Monday, October 28, 2013

NHẮN NHỦ






NHẮN NHỦ 
(gởi những người một thời hăm hở xuống đường, chống đối VNCH I & II, một việc làm ít hay nhiều đã góp tay giết chết nền cộng hoà của miền Nam Việt Nam và hôm nay, sau 50 năm vẫn chưa tỉnh mộng.)




Từ Một Chín Sáu Ba, sau đảo chính
Chỉ thấy miền Nam từng bước suy tàn
Và thấy cộng tung ý đồ, hoạch định
Bức tử Cộng Hòa, xâm lược miền Nam !


Bởi phản tặc khi giết Người Chí Sĩ
(Người một đời yêu nước với thương dân)
Là giúp cộng phá tan bao thành lũy
Của chín năm dài xây đắp, canh tân



Giết người xong lại công bôi, tội dựng
Tạo bình phong che tội ác tầy trời
Cho lũ giặc Hồ dã tâm thao túng
Mặc áo nhà tu, dùng đạo phá đời ...



Sau năm tháng những bàn tay đồ tể
Đẫm máu Người Chí Sĩ của dân Nam
Thì đất nước tan nhoà bao uy thế
Vì những biểu dương, chỉnh lý, tham tàn ...


Rồi thành phố cũng vọng về tiếng đạn
Hỏa tiễn Tàu - Nga nát chợ, tan trường
Sư sãi, sinh viên thay Hồ làm loạn
Phật chốn tòa sen cũng hạ xuống đường


Để tháng Tư, mười hai năm sau đó
Dân miền Nam đau đớn mất miền Nam
Cả nước tang thương trong màu cờ đỏ
Quê dấu yêu thành vực thẳm hung tàn


Băm tám năm hơn ba miền khốn khó
Nước Việt Nam nay ngất ngưởng quân Tàu !
Chỉ đảng mừng vì thành tư bản đỏ
Còn dân hiền thành giun kiến ngựa trâu !


Gái Việt thành "hàng" Hồng Kông, Hàn quốc
Trai Việt thành đồ xuất cảng lao nô
Dân Việt thành người mất nhà, mất nước
Trẻ Việt thành "cây", thành cháu "bác" Hồ


Năm mươi năm, đấy, công lao, thành tích
Ai góp tay ngày ấy hỏi vui - buồn
Và có phút nào nhìn đời u tịch
Trên má nhăn, hối hận, giọt sầu tuôn ?


Hay mãi ngây thơ suốt đời mộng mị
Chẳng học được gì dù Bảy Mươi Lăm ! (1975)
Để trí thức, nhà tu, nhà chính trị
Vẫn hân hoan cùng cộng đỏ ăn nằm ???


Thôi,  tỉnh lại, nhìn quê, bờ vực tối
Nhìn đồng bào oan khổ để mà thương
Đừng theo giặc, gây thêm điều lầm lỗi
Mà muôn đời mang tội với quê hương !




Ngô Minh Hằng



Saturday, October 5, 2013

THƠ TÔI ....


 THƠ TÔI ....


Thơ tôi, tôi viết về sông núi
Bằng những ưu tư của cõi lòng
Bằng nỗi đau thương, bằng hận tủi
Và bằng ước nguyện với chờ mong

Cảm ơn người đọc thơ tôi nhé
Đọc tiếng thơ buồn nếu thấy đau
Xin để lòng rung cùng ngấn lệ
Của quê hương cao ngất u sầu

Quê hương nước Việt, quê ta đó
Nhưng có còn của ta nữa không?
Nếu vẫn quê ta, sao Tàu cộng
Ngang nhiên chà đạp giống dân Hồng ?!

Quê hương nước Việt sao Tàu lộng
Cúi mặt, đảng im, chẳng nói gì
Dân đuổi cộng Tàu thì đảng cấm
Tù dân, dựng tội, bắt dân đi ...?

Quê hương nước Việt sao dân Việt
Đảng cướp, đảng thu cả đất - nhà
Nhưng để Tàu xây làng dựng phố
Giang sơn nước Việt hóa Trung Hoa ?!

Quê hương nước Việt sao dân Việt
Bị đảng coi như kiến với sâu ?
Đảng đánh, đảng tù và đảng giết
Xun xoe, đảng lại lạy quân Tàu ???

Đấy, thơ tôi thế, đau vì thế
Tôi viết những gì tôi nghĩ thôi
Viết để giãi lòng người tị nạn
Thương quê, hồn đắng một bên trời

Tiện đây, nhắn đảng đôi dòng nhé
Đảng sẽ tan tành bởi lý do
Dân Việt phục hưng sông núi Việt
Lăng Hồ thành bụi, đảng thành tro !


Ngô Minh Hằng



Friday, September 13, 2013

ÐỪNG ÐỂ MỸ YÊN MỘT MÌNH ...!!!





