tròn Trách Nhiệm
Để còn Danh Dự với non sông.
***
Thư bạn chuyển cho đêm trừ tịch
Thư này tôi viết tạ lòng ai
Vẫn tin đêm hết ngày dần sáng
Dân Chủ trào dâng thắng độc tài
ndhung 10.01.2012


HÃY VÙNG LÊN, DÂN TỘC VIỆT ANH HÙNG !



Cao lên nữa, hỡi đuốc thần Nguyễn Huệ
Khêu lửa hồng quật khởi, hỡi Trưng Vương!
Quyết chí, hùng tâm, kiên định lập trường
Thì chướng ngại chẳng là điều gian khó

Thì chiến thắng lẫy lừng, ta phải có
Trong huy hoàng, cờ chính nghĩa tung bay
Vì độc tài đang giẫy chết, lung lay ...
Đảng tố đảng để gìn quyền, giữ lợi

Đêm phải tàn vì bình minh đang tới
Như đảng tàn cho chính nghĩa thăng hoa
Anh chị em ! Nào, tất cả chúng ta !
Vì Tổ quốc, ba miền cùng đứng dậy !!!

Vì nòi giống và vì ta nữa đấy !
Sống một lần, ta phải sống đời vui
Phải hiên ngang, và nhìn thẳng cuộc đời
Không thể mãi, chịu mị lừa, đàn áp ...

Vì Việt Nam, ta, hào hùng quả cảm:
Hưng Đạo, Ngô Quyền, Lê Lợi, Duy Tân
Và Bảy Lăm, gương yêu nước trong ngần:
Tướng Hưng, Vĩ, Phú, Nam, Hai, Ngọc Cẩn !!!

Ta, đã đủ những năm dài kiên nhẫn
Để chờ thời, đợi thế, đợi hôm nay
Hỡi ba miền! Lịch sử, góp bàn tay !
Đem trí dũng, ta đền ơn sông núi !

Hỡi nhân bản, toàn dân từng trông đợi !
Hỡi tài năng, Tổ quốc mãi chờ mong !
Hỡi những buồng tim đỏ máu Lạc Hồng
Hãy đáp tiếng đau thương, hồn nước gọi !

Hãy đứng dậy, đập tan đời tăm tối
Bằng gươm thần, bằng dũng lược, bằng tim !
Để cứu Việt Nam thoát cảnh đắm chìm
Trong khốn nhục, bàn tay loài quỉ đỏ

Lửa đã cháy, lưng trời đang nổi gió
Hãy vùng lên, dân tộc Việt anh hùng !
Ta rửa thù nhà, hận nước, hờn chung ...
Và xây một Việt Nam lừng kim cổ !!!


Ngô Minh Hằng

Tuesday, January 24, 2012

THƠ XUỚNG - HỌA : LỜI CHÚC ÐẦU NĂM



Bài Xướng,

LỜI CHÚC ĐẦU NĂM


Đầu năm khai bút chúc Quê Hương
Hết cảnh gian nan, hết đoạn trường
Dân tộc vượt qua lằn tủi nhục
Sơn hà thoát khỏi ách đau thương
Con Hồng một mối xây đoàn kết
Cháu Lạc muôn tay dựng phú cường
Góp mặt Tiên Rồng trong bốn cõi
Cờ vàng ngạo nghễ khắp biên cương



Ngô Minh Hằng



Bài Hoạ 1

Xuân về đất nước, chúc lên hương,
Dù ở cách xa vạn dặm trường.
Bảo vệ sơn hà bằng dũng khí,
Dựng xây tổ quốc với tình thương.
Kết đoàn dân tộc không chia rẽ,
Lãnh đạo quốc gia phải tự cường.
Lấy lại đất đai đã nhượng mất,
Biết dùng chiến thuật có nhu cương.


CHÁNH MINH
Mồng một Tết Nhâm Thìn
Đồi Anaheim, 23-01-2012




Bài Họa 2
XUÂN NHÂM THÌN TỰ CẢM


Xuân về nhớ lại cảnh tha hương
Mấy chục năm qua thật đoạn trường
Ngắm cánh mai vàng lòng ủ dột
Nhìn tràng pháo đỏ dạ buồn thương
Tâm hồn lắng đọng quên cơ cực
Trí tuệ an nhiên muốn tự cường
Nhân thế mong sao đời hạnh phúc
Tựa hồ vó ngựa thoát dây cương.

