Sunday, December 23, 2012

MÙA ĐÔNG VÀ LY KHÁCH




 MÙA ĐÔNG VÀ LY KHÁCH



Lại một mùa Đông, lại tuyết rơi

Như bao Đông cũ lướt qua đời
Bao Đông còn nặng sầu vong quốc
Thì vẫn đau buồn, vẫn thế thôi !

*

Thì có gì đâu để phải mà ...
Vẫn là bão tuyết, vẫn sương sa
Vẫn mây giăng xám hồn ly khách
Vẫn những vô tình, gió thoáng qua !
*
Vẫn những cành mong lá, đứng ngơ
Từ bao Đông cũ đến bây giờ
Nắng mưa nương náu hồn thiên cổ
Ấp ủ trong lòng vạn nhánh tơ
*
Đợi gió mùa Xuân ấm trở về
Cành xanh nõn lá tắm trăng khuya
Búp non, ngọc chuốt, căng đầy nhựa
Nở nụ vô thường một sớm kia
*
Ly khách nhìn hoa, thấy ấm lòng
Bóng đời bỗng đẹp, dẫu ngày Đông
Tuyết rơi có lạnh hồn hoang thảo
Cũng biếc dần theo ánh nguyệt hồng ...



Ngô Minh Hằng

Saturday, December 22, 2012

NGỦ NGOAN, ĐỪNG KHÓC DƯỚI MỒ



 NGỦ NGOAN, ĐỪNG KHÓC DƯỚI MỒ

(Bài thơ này xin là những giọt nước mắt xót thương số phận con người, và cũng là lời cầu nguyện gởi đến những linh hồn bé bỏng của hai mươi em học sinh bị thảm sát sáng ngày 14 tháng 12 năm 2012 trại trường Sandy Hook Elementary School in Newtown, Connecticut, hoa kỳ)




Hỡi em, hai chục bé thơ

Tuổi xanh chưa thắm, ước mơ chưa tròn

Đang như những chú chim non


Nép bên cạnh mẹ và còn tập bay


Thế mà buổi sáng hôm nay
Hỡi ơi, buổi sáng thật đầy tang thương
Rời bàn tay mẹ đến trường
Nào hay em bước vào đường biệt ly
Ngây thơ em có biết gì
Hồn nhiên cùng bạn vừa đi vừa cười
*
Bỗng đâu súng nổ vang trời
Và em giã biệt cuộc đời như mơ
Bỏ trường, lớp, bỏ tuổi thơ
Bỏ bao mộng đẹp đang chờ đón em
Bỏ cha đợi tiếng chân quen
Bỏ ngày đất nước mừng thêm nhân tài
Tuổi xanh, mộng thắm, tương lai
Vỡ tan giữa một sớm mai kinh hoàng
Máu đào nhuộm đỏ trần gian
Mái trường bỗng chốc ngổn ngang xác người
Em ôm ngực, em tay lơi
Em tròn đôi mắt hỏi đời "tại sao?"
Em che lấy mặt ngẹn ngào
Em như chạy trốn mà nào thoát đâu ...
*
Bản tin, càng đọc càng đau
Khóc em, thơ khóc mà sầu không vơi ...
Thương em ai cướp mất đời
Thương bao mẹ trẻ mềm người khóc con
Bé ơi, đây ngọn nến tròn
Và thơ tiễn bước chân non về trời
Trăm năm, thôi thế kiếp người
Nợ trần bé đã trả rồi, trả xong !
Ngủ đi bé nhé giấc nồng
Mơ đi bé giấc mơ hồng thần tiên
Rũ đời sạnh những oan khiên
Gởi theo mây nước về miền hư vô
Ngủ ngoan, đừng khóc dưới mồ
Bé ơi... hai chục bé thơ thiên thần 


Ngô Minh Hằng...

Tuesday, December 18, 2012

XIN TẠ ƠN NHỮNG LỜI MẪN TRẮC


( Lời tâm tình của Thơ, thiết tha gởi đến những tâm hồn đồng cảm. Riêng là lời biết ơn, chân thành gởi đến Thi sĩ Tường Giang. )


Từ Mỹ bang giao cùng Việt cộng
Cờ thay gió đổi biết bao lòng
Nên thơ tranh đấu khan người thích
Và họ rằng " viết mãi uổng công !"

Còn trách rằng quê cha đất tổ
Đã không xây dựng, chẳng về thăm
Lại còn tranh đấu, mà tranh đấu
Là cực đoan, hiếu chiến, rẽ ngăn ! 

Lửa bỏ tay người như thế đấy
Hẳn là đạo đức bác Hồ thôi
Tay gây oan trái, gây tang tóc
Miệng vẫn gian ngoa buộc tội người !