ÐỪNG ÐỂ MỸ YÊN MỘT MÌNH ...!!!


Tỉnh Nghệ An, xã Nghi Phương

Công an trái phép, bất lương, đánh người

Mỹ Yên tan nát tơi bời

Ðau thương thịt đổ, máu rơi, kinh hoàng

Mở đầu mưu chước công an

Bắt dân, dựng tội, vu oan, nói là ...

Vài ngày tạm giữ điều tra

Nhưng hơn hai tháng chưa tha người nào

Dân đòi, chủ tịch vội trao

Giấy rằng mai thả, triện đào đỏ tươi

Nhưng mai, chủ tịch nuốt lời

Thả dân không thả, đánh tơi người tìm

Dân, người ngất xỉu, nằm im

Người ôm trán vỡ khôn kìm máu tuôn

Công an giáng trận đòn  hờn

Mỹ Yên khốn khổ hứng cơn hung tàn

Ðánh dân thương tích dã man

Có nhà còn bị đập tan tượng thờ

Ðau thương chứng cớ ngờ ngờ

Công an đổ lỗi bây giờ tại dân !

Chao ơi, chế độ bất nhân

Ðánh dân, gán tội là quân bạo tàn !

Ðánh dân rồi lại cáo gian

Chỉ loài Việt cộng mới làm được thôi

Bao giờ dân tộc tôi ơi

Hiên ngang đứng dậy thét lời núi sông

Chôn vùi tù ngục xiềng gông

Tam vô chủ nghĩa đại đồng, đập tan ?!

Muốn đời ta chẳng gian nan

Muốn giang sơn được vẻ vang phú cường

Thì ta phải cứu quê hương

Vùng lên mà chọn con đường quang vinh

Nếu mình không tự cứu mình

Thì ai có thể hy sinh cho nào ?

Cùng Mỹ Yên, hỡi  đồng bào

Nắm tay nhất loạt tự hào đứng lên !

Ðứng lên đạp đổ bạo quyền

Kẻo không cộng giết từng miền, từng nơi !!!

Ðừng rằng lửa cháy nhà người

Còn nhà ta sẽ là nơi an toàn

Không đâu, dân tộc Việt Nam

Ai tin cộng đã hờn oan ngập đời

Ðứng lên mà để làm người

Cộng làm ta khổ đủ rồi ...đứng lên !



Nghi Phương roi cộng vang rền

Cô đơn...đừng để Mỹ Yên một mình !!!



Ngô Minh Hằng

NGỌN ÐUỐC VIỆT NAM







NGỌN ÐUỐC VIỆT NAM


Cảm xúc khi nghe tin người anh hùng ÐẶNG NGỌC VIẾT đã coi thường sinh tử, chọn cho mình một hành động can trường, để cho đảng VC độc tài biết là lòng dân vô cùng oán hận và ngày tàn của đảng không xa.  Bài thơ mọn này xin là một nén hương kính cẩn tiễn đưa linh hồn người anh hùng bất khuất về miền bất tử .


Khi đảng cướp đang bày mưu tính kế
Cướp đất dân vì đất chính là vàng
ÐẶNG NGỌC VIẾT như sứ trời xuống thế
Thừa lệnh trời trừ diệt bọn côn quan
Thách đố hiểm nguy, can trường xông trận
Một mình anh mang sứ mệnh Thiên Ðình
Cho đảng biết khi lòng dân căm phẫn
Thì đêm dài tăm tối phải bình minh !
Cho đảng biết đảng gian hùng, bất chính
Thì Trời trao quyền lực xuống tay dân
Lòng dân quyết là ý Trời đã định
Ðảng phải lụn tàn vì đảng bất nhân !
ÐẶNG NGỌC VIẾT người trai hùng quả cảm
Ðã thay dân anh xử tội tà quyền
Chúng, đảng cướp ngày, từng tên tội phạm
Tội gian tham, bán nước, giết dân hiền !
ÐẶNG NGỌC VIẾT người mở đầu  lịch sử
Và mở đường cho cách mạng vùng lên
Hỡi mỗi chúng ta, hãy là Thiên sứ
Mang lệnh dân mà đòi lại nhân quyền ...
ÐẶNG NGỌC VIẾT đã đi vào bất tử
Khi dâng đời cho tổ quốc hồi sinh
Nước khắc tên anh vào trang hùng sử
Tôi viết tên anh trong trái tim mình
ÐẶNG NGỌC VIẾT máu anh hùng đã đổ
Vì dấn thân trừ diệt đảng tham tàn
Nối chí anh, hỡi toàn dân, nhóm lửa
Hãy thắp lên nào NGỌN ÐUỐC VIỆT NAM !

Ngô Minh Hằng