Trịnh Cơ
Ngoại ô Paris, ngày Mồng Hai Tết Nhâm Thìn
24/01/2012


Bài họa 3
GỞI BẠN THƠ
(Riêng kính gởi Thi sĩ Trịnh Cơ)

 
Mùa Xuân tươi thắm đã nồng hương
Sao ẩn mình chi chốn hậu trường ...
Lục Bát có còn tha thiết nhớ
Ðường Thi dường vẫn ngẩn ngơ thương ?
Thất Ngôn rực sáng gương hào kiệt
Tứ Tuyệt lừng thơm chí quật cường
Vẫn đợi người về vui xướng - họa
Thơ vàng, chữ ngọc, ý kim cương


Ngô Minh Hằng
 
  24/01/2012


Bài họa 4
XUÂN CHÚC ĐỒNG HƯƠNG


Qua thơ kính chúc quý đồng hương
Sơm sớm giải xong mối hận trường
Nước sẽ thanh bình và tự chủ
Dân liền hạnh phúc với thân thương
Xóa tan cảnh khổ,khơi no ấm
Mang lại niềm vui,tạo thịnh cường
Tiến đúng hướng đi cùng thế giới
Hưởng xuân dong duổi lỏng tay cương


Từ Thanh Hà


Bài họa 5

BƯỚC NGOẶT NHÂM THÌN


Nhâm Thìn thất sắc, nhạt mùi hương,
Góc biển manh tâm dọa đấu trường!
Giữ đảng...bạo cuồng tranh đoạt lợi...
Gìn lòng thâu tóm loạn hươi thương!
Đâu tình chiến hữu thời khuynh quốc?
Hỡi vốn sinh linh thuở quật cường!
Mệnh nước gọng kềm say Bắc phạt...
Thế cùng chưa biết luận nhu cương?

Phạm Thị Giáo Điều




ÐÁP LẠI LỜI NHẮN GỞI

Mãi bận giang hồ xa cố hương
Nam nhi hun đúc chí can trường
Vá trời lấp bể không thành đạt
Xô núi dời sông chẳng tiếc thương
Nhất quyết xông pha tâm bất nhược
Một lòng tranh đấu chí kiên cường
Xin ghi nhận những lời thăm gửi
Sẽ có ngày quay lại kỷ cương.


Tư Chuột
25/01/2012

Saturday, January 21, 2012

GIỌT LỆ MÙA XUÂN




(Để khóc cho những người con gái Việt Nam sống trong ngục tù CS.) 
 

 
 
 
Người con gái, mùa xuân, rưng mắt lệ
Bởi sầu thương hận tủi chất lên đời
Khi an ủi không còn mang ý nghĩa
Thì lệ là thần dược đấy em ơi !!

Lời tâm sự, dẫu ngập ngừng, e ngại
Nhưng nói ra, em sẽ bớt đau buồn
Vì nước mắt rửa hồn em trong lại
Vì gạn lòng, lòng sẽ lắng bi thương !

Em từ khước mọi khuyên can của mẹ
Bỏ gia đình, không luyến nhớ, băn khoăn
Để say đắm phiêu lưu tìm hoa lệ
Vỡ mộng thơ ngây, úa tuổi trăng rằm

Cười nghiêng ngả bên ánh đèn mờ ảo
Những ly bia, khói thuốc cứ xoay tròn
Ơi cánh thiêu thân, loạn cuồng, khờ khạo
Ngọn lửa hồng cháy đỏ những chồi non !

Đã mấy mùa Xuân em không có Tết
Thèm một đồng tiền mừng tuổi mẹ trao
Thèm chiếc áo thô, mẹ may, mẹ dệt
Thèm nụ cười thân, âu yếm ngọt ngào !

Đêm hoang dại, em theo người khách lạ
Đến chốn son vàng, đỏ bóng cờ sao
Để buồn tủi để ê chề nhục nhã
Sau phút bẽ bàng ân ái đổi trao !

Rồi thăm thẳm trên bước đường oan trái
Em chìm sâu trong bão tố mịt mùng
Trong xã hội vô luân thường, băng hoại
Gian dối, mị lừa, ác độc, tàn hung !

Em là một trong muôn ngàn trường hợp
Kể từ ngày cờ đỏ kín non sông !
Ôi, vì ai mà sử Hồng nhơ nhớp
Mà mắt Việt Nam máu chảy trăm dòng !!!

Em ngồi khóc, đảng cười mừng chiến thắng
Giọt lệ em buồn thấm ướt mùa Xuân

Ngô Minh Hằng

QUÊ HƯƠNG, GIỜ HOÀNG ĐẠO




QUÊ HƯƠNG, GIỜ HOÀNG ĐẠO

(Gởi về Quê Hương và Ðồng Bào tôi bên kia bờ đại hải. Riêng tặng những người yêu nước đang bị bức hại âm thầm và chịu những bản án không hề được công bố trong nhà tù Việt Cộng.)



