Friday, October 26, 2012

PHƯƠNG UYÊN VÔ TỘI



Nguyễn Phương Uyên, Sinh viên Đại học Công nghiệp Thực phẩm bị công an Phường Tây Thạnh, quận Tân Phú bắt từ ngày 14 tháng 10 năm 2012. Sau nhiều lần từ chối và không cho biết lý do, công an Việt Nam vừa chính thức xác nhận đã bắt giữ cô Nguyễn Phương Uyên là trường Ðại Học Công Nghiệp Thực Phẩm Sài Gòn với cáo buộc tội tuyên truyền chống nhà nước.
Bản thông báo từ công an tỉnh Long An ký ngày 20 tháng 10 nói rằng cô Nguyễn Phương Uyên bị bắt tạm giam vì vi phạm điều 88 Bộ luật hình sự 'tuyên truyền chống nhà nước' và hiện cô đang bị tạm giam tại trại tạm giam công an tỉnh Long An, thuộc thành phố Tân An.
Bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ của Nguyễn Phương Uyên, còn cho đài BBC hay: “Có một sinh viên bị bắt cùng kể lại là khi lên Công an phường Tây Thạnh, các chú công an hỏi thì con bé nhà tôi nói là nó ghét Trung Quốc. Nếu thực chất mà cháu ghét Trung Quốc, thì điều đó, theo tôi nghĩ không có vi phạm pháp luật. Với những hành vi ngang tàng bạo ngược của Trung Quốc, xâm chiếm lãnh hải của Việt Nam, thì sinh viên và học sinh phản đối xuất phát từ lòng yêu nước là bình thường”


Phương Uyên đảng bắt đi đâu

Ðể cho người mẹ ưu sầu nhớ con ?!

Thơ ngây, tuổi trẻ lòng son

Thương yêu bờ cõi nước non quê nhà

Thấy Tàu coi rẻ dân ta

Giết ngư phủ, chiếm Hoàng Sa của mình

Ghét Tàu, em có bất bình

Thế là đúng lý, hợp tình chứ sao ...

Có gì sai trái đâu nào

Phép đâu đảng nhốt nhà lao thế này ?

Nhốt rồi chối chẳng nhúng tay

Khi không chối được, gán ngay tội vào !

Xưa nay có chế độ nào

Gian manh, ức hiếp đồng bào thế không ?!

Giặc tàu cướp núi đoạt sông

Ðảng câm cái miệng, đảng còng cái lưng

Dân, ai xót núi thương rừng

Biểu tình chống để giặc ngưng, giặc lùi

Ðảng không yêu nước thì thôi

Sao còn tù tội những người thương quê ?

 

Phương Uyên đâu ? Trả em về !

Phương Uyên vô tội ! Trò hề ! Vu oan!

Giặc Tàu chiếm đất Việt Nam

Chống Tàu là đúng, chẳng làm gì sai !

Hay là đảng nhử lá bài

Ðể lừa bắt gọn những ai có lòng ?

Than ơi, con Lạc cháu Hồng

Bao giờ mới thoát khỏi dòng cường toan !

Phương Uyên vô tội ! Vu oan !

Phương Uyên yêu nước Việt Nam thôi mà !!!



Ngô Minh Hằng

Tuesday, October 23, 2012

THÊM MỘT VẾT NHƠ


( Phản ứng của người tị nạn VC tại hải ngoại khi nghe tà quyền CSVN thông báo là sẽ đưa hai nhạc sĩ yêu nước Trần Vũ Anh Bình tức Hoàng Nhật Thông và nhạc sĩ Võ Minh Trí tức Việt Khang ra xét xử vào lúc 8 giờ sáng ngày 30 tháng 10 năm 2012 tại 131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, phường Bến Nghé, thành phố Sài Gòn.)



Ba Mươi tháng Mười, những tên bạo ngược
Ðem Khang , Bình ra xử luật rừng xanh
Bày bán nước xử dân lành giữ nước
Dựng tội, tù người, đảng quá gian manh !


