Thursday, July 12, 2012

VÁ CỜ




Em vá đấy ư ... Lá cờ tổ quốc ...
Lá cờ vàng tôi trọn kiếp yêu thương
Ðời tị nạn ôm nỗi hờn mất nước
Còn chỉ lá cờ ... hình ảnh quê hương !
Còn chỉ lá cờ, hồn thiêng sông núi
Dẫu rách bươm đầy dấu tích oan hờn
Nhìn em vá cờ, lòng tôi buồn tủi
Thương quá cờ vàng, xót quá giang sơn ...
Em vá cờ vàng, vá từng vết chém
Vết chém đau thương của bạn - của thù
Ðường chỉ, mũi kim làm tôi bỗng nghẹn
Tôi lại trách mình, một kẻ thất phu !
Tôi lại trách mình hèn hơn giun kiến
Không dám dấn thân lấy lại cõi bờ
Rồi tôi hỏi mình có còn nguyên vẹn
Tổ quốc trong tim và một màu cờ ?
Còn danh dự, còn tự hào, trách nhiệm
Của một người trai mang nợ kiếm cung ...
Hay đã quên rồi quê hương cộng chiếm
Và mặc muôn dân dâu biển bão bùng???
Không, không thể!  khi sơn hà nguy biến
Ta, công dân, bổn phận phải chu toàn
Chỉ mặt độc tài, chung  lời "quyết chiến"
Như Diên Hồng muôn trước đã danh vang !
Không, không thể, biển kia rồi sóng vỡ
Cuốn phăng đi bao ác độc tham tàn
Hỏa sơn kia rồi nổ tung biển lửa
Cho hương hoa lài thơm ngát Việt Nam ...
Vá tiếp đi em. Rồi đêm sẽ cạn
Rồi đến giờ, trời sẽ phải bình minh
Lá cờ vàng sẽ lành từng vết đạn
Mừng một quê hương dân tộc vươn mình ...
Ngô Minh Hằng

Wednesday, July 11, 2012

GIÁ CỦA TỰ DO



GIÁ CỦA TỰ DO
(Gởi về quê hương và dân tộc Việt Nam tôi với tất cả đợi chờ và hy vọng ) 


Ðể có những ngày ở đất Tự Do
Nhờ canh bạc đặt bằng mạng sống chính mình mà tôi thắng được
Dù cơm áo lấy sau đắp trước
Nhưng tôi vui vì tôi được làm người
Những chiều vàng nhìn mây trắng xa trôi
Nhìn bày chim gọi nhau về tổ
Tôi nhớ quê, thương dân tôi cùng khổ
Thiếu áo cơm, thừa nhục tủi phận người
Ôi, những kiếp người chỉ có quyền lập lại trên môi
Chữ "đảng vinh quang" và giơ tay "nhất trí" !
Còn Hạnh Phúc - Tự Do là món đồ hóa trang xa xỉ
Ðảng cấm dân không được đụng vào
Bởi đụng vào, nó sẽ hư hao
Ðảng quang vinh không còn tồn tại nữa
*

Dù sống xa quê
Nhưng tôi theo dõi chuyện nước nhà từng ngày từng bữa
Hồn xẻ đôi, gởi về quê một nửa
Cùng mọi người trong từng bước đấu tranh
Tôi thấy dân tôi đứng lên đòi biển đảo lại cho mình
Thấy đảng nói chẳng làm gì sai phạm
Dù đảng bấy lâu dân lừa, nước phản
Dù đảng dâng Tàu Nam - Giốc- Hoàng Sa
Dù rước Tàu vào bằng thảm đỏ, chiếu hoa
Cúi đầu tùng phục



Tôi thấy đảng hân hoan trong niềm đau quốc nhục
Bảo vệ ngai vàng, đảng bán quê hương
Vì thế, nước tôi có nhiều chuyện đau thương
Như chuyện Việt Nam, ngư phủ 
Ðã vất vả, đời còn thêm thống khổ
Ðánh cá biển mình, "tàu lạ" bắt đem đi
Tàu bắt dân đi, đảng chẳng dám nói gì
Mặc dân chết xác dềnh trên sóng biển
Mặc dân sống kiếp tủi hờn oan nghiệt
Ðảng an nhiên hưởng thụ sang giàu
Như chuyện dân biểu tình đòi đất, chống Tàu
Ðảng sai công an nổi chìm bắt bớ 
Chân đạp mặt người
Tay vòng siết cổ