Chị ơi, lại một mùa Xuân đến
Lại một mùa Xuân tuyết ngập đường
Xuân thiếu đào, mai, Xuân thiếu pháo
Nhưng thừa đau xót cảnh quê hương
Chị ơi, băm mấy năm rồi nhỉ
Em vẫn quê người, vẫn viễn phương!
Theo dõi tin nhà qua báo chí
Tin vui thấp thoáng giữa tin buồn
Em vui vì thấy màu hy vọng
Đã nảy chồi xanh dẫu gió sương
Đã những Kinh Kha vì nghĩa lớn
Hết lòng chìm nổi với quê hương!
Đã cơn địa chấn, vì sông núi
Sẽ nổ tung ra chẳng sức lường
Sẽ nổ vang trời như sấm sét
Để mà hàn gắn những đau thương
Để làm sống lại mùa Xuân thắm
Của những Xuân xưa pháo đỏ đường

Của chị, mùa Xuân mười sáu cũ
Mộng đời chợt biếc nghĩa yêu thương
Chị như một cánh thiên nga trắng
Làm ngẩn ngơ ai trước cổng trường
Phải nắng xuân xanh hồng má chị
Hay men tình aí đã thơm hương ?
Chị cười, môi thắm, sao mà đẹp
Đẹp tựa màu vui pháo nhuộm đường
Từ một chuyến đò, em cách chị
Ai ngờ thăm thẳm một trùng dương!
Nhớ quê, nhớ chị, đau lòng qúa
Thương chị ngày xanh khóc đoạn trường
Nước mắt bao năm còn có đủ
Để mà chị khóc với quê hương ?
Hôm nay đi giữa Xuân thiên hạ
Thấy những xuân xanh, những má hường
Và thấy những bầy chim Nước Việt
Gọi nhau ríu rít tự ngàn phương
Gọi nhau mà hướng về quê mẹ
Thả những niềm tin xuống khám đường
Nhắn những Kinh Kha trong ngục tối
Rằng lòng dân Việt xót xa thương
Rằng bao khốn khó trong lao ngục
Là mộ vuì chôn lũ bạo cường
Ác chúa tự đào sâu lấy huyệt
Cho ngày tận số gặp Diêm Vương

Mừng gươm hiệp khách tìm vô đạo
Hỏi tội vì đâu cảnh đoạn trường
Đã chẳng đắp bồi cho đất nước
Sao còn tàn phá mãi quê hương
Sao còn cắt đất miền Quan Ải
Dâng hiến quân Tàu, bọn Bắc phương ?
Mừng thấy Đảng viên, mừng Cán bộ
Chán đoàn, chán đảng bởi vô lương
Bởi vì họ thấy toàn vô loại
Lớn nhỏ như nhau, rặt một phường!
Tham nhũng cố sao cho đẫy túi
Giả vờ tu chỉnh, giả vờ thương
Giả vờ cửa miệng lời nhân nghĩa
Thực chất tham ô với lật lường
Thực chất chỉ là loài qủi quyệt
Vắt chanh bỏ vỏ đã bao gương
Nếu còn theo đảng, còn tin đảng
Là tiê’p tay cho lũ bạo cường
Dân sẽ oán thù, dân sẽ ghét
Cuộc đời sẽ nát, sẽ thê lương
Cho nên chị ạ, em mừng lắm
Vì họ nhìn ra một nẻo đường
Họ sẽ chung vai cùng tuổi trẻ
Đứng lên đồng loạt cứu quê hương
Sẽ không dung thứ quân cuồng tặc
Trang sử Rồng Tiên lại quật cường
Họ sẽ cùng dân xây đất nước
Xây nền dân chủ, dệt yêu thương
Nhà tù sẽ hiếm hoi người ở
Tuổi ngọc rèn thân chốn học đường
Em bé không còn bươi đống rác
Cụ già mắt lệ chẳng còn vương
Vỉa hè, quán chợ khan hành khất
Trai gái xây đời, dẹp phấn hương
Xã hội không còn băng hoại nữa
Luân thường đạo lý lại Đông Phương
Thai nhi, người mẹ không còn bán
Trộm cắp, gian manh cũng hết đường
Xóa sạch oan hờn bao vết cũ
Dựng đời, xây lại bến tình thương
Chị ơi, em thấy trong lời gió