Hãy định nghĩa thế nào là chống phá
Là nghe theo phản động để tuyên truyền ?
Ôi, hiểm độc ! đảng gian hùng xảo trá
Ðảng cướp tự do, đảng giết nhân quyền !!!


Việt Khang - Anh Bình là người yêu nước
Lòng họ đau khi thấy mất sơn hà
Và thấy đảng, lũ tội đồ khiếp nhược
Nên họ biểu tình và hát hùng ca


Ai hèn nhát cúi đầu ôm chân giặc
Khi giặc Tàu lấn biển, giết dân Nam ?
Kẻ có tội với quốc dân là đảng
Không phải Anh Bình ! Không phải Việt Khang !


Là công dân, họ thi hành nghĩa cả
Khi núi sông vang tiếng thét bất bình
Sao đảng dám vu người là chống phá ?
Chính đảng đã làm tổ quốc điêu linh !


Ba Mươi tháng Mười đảng đem xử họ
Thêm một vết nhơ trên mặt tà quyền !
Và đảng lại tự đào sâu huyệt mộ
Tự vạch tội mình để chết nhanh thêm !


Hỡi toàn quốc, có thấy điều nghịch lý ?
Có thấy đảng kia lật lọng, hung tàn ?
Nào, ta hãy đồng lòng và quyết chí
Cứu lấy Anh Bình ! Cứu lấy Việt Khang !


Khi ta đứng lên ghé vai trách nhiệm
Ðảng sẽ tro than, nước hết u sầu
Ta phải kiên cường nói cho đảng biết
Ngày đảng tàn gần lắm, chẳng xa đâu !


Ðảng sẽ tan trong một giờ bão nổi
Vì nhơ này muôn kiếp chẳng phôi pha
Ðảng phải chết bởi đảng gây trọng tội
Tội giết dân lành, bán đất Ông Cha !

Ngô Minh Hằng

Sunday, October 21, 2012

THÔNG ÐIỆP CỦA THẾ KỶ 21








THÔNG ÐIỆP CỦA THẾ KỶ 21

(Ðể nhớ ngày 10/10/2012, Tuổi Trẻ Yêu Nước rải truyền đơn tại cầu An Sương Sài Gòn. Ðặc biệt, bài thơ này là lời tâm huyết, gởi  đến các đảng viên mọi ngành cảnh sát, công an, quân đội, những người đang phục vụ cho đảng CSVN để tiếp tay kéo dài một chế độ phi nhân, vong bản làm suy tàn tổ quốc. Mong đồng bào tiếp tay phổ biến giúp cho.  Tác giả xin biết ơn.)