Ôi, sao dân chống Tàu mà đảng kia hùng hổ
Ðánh bắt dân như tội phạm thế này ?!
Ðáng lý ra đảng phải tiếp tay
Và hãnh diện vì dân can trường, bất khuất
Có chính phủ nào, giặc ngoài vô cướp đất
Dân đứng lên đòi lại núi sông
Lại thẳng tay đàn áp thế này không 
Người yêu nước sao cho là phạm tội ???
Sự thật này đảng không còn thể chối
Là đảng chẳng lụy Tàu bán nước, phản dân
Là nước Việt Nam đã mất từng phần
Ngày nô lệ cộng Tàu không xa nữa!


 

 
Ta không thể ươn hèn
Hãy thắp lên đuốc lửa !
Nếu ta chần chờ sẽ không kịp nữa
Ðảng phản ta, phản nước tự lâu rồi !!!
Ðảng bán nước cho Tàu, ta phải cứu nước ta thôi ...
Nêu chính nghĩa cho sáng ngời chính nghĩa !
Hỡi toàn quốc, hãy đứng về một phía
Ðể nói lên sức mạnh hợp quần
Ðảng đã độc tài, bán nước, phản dân
Thì ta phải đứng lên mà giải đảng !
Hãy xé cờ sao, hãy làm cách mạng
Ðể đáp lời sông núi, quốc dân ơi !!!
Nếu ta không, ô nhục sẽ muôn đời ...
Vì có bao giờ 
Chiến thắng đến khơi khơi
Và Hạnh Phúc Tự Do không phải đổi bằng máu xương, bất khuất ...

Ðấy, giá của Tự Do và muôn đời là thật !
 
Ngô Minh Hằng

TỈNH DẬY ĐI


thơ: Ngô Minh Hằng
nhạc: DânChủCa









 Như chú bé tiếc hoài con dế nhỏ
Ta ngậm ngùi thương mãi một dòng sông
Như tượng đá bâng khuâng hồn thiên cổ
Ta ôm hồn Do Thái đứng hoài mong

Ôi  tổ quốc, quê hương ta sầu hận
Sóng điên cuồng cao ngất ngọn tang thương
Mong đợi mãi ngày nước tuần, dân vận
Sao bao năm chưa xoay chuyển luân thường ?

Sao bao năm vẫn làm người vong quốc
Vẫn đớn hèn trong mộng mị áo cơm ?
Vẫn phân hóa, không sao đoàn kết được
Vẫn đành lòng bán rẻ cả danh thơm !

Vẫn vô tình bán hồn cho quỷ dữ
Mua giàu sang, mua ảo vọng công hầu
Quên tất cả lương tâm và lịch sử
Mặc vong tồn cho thế hệ mai sau !

Tỉnh dậy chứ, sao mê hoài mãi thế ?
Kìa giống nòi thôi đã quá đau thương !
Còn kịp đấy,  tỉnh mau đi mà để
Biết rằng mình còn có một quê hương !!!


 Ngô Minh Hằng

Thursday, June 14, 2012

NÉN HƯƠNG NGÀY GIỖ TỔ



(Trích thi phẩm Gọi Đàn)




Con xin thắp, đây nén hương lưu lạc
Gởi vọng về miền đất cũ, quê hương
Hăm mấy năm ôm nỗi sầu quốc nạn
Thêm tủi lòng ngày giỗ tổ Hùng Vương


Xin cảm tạ ơn Người, công gây dựng
Bao hành trình khó nhọc, buổi sơ khai
Thành một nước có binh hùng tướng dũng
Giặc bao lần tháo chạy, sợ quyền oai


Khí tiết nọ đã xanh hồn sông núi
Máu xương kia trong đất đã lừng thơm
Sông Bạch Đằng đã bao lần sóng nổi
Gươm Mê Linh một thuở đã kiên cường


Tất cả đó và sẽ còn mãi đó
Vẫn vô cùng hiển hách đến nghìn sau
Dù hôm nay nghiệt ngòi trong bão tố
Nhưng ngày mai sông núi sẽ tươi màu


Vâng, sẽ có một ngày mai sán lạn
Cho quê hương, cho nòi giống Việt Nam
Triệu bó đuốc đang bừng lên sức sáng
Triệu con tim đang hát khúc da vàng


Đâỵ một nén hương lòng con cháy đỏ
Khói u hoài cao ngất chín tầng mây
Con kính cẩn xin hồn thiêng Quốc Tổ
Đưa Việt Nam qua cuộc biển dâu này !