Rồi Nguyển Đình Bin, rồi nghị quyết
Tung ra đủ kiểu bẫy lừa nhau
Mê tiền, một lũ làm tôi giặc
Phản bội thêm quê vốn nát nhàu

Phản bội đồng bào đang khốn khổ
Nuôi cho cộng khoẻ, giết thêm dân
Mượn màu nhân đạo, màu từ thiện
Che cái tham tàn, cái bất nhân

Phản bội đồng hương, người tị nạn
Cốt chui vào mọi ngả truyền thông
Truyền thanh, báo chí. Bao tờ báo
Còn đấu tranh phục vụ cộng đồng ???

Chưa kể truyền hình, trên mạng lưới
Lấy toàn tin vẹm viết tung ra
Thế là tư tưởng tuyên truyền đấy
Đưa cộng len vào khối Quốc Gia !!!

Đã mấy năm rồi thơ chống cộng
Xoay chiều, lắm báo đã không đăng
Đấu tranh, vì thế, cô đơn lắm
Như kẻ sông sâu lội ngược dòng ...

Biết vậy nhưng đường Thơ đã chọn
Dẫu dài và có lắm gai chông
Vẫn đi vì tiếng hờn vong quốc
Giục giã trong tim, nghiến nát lòng !

Xin tạ ơn những lời mẫn trắc
Cảm thông ý bút, áng thơ tình
Tình nhà, tình nước, tình trăm trứng
Tình ấy muôn đời mãi hiển linh !


 Ngô Minh Hằng

Thursday, December 6, 2012

PHẢI GIẢI ÐẢNG NẾU TA MONG CỨU NƯỚC !



https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgetrXU4wwWWIUAJOlpbwE-vHbAy6RaR6WmJymli5cN0fYU3dkh_LZW4z-bKZZWIxfFHH0t8P9DZdYmdHl0dNVFMO1Yc4nmRDI9RmmlebwLcPFfwuIxePrPMmtADxPAkQBJx_u-rfrDFGXo/s1600/MTH-1.JPG

Mai Thanh Hải tại cột mốc 422, Lũng Cú, Đồng Văn, Hà Giang.
(Hình lấy trên Net)


PHẢI GIẢI ÐẢNG NẾU TA MONG CỨU NƯỚC !





Anh đứng kia, vòng tay ôm cột mốc 
Anh nghĩ gì, có tủi, có hờn đau ?
Ðấy, đất quê ta, đảng đổi cho Tàu
Ðảng dối gạt dân, xóa đi mốc cũ
                 *                 
Anh có biết đảng lừa anh đủ thứ

Như đưa anh vào xâm lược miền Nam

Mà dối anh rằng "giải phóng" vinh quang

Diệt Mỹ - Ngụy cho hoà bình, no đủ
*
Cướp miền Nam rồi các anh thấy chứ
Chúng tôi có cần anh giải phóng đâu !
Nếu Hiền Lương anh chẳng lén qua cầu
Thì tôi sống đời an lành hạnh phúc
*
Anh giải phóng hay xua dân vào ngục ...
Mấy chục năm rồi, sự thật, thấy chưa ?
Ðảng cướp của dân, vàng bạc dư thừa
Nhưng anh có gì không hay vẫn thiếu ?

image
Nhà thờ họ của VC Nguyễn Tấn Dũng

*
Ðảng ở nhà lầu, đi xe bạc triệu
Ðảng gởi ngân hàng bao tỷ đô la
Vợ đảng kim cương gấm vóc ngọc ngà
Con của đảng ra nước ngoài du học
*
Còn anh thì sao? thiếu rau, thiếu thóc
Dẫu cả ngày anh vất vả chạy quanh
Người vợ yếu đau thiếu thuốc, chưa lành
Thằng Việt con Nam đói cơm, khát sữa
*
Có đúng là anh chẳng no từng bữa
No ấm chỉ là các loại công an
No ấm chỉ bày bán chức buôn quan
Là lũ đảng, cướp dân từng nghĩa sống ?
*
Là bọn cầm đầu, là quân tàn độc
Tỉnh đi anh, về với nước dân mình
Ðể anh muôn đời không bị dân khinh
Như dân đã ghét khinh loài bạo ngược
*
Hãy quay súng bắn vào bày bán nước
Bắn vào loài ác thú giết dân ta
Ðừng bắn dân lành đòi đảo Hoàng Sa
Ðòi Bản Giốc, Nam Quan, đòi chính nghĩa !
 

Ðảng bảo đánh dân và anh làm thế
Nghĩa là anh phản lại nước dân rồi
Anh là chanh và đảng vắt mà thôi
Chanh hết nước, đảng quăng ngay cái vỏ !
*
Cột mốc anh ôm, là anh nói đó
Anh rất yêu thương lãnh thổ, sơn hà
Xin vì ngày mất nước chẳng còn xa
Anh hãy cùng dân trừ loài bán nước
*
Nếu chỉ chống Tàu thì không đủ được
Vô ích thôi, đảng trả nợ Tàu mà
Ðảng nợ của Tàu tỷ tỷ đô la
Nợ súng đạn ngày miền Nam xâm lược ...
*
Phải giải đảng anh ơi, mà cứu nước !!!



Ngô Minh Hằng