Hỡi đồng bào khắp ba miền đất nước
Gìa trê, gái trai, phố xá, xóm làng
Ta không thể thờ ơ và nhu nhược
Mà phải cứu mình, cứu lấy giang san !
 *
Hãy đứng dậy, ngẩng đầu lên, đừng sợ !
Kìa oán hờn chất ngất đã trời cao
Ðảng cướp của ta ruộng, vườn, nhà cửa
Làm đời ta bao oan ức, nghẹn ngào !!!
 *
Ðảng làm giàu bằng mồ hôi nước mắt
Bằng cưỡi đầu và khóa miệng dân ta
Quan, Giốc, Tây Nguyên đã dâng cho giặc
Ðảng vẫn chẳng chừa biển, đảo, Hoàng Sa !!!
 *
 Đảng giết Tự Do, Công Bằng, Tôn Giáo
Nhưng xã hội đen đảng để đứng đầu !
Cướp bóc, hành hung, du côn, trở tráo
Làm quê hương đầy ai oán, u sầu !
 *
Ðảng đã phản chúng ta và tổ quốc
Ta phải vùng lên dẹp những bất bình
Ðấy, THÔNG ÐIỆP đã bay đi khắp nước
Từ trái tim Người Tuổi Trẻ công minh...
                      *                        
 Này cảnh sát, này công an, quân đội 
Anh có nghe tiếng thét tuổi đôi mươi ?
Hãy cầm súng bắn kẻ thù chặn lối
Đừng giết đồng bào ta nhé, anh ơi !!!
 *
Hãy quay súng bắn vào loài thú độc
Loài thú tham tàn bán nước, giết dân
Tuổi Trẻ chờ anh hát cùng dân tộc
Bản hùng ca giữ nước, diệt vô thần !
 *
Anh hãy nhìn xem ai gây tội ác
Ai bán giang sơn, ai giết dân lành ?
Nay Tuổi Trẻ đứng lên làm cách mạng
Kêu gọi người vì chính nghĩa, đấu tranh !
Khi dân tộc, quê hương bừng thức dậy
Thì anh đừng mê nữa, giấc cường toan
Nếu dừng lại là anh lùi lại đấy
Ðảng phỉnh lừa anh, đảng quá bạo tàn
Ðảng gạt anh rằng "Ngụy nhào, Mỹ cút"
"Giải phóng dân lành, bảo vệ quê hương"
Nay, rõ nhé, đảng lạy Tàu, bán nước
Uống máu dân đen. Phải đảng lật lường ?
 *
Nhưng anh ạ, kìa bình minh đã rạng
Ðêm sắp tàn, tổ quốc sẽ hồi sinh
Kẻ đền tội trước toàn dân là đảng !
Mau nhé, hồi tâm kẻo thiệt chính mình
 *
Hãy đứng lên anh, đứng cùng Tuổi Trẻ
Ðứng với đồng bào, giữ lấy quê hương
Ðừng nghe đảng giết dân lành anh nhé
Nước đủ nát rồi, dân đủ đau thương !!!




Ngô Minh Hằng



Monday, October 15, 2012

XIN TIỄN BƯỚC ANH, NGƯỜI THƠ BẤT KHUẤT




(Tiễn chân Ngục sĩ NGUYỄN CHÍ THIỆN, người Thi Sĩ Đấu Tranh cho một Việt Nam Không Cộng Sản, từng bị bạo quyền Việt cộng nhốt tù 27 năm, vừa bỏ lại đau thương của dâu biển kiếp người để về nơi bình an miên viễn sáng ngày 2/10/2012 tại miền đất tạm dung, Nam California, Mỹ Quốc)






 


Người bạn gọi báo tin anh vừa mất

Tôi thấy lòng mình chùng xuống, mênh mông 
Anh đi rồi à ? Người Thơ Bất Khuất ...
Để lại dòng thơ máu lệ Lạc Hồng !


Ôi những dòng thơ viết trong ngục tối
Xiềng xích, gông cùm, đói, bịnh, hờn đau 
Đấy, tội ác của tà quyền Hà Nội
Bán nước, lừa dân, thờ lạy Nga - Tàu!


Tôi đọc thơ anh, lòng đau muối xát
Thương quá tài năng, xót quá phận người
Hai muơi bảy năm hung đồ chà đạp
Thơ vẫn hiên ngang, hào khí tung trời


Thơ đã bay cao vang rền bốn cõi
Lay gọi người trúng độc tỉnh cơn mê
Giục nhân loại, lương tâm, lên tiếng nói
Về một Việt Nam thảm khốc, ê chề ...


Đã sắp rồi anh ngày quê quang phục
Dân vùng lên đòi quyền sống con người
Lấy máu Tiên Rồng rửa hờn quốc nhục 
Chính nghĩa, cờ Vàng rực rỡ muôn nơi


Sáng hôm nay tôi nghe tin anh mất
Bỏ lại đau thương dâu biển kiếp người
Anh biết đấy, khi buồn vui chất ngất
Bút sẽ thành thơ chảy với dòng đời


Tôi viết bài thơ tiễn anh về đất
Lòng đất hiền, anh ngủ nhé, ngàn thu ...
Thôi, đã hết những hờn đau oan khuất
Chỉ còn Thơ chiến đấu diệt quân thù


Ngô Minh Hằng

VÙNG LÊN, DÂN TỘC TÔI ƠI !