Ngô Minh Hằng

ĐÁP TỪ


(để trả lời những vị đã khuyên NMH không nên làm thơ đấu tranh mà hãy làm thơ tình)



 


 Thưa, tôi viết những vần thơ sông núi
Vì hồn tôi trong nhịp thở núi sông
Từ thuở quê hương ngập tràn hận tủi
Là lúc thơ tôi máu lệ muôn dòng


Thơ sông núi là thơ tình đấy chứ 
Tình quê hương, tình dân tộc, tình người
Từ lập quốc đã thơm từng ý chữ
Từ mẹ ru, êm ái đã là nôi


Như những tiếng kêu thương từ đáy vực
Thơ tôi buồn vì dân tộc tôi đau
Nếu người đọc cảm thông hồn bút mực
Xin tạ ơn người đã hiểu tình nhau


Còn nếu chẳng, tôi cũng đành chịu vậy
Nhưng xin người đừng bắt bút tôi cong !
Thơ tôi viết những gì tôi nhận thấy
Vì thơ không gian dối, nói sai lòng !!!


Xin để cho thơ nói điều rất thật
Nếu muốn cây lành khai nhụy đơm hoa:
Phải quật khởi đòi tự do đã mất
Phải xây đời dân chủ tại quê ta !


Tôi không viết, sẽ muôn người khác viết
Dưới bình minh, sự thật phải phơi bày
Đâu chính, đâu tà, mọi người đã biết
Thế kỷ này không quá đỗi thơ ngây !


Một trong những quyền làm người căn bản
Là tự do tư tưởng đấy, xin thưa
Tìm Tự Do, vượt biên vì quốc nạn
Dẫu tha hương, đừng sống nhé, kiếp thừa !


Xin đừng bởi lợi riêng mà chà đạp
Lên tình chung, tình đất nước quê hương
Thế hệ ta đã lỡ lầm, tan nát
Thế hệ cháu con chớ dẫn sai đường !!!


Ngô Minh Hằng


THƠ GỞI NGƯỜI KHÔNG QUEN


(Gởi người bên kia giới tuyến)




Anh với tôi

Tuy cùng dân nước Việt
Nhưng tôi với anh 
Không quen nhau và không cùng chính kiến
Anh bên kia, tôi bên này giới tuyến
Hai niềm tin, lý tưởng nghịch chiều nhau
Viết cho tôi , anh viết lá thư đầu
Sao hằn học, sao tục tằn chi lạ !
Tôi tự hỏi
Có phải với anh, đó là văn hóa ?
Đó là Trí Tuệ Đỉnh Cao ?
Tôi vốn không chung chí hướng với anh 
Và sẽ chẳng khi nào...
Vì đường ấy
Nghịch chiều với ước mơ dân tộc !
Tôi buồn cười khi anh gọi tôi là "thằng phản động"
Anh dùng từ mà không hiểu nghĩa, anh ơi !
Hèn chi mà anh hằn học
Này, anh hãy nhìn xem
Trên quê hương Việt Nam ai đang than khóc ?
Ai trong ngục tù, áp bức, thương đau ?
Ai sống lầm than? Ai kẻ sang giàu ?
Ai đã bị cướp đi quyền làm người tối thiểu ?
Trường học thiếu, sao nhà tù không thiếu ?
Gái mười ba sao vội vã phấn son?
Vú mẹ hiền sao không sữa nuôi con ?
Các em bé 
Sao không đến trường mà đón chờ xe rác ?
Ma túy, xì ke, karaoke, bia ôm, nhà tắm hơi sao được bình yên mời chào thác loạn ?
Có phải để thanh thiếu niên đốt cháy cuộc đời ?
Và để ai kia đầy túi đô tươi ?
Câu trả lời
Tôi tin rằng anh biết
Chữ hạnh phúc, tự do là chiêu đề quỷ quyệt
Trưng, khoe, lừa dối mọi người
Anh dư biết vì sao
Người ta biểu tình phản đối khắp nơi
Trong quốc nội cũng như quốc ngoại
Từ các vị tu hành
Đến đảng viên cấp đại
Ngay cả du học sinh là thành phần các anh ưu đãi
Cũng đứng lên đòi hỏi nhân quyền !
Giữa anh và tôi
Trừ những chính, tà, minh định ở trên
Ngoài quan điểm, chủ trương, vẫn không điều thù oán
Tôi có thể sẽ xem anh như bạn
Nếu như anh 
Đem óc, đem tim phục vụ cho đời
Về với giống nòi, cùng với chúng tôi
Lấy chính nghĩa sáng soi điều phi nghĩa
Đừng mãi u mê
Tỉnh đi mà để
Sống cho phải đạo làm người
Vì đẹp lòng dân là thuận ý trời
Nguyên lý đó không bao giờ suy chuyển
Nếu ngược lại
Thì tất cả chỉ là cơn mộng huyễn
Mấy độc tài rồi cũng một vòng quay !