Nhạc khúc quân hành rộn bốn phương

Thấy bóng cờ bay vàng dưới nắng
Thấy ngày tươi đẹp của quê hương
Thấy trang sử mới xanh đời mới
Thấy những niềm tin đã mở đường
Em sẽ về quê thăm lại chị
Vào Mồng Năm Tết sử lưu hương
Mồng Năm. Chị nhớ Mồng Năm chứ ?
Vằng vặc muôn đời ánh thái dương
Trang sử ngàn năm màu rạng rỡ
Đống Đa, công nghiệp Bắc Bình Vương!
Mồng Năm em sẽ về quê Mẹ
Giữa tiếng quân reo dậy phố phường
Giữa tiếng muôn người mừng giải thoát
Mừng Giờ Hoàng Đạo Của Quê Hương !!!
Ngô Minh Hằng

Friday, January 20, 2012

XUÂN ĐẸP VÔ CÙNG




(Thương mến gởi về Mẹ Việt Nam)


Mẹ ơi, xuân đến, Xuân đang đến
Con vẫn bôn ba, vẫn xứ người
Vẫn bút, con làm gươm, chiến đấu
Vẫn thầm hẹn mẹ một ngày vui

Hai vai vẫn nặng hờn sông núi
Vì nợ non sông chửa trả đền
Nên chẳng xuân nào vui trọn vẹn
Xuân nào thương nhớ cũng vô biên !

Mẹ ơi, những gốc đào năm cũ
Hoa nở nhiều không? Nở đẹp không ?
Đàn én có còn nghiêng cánh đậu
Hay hoa tàn héo, én sang sông ?!

Bàn thờ mẹ có bày hương khói ?
Cặp bánh chưng xanh, chậu quất vàng...
Túi mẹ có còn phong giấy đỏ
Mừng con thêm tuổi lúc xuân sang ?

Hay là tất cả đều hư mục
Trong lớp sơn tô, lớp vỏ màu
Khẩu hiệu chói loà, che ý thức
Đủ hình,đủ kiểu mị lừa nhau ?


Bao năm viễn xứ, đêm trừ tịch
Con khóc cùng thơ "Hổ Nhớ Rừng"
Mẹ cúng Giao Thừa, giờ phút ấy
Thần giao cách cảm có rưng rưng ...?

Từ con mấy chục năm xa nước
Thương mẹ chờ mong, đã mỏi mòn
Những kẻ ra đi vì hận nước
Biết còn bao nhỉ tấm lòng son ?

Mẹ ơi, đừng trách bày gian hiểm
Mê cái hư danh bán rẻ hồn
Ôm bả tiền tài, quăng đạo nghĩa
Học đòi phản bội cả quê hương!

Cũng may, còn những lòng son sắt
Tổ quốc muôn đời ở trái tim
Mẹ có nghe không hồn nước gọi
Người và người tỉnh giấc oan khiên!

Một ngày mẹ ạ, không xa nữa
Cờ sẽ vàng bay khắp núi sông
Con mẹ sẽ về bên cạnh mẹ
Mùa Xuân vì thế, đẹp vô cùng!


Ngô Minh Hằng

KÌA, MÙA XUÂN ĐÃ ĐẾN

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Em đã đợi bao mùa xuân rồi nhỉ
Một xuân vui, xuân đất nước mong chờ
Cũng như em, trong từng giấc tôi mơ
Một xuân thắm hồi sinh bao thế hệ
 
Em đợi thế và tôi thì mơ thế
Hăm lăm năm ta ước một mùa xuân
Trong niềm thương nỗi nhớ đã vô ngần
Ơi Hà Nội, ơi Sai Gòn, ơi Huế !
 
Vàng aó em bay đường chiều Nguyễn Huệ
Nắng xuân hồng hoa đẹp giữa ngàn hoa
Bến Bạch Đằng thèn thẹn bước em qua
Vì em ngại gió hôn bờ má đỏ
 
Em vuốt tóc, tóc thơm hoa nhãn nở
Em mỉm cười, môi mắt biếc màu mây ..
Tất cả xa rồi khi những bàn tay
Xô dân tộc vào tận cùng đau khổ
 
Em, Quê Hương, đã bao muà khốn khó
Qua đêm mưa, ngày nắng sẽ quay về
Xin hãy thương từng ngõ trúc, bờ đê
Mà đòi lại những gì ta đã mất !
 
Có ai nghe độ chuyển mình của đất
Của mầm thiêng đang đợi nở thành hoa ?
Xuân sắp về trên nước Việt Nam ta
Xin đón lấy một mùa xuân hương sắc !
 
Hãy hái lấy lộc xuân vàng trước mặt
Nhanh lên nào, chớ chậm kẻo xuân qua
Xuân đang về, xuân chiến thắng Đống Đa
Xuân mơ ước của toàn dân nước Việt
 
Nhanh lên chứ ! Kià, Mùa Xuân Đã Đến!
Hỡi quê hương, thức dậy đón xuân nồng !
 

Ngô Minh Hằng