 (Gởi đảng viên các cấp, sinh viên học sinh và toàn thể đồng bào Việt Nam mọi giới trước họa mất nước cho Tàu cộng)

 



Tây Nguyên, đất nước của ta
Sao ai xẻ thịt cắt da thế này  !
Ai đưa Tàu đến nơi đây
Đóng đô, lập ấp, đốn cây, phá rừng ?
Lưỡi dao đâm lút triền lưng !
Quặng nhôm như
 máu không ngừng tuôn ra ...
Quặng nhôm, tài sản quốc gia
Sao dâng Tàu cộng,Trung Hoa, hở Trời ?
Giang sơn là của mọi người 
Do xương do máu bao đời dựng nên
Ta không cho phép bạo quyền
Tự tung tự tác ngang nhiên làm Trời !
Nam Quan, Bản Giốc mất rồi
Hoàng Sa, Tàu đã giành ngôi chủ quyền
Bây giờ lại đến Tây Nguyên
Rồi mai, đảng sẽ bán miền nào đây ?
Từ thời lập quốc đến nay
Chưa bao giờ nhục thế nàỵ Hỡi ơi !..
Phế hưng, dâu biển bao đời
Giang sơn vẫn được mọi người đắp xây !
Mà nay phản quốc một bày
Cắt dâng cho lũ quan thày khơi khơi!

Vùng lên, dân tộc tôi ơi ...
Tây Nguyên chễm chệ Tàu ngồi, nhục không ?
Việt Nam, hỡi giống Tiên Rồng ! 
Ngoan cường, bất khuất, non sông lấy về!
Quê ta, ta phải giữ quê !
Chỉ gươm sông Hóa mà thề phục hưng !
Nếu ta hèn yếu, ngập ngừng
Thì người cưỡi cổ, đạp lưng muôn đời 
Năm châu, đứng thẳng cùng người
Vung gươm chính nghĩa, hát lời tự do !!!


Ngô Minh Hằng

THẾ THÁI NHÂN TÌNH




Trăm năm kiếp phận con người
Không ai tránh được phút rời thế gian
May thì thanh thản, bình an
Rủi thì đau đớn, gian nan, lạnh lùng
Nhưng chung một điểm cuối cùng
Linh hồn thoát xác về vùng huyền vi
Thế thôi, ai biết thêm gì
Biết chăng là cảnh chia ly đôi đường
Và đời, kẻ ghét, người thương
Và rồi ...cái lưỡi không xương ...đủ điều ...
Tốt thì ít, xấu thì nhiều
Xăm soi, bới móc, dệt thêu tận tình
Xấu người chưa chắc mình xinh
Sao không nghĩ đến phiên mình một mai ...
*
Thương người trong cỗ quan tài
Làm sao đỡ được đòn ai đánh mình !
Hỡi ơi ...THẾ THÁI NHÂN TÌNH ...

Ngô Minh Hằng

Thursday, August 30, 2012

CẢM ƠN NGƯỜI GIỮ LỬA



(Bài thơ thay lời biết ơn, xin gởi đến  những NGƯỜI GIỮ LỬA , cá nhân cũng như đoàn thể, trong cộng đồng Việt Nam Tị Nạn Cộng Sản trên toàn thế giớị
Ơ:? trong nước, NGƯỜI GIỮ LỬA  đã tiếp tay với những người yêu nước, giúp đỡ dân oan, làm rạng ngời chính nghĩa Quốc Gia và nêu cao tình dân tộc.
Ở hải ngoại,  Người Giữ Lửa đã dấn thân, kiên trì đấu tranh chống đảng cộng sản  độc tài  mọi nơi, đã tố giác và đập tan mọi âm mưu tuyên truyền quỷ quyệt và thâm độc của  nghị quyết 36 tung ra mọi chốn, khiến  kẻ thù thất bại  và khiếp sơ..
Trong bao năm qua, NGƯỜI GIỮ LỬA đã trung thành bảo vệ và giương cao lá cờ Vàng nhân bản , nhất là, trong giai đọan vàng thau, rối ren hiện tạị )