Cờ vàng khắp chốn tung bay
Mời anh, ta nối vòng tay dưới cờ
Mừng anh thức tỉnh đúng giờ !

Ngô Minh Hằng

TỪ THÁI HÀ, TỔ QUỐC ĐANG RÉO GỌI




TỪ THÁI HÀ, TỔ QUỐC ĐANG RÉO GỌI
(Nhân tin bạo quyền VC manh tâm cướp tu viện Dòng Chúa Cứu Thế tại giáo xứ Thái Hà và dùng Thái Hà làm nơi chứa nước thải từ bịnh viện. Khi giáo dân Thái Hà phản đối và đòi lại tu viện thì nhà cầm quyền VC đưa người đến đập phá nhà thờ, đàn áp giáo dân và lấy thuốc lá dí vào linh mục chủ tế đang khi hành lễ.)
 
 
Trên thế giới chế độ nào quái gở
Mượn của dân rồi không trả thế đâu
Chỉ Việt Nam, lũ tà quyền mọi rợ
Mượn dân xong, cướp trắng để mình giàu !
 
Đảng cướp dân từ căn nhà, miếng ruộng
Lon gạo, mớ rau, thánh thất, chùa chiền
Như tài sản của Thái Hà, tu viện
Đảng mượn xong, rồi sang đoạt chủ quyền
 
Khi giáo dân đứng lên đòi đất Thánh
Đảng trả lời bằng báng súng, dùi cui
Đảng trả lời bằng nhà tù, roi điện
Bằng gởi công an đàn áp, dập vùi


Bằng cho côn đồ hung hăng đập phá
Nơi phụng thờ tôn kính của người dân
Thủ đoạn này không có chi là lạ
Bởi đảng gian hùng, độc ác, bất nhân !
 
Ôi, cuộc sống đâu chỉ cần cơm áo
Cần cả niềm tin nuôi dưỡng linh hồn
Nhưng Việt cộng, một lũ người tàn bạo
Diệt đạo, phá đời để đảng độc tôn !!!
 
Đảng khủng bố cả trong giờ Thánh lễ
Khi giáo dân đang cầu nguyện trang nghiêm
Lửa thuốc lá đảng đốt người chủ tế
Hỏi ai nào thấy cảnh lại an nhiên ?
  
Giáo xứThái Hà thét lời bi phẫn
Ai, nghe chăng, mau thức dậy đi nào ...
Không thể mãi cứ ngậm hờn, nuốt hận
Để Việt Nam khốn nhục thế này sao !?
 
Để chính đời mình đau thương sầu tủi
Để giang sơn xé nát, đảng dâng Tàu
Để đạo, để đời ngậm ngùi, tăm tối
Để giống nòi mình sống kiếp ngựa, trâu !

 
Kìa, xem nước người, một người làm đuốc
Là toàn dân vùng dậy, dựng công bình
Còn Việt Nam, đảng tham tàn, bạo ngược
Đảng giết bao người, sao vẫn nín thinh ?!
   
Tâm lang sói chỉ có loài ác thú
Tôn giáo diệt trừ, bán nước, giết dân
Ta phải ngoan cường xóa trang uế sử
Phải hiên ngang đưa thế cuộc xoay vần
 
Ta không nói, ai là người sẽ nói
Ta không làm, ai kẻ sẽ làm đây ?
Từ Thái Hà, tổ quốc đang ta réo gọi
Chờ chúng ta thực hiện đổi thay này !!!

Ngô Minh Hằng