  
Trong tình thế rối ren và sôi động
Đảng thực thi nghị quyết cản đường ta
Để mê hoặc kẻ chìm trong ảo mộng
Đảng nhử miếng mồi ngôi vị, đô la

Đảng có quyền hành, nhà tù, roi điện
Đảng có công an, súng đạn, xe tăng
Vốn chẳng có tim, đảng không chính thiện
Nhưng có tiền đô, ...  trăm tỉ, ... ai bằng ....

Và đảng có một đảng quyền tàn bạo
Thèm thịt người như hổ, báo, kên kên
Đảng lừa mị, đảng gian hùng, trở tráo
Đảng tung đô mua những kẻ say tiền


Thế là có những cờ thay, gió đổi
Những âm mưu qủy quyệt ở tim người
Và lắm kẻ không ngại ngần phản bội
Phản bội quê hương, chính nghĩa, giống nòi !

Họ trà trộn vào cộng đồng tị nạn
Vào truyền thông để đánh phá, tuyên truyền
Làm cô bác có nhiệt tình, ngao ngán
Làm tuổi trẻ ngờ hùng sử tổ tiên !!

Họ phản bội bằng trăm mưu ngàn kế
Cốt nối dài tay cho đảng gian hùng
Nào "Duyên Dáng", "Tiếng Cười" nào văn nghệ
Nào ca sĩ Hồ mắt nỏ, môi cung ....

Họ phản bội không cần che mặt nữa
Đón quốc thù, hoa rượu, tiệc liên hoan
Viết báo bất lương, bôi đen chính sử
Che tội dâng Tàu Bản Giốc, Nam Quan ...


Họ phản bội không xót thương nòi giống
Như đảng cướp nhà, oan khổ trăm dân
Như bịt miệng người giữa tòa lồng lộng
Như đảng nhố t tù Cha Lý, Công Nhân ...

Đảng, tham ác với   hành vi tàn bạo
Và ý đồ rải độc rất vô lương
Bị dân Việt khắp năm châu tố cáo
Vàbiểu tình, đốt lửa sưởi quê hương ...


Một ngọn lửa rồi trăm ngàn ngọn lửa
Lửa công tâm, chính nghĩa, lửa ngoan cường
Lửa sẽ đốt tiêu tan loài bạo chúa
Lửa dựng hòa bình, nhân bản, yêu thương

Nếu không có Lửa Vàng, trung nghĩa ấy
Thì hôm nay cờ đỏ mọc lên rồi !
Trước lửa bỏng, đảng kinh hoàng, run rẩy
Luồn cửa sau như quỉ sợ  mặt trời !!!

Xin trân trọng cảm ơn NGƯỜI GIỮ LỬA
Ngọn lửa công minh, dũng cảm, quật cường
Mấy chục năm dài, dấn thân từng bữa
Chẳng quản bão bùng, mưa nắng, tuyết sương !

Đường còn dài, đấu tranh  còn gian khó
Đồng bào ơi, xin tiếp lửa thêm nào !
Ngọn lửa ấy, Việt Nam mình mới có
Do bốn ngàn năm xương trắng, máu đào ...

Do bốn ngàn năm diệt thù, dựng nước
Xin cảm ơn người giữ lửa bấy nay ....


Ngô Minh Hằng

MỘT ĐIỀU KHÔNG LẠ

(Thân mến gởi về quê hương và dân tộc Việt Nam tôi)

 



MỘT LẠ, cấm dân biểu tình
Chống "tàu lạ" đến biển mình xâm lăng
Cho dù "tàu lạ" hung hăng 
Giết ngư phủ Việt, làm xằng, hại ta !
HAI LẠ, đảng chẳng xót xa
Mặc dân chết thảm, mặc nhà giặc vô 



BA LẠ, dân chống Tàu ô
Để mong giữ vẹn cõi bờ, thế thôi 
Mà sao đảng buộc tội người
Vu là phản động, đập tơi, nhốt tù ?
Dùi cui, roi điện khư khư
Đánh dân như đánh kẻ thù...chao ơi !!!
BỐN LẠ, tổ quốc, cơ ngơi
Ông cha tạo dựng, bao đời máu xương
Sao nay chà đạp, coi thường
Mà đi luồn cúi, đèn hương lạy Tàu ?


 


NĂM LẠ, biển thẳm rừng sâu
Của chung dân tộc, của đâu một người 
Tại sao đảng dám khơi khơi
Cho mình là chủ đất trời Lạc Long 
Dâng Tàu biển đảo, núi sông
Đem gông Bắc thuộc đảng tròng cổ dân ?
SÁU LẠ, vườn ruộng, từng phân
Nắng mưa, dân phải trần thân tạo thành
Khi vườn trái đỏ, ruộng xanh
Dã man, đảng lại cướp nhanh, cướp tài
Luật rừng, dân kiện, kiện ai ???
Qui hoạch là cái môn bài cướp không !!!
Đền ư ? đền được mấy đồng ?
Thế là...đại thắng, thành công, đảng giàu !





BẢY LẠ, cán bộ là sâu
Đảng là thứ mọt đỏ đầu, gớm ghê
Bộ trưởng là cáo, là dê
Thủ tướng là cướp nhà nghề, nổi danh
Trung ương là bọn lưu manh
Công an cảnh sát là ngành giết dân
Bí thư là bọn bất nhân
Ủy viên, ban, bộ là quân cướp ngày

TÁM LẠ, tôn giáo, thẳng tay
Chân tu bỏ ngục, thay bày quốc doanh
Chúa - Phật đảng đập tan tành
Còn Hồ, phản quốc, lưu manh, bắt thờ 
CHÍN LẠ không bán cõi bờ
Cờ Tàu, sao đảng lập lờ thêm sao ?
Dầu cho biện bạch cách nào 
Ai cho nước Việt, Tàu vào thế kia ?



MƯỜI LẠ, xã hội thêm nghề
Thanh niên thành bọn đánh thuê tài tình
Tú bà trong đám nữ sinh
Bán dâm từ động Ba Đình bán ra
Đảng mua trinh trẻ mười ba
Hiếp dâm, tham nhũng, sa đà, bất lương


ĐẢNG VÔ ĐẠO NGHĨA, LUÂN THƯỜNG
NÊN BAO CÁI "LẠ" NÓ CHƯỜNG RA THÔI !!


Sơ sơ LẠ kể có MƯỜI
Trong NGÀN CÁI LẠ làm đời tang thương
MỘT ĐIỀU KHÔNG LẠ, RẤT THƯỜNG
LÀ KHI ĐẢNG PHẢN QUÊ HƯƠNG, GIỐNG NÒI
THÌ DÂN PHẢI GIẢI ĐẢNG THÔI
THÉT LỜI CHÍNH NGHĨA, ĐÒI ĐỜI TỰ DO 
ĐÒI QUYỀN HẠNH PHÚC, ẤM NO
ĐÒI GIANG SƠN VIỆT VỀ CHO DÂN NHÀ



ĐỨNG LÊN, TOÀN QUỐC, HỠI TA ...
VÙNG LÊN, LÀI ĐÃ NỞ HOA THƠM LỪNG 
CHO NGÀN CÁI LẠ PHẢI NGỪNG
MỘT ĐIỀU KHÔNG LẠ SÁNG BỪNG VIỆT NAM !


 Ngô Minh Hằng