Thursday, November 21, 2013

XIN HÃY LÀ NGƯỜI LƯƠNG THIỆN






XIN HÃY LÀ NGƯỜI LƯƠNG THIỆN

Chi chú:  Tác giả cảm tác bài thơ này khi nhìn thấy cảnh đời ô tạp chung quanh
,ngoài ra, không ám chỉ ai hay có ẩn ý gì.

 
Xin hãy là người lương thiện
Để đừng nói trắng thành đen
Hay chi vu điều đặt chuyện
Vì chưng thói ấy hư hèn
 
Xin hãy là người lương thiện
Tốt chi ngậm máu phun người
Chỉ tạo thêm nhiều oan nghiệt
Nghiệt oan mình buộc mình thôi !
 
Xin hãy là người lương thiện
Mở lòng yêu mến tha nhân
Hãy biết đời như mặt kiếng
Mình cười, kiếng hiện tình thân
 
Xin hãy là người lương thiện
Để làm đẹp cõi nhân gian
Xấu người thì nên xinh nết
Cần gì ganh ghét mưu toan

Xin hãy là người lương thiện
Chớ nên vàng đỏ hai lòng
Đã không bình cơn quốc biến
Thì đừng khuấy đục dòng trong
 
Xin hãy là người lương thiện
Ngay lành tim óc lương tâm
Nói lời ôn nhu hiểu biết
Làm điều lương hảo nghĩa nhân
 
Xin hãy là người lương thiện
Chân phương, nghĩ cũng như làm
Chẳng ai ưa loài xảo quyệt
Xỏ xiên, hiểm ác, gian tham
 
Cuối cùng, hãy nên lương thiện
Kiếp người ngắn ngủi, phù du
Hãy để cho đời thương tiếc
Khi mình về cõi thiên thu ..


Ngô Minh Hằng




ĐÔI CHÚT TÂM TÌNH





ĐÔI CHÚT TÂM TÌNH
(Thân mến gởi Đồng Bào Việt Nam trong và ngoài nước, nhữngngười 
cùng lý tưởng và có chung ước mơ.)




Xót dân nước trong ngục tù cộng đỏ
Thơ thay gươm, tôi thét tiếng căm hờn
Cho dù bất tài, cho dù bé nhỏ
Tôi miệt mài dù giông bão cô đơn ...
 
Và quê càng buồn, tôi càng phải viết
Viết lời đau nỗi hận của muôn người
Như mấy triệu dân, chiến trường đảng giết
Như Trường Sơn, bao tuổi trẻ chôn đời
 
Như vĩ tuyến, tại lằn ranh mười bảy
Cộng dã tâm sông núi cắt chia tình
Và cộng xâm lăng, mọi người đều thấy
Gây hận thù cho Nam - Bắc điêu linh
 
Như cuối Tháng Tư, Ba Mươi, ngày ấy
Ngày mở đầu cho thống hận triền miên
Toàn quốc bị lừa, Bắc - Nam lọt bẫy
Từ đó đau thương tràn ngập ba miền
 
Từ đó dân Nam sống đời cùng khốn
Mất hết quyền ăn, quyền nói, quyền người
Quê đến tỉnh, bữa toàn khoai sắn độn
Mọi thứ quyền chỉ đảng được dùng thôi

Đảng xô dân vào muôn ngàn thảm nạn
Cướp dân ruộng vườn, nhà đất, áo cơm
Xã hội loạn cuồng, dối gian, vô cảm
Sống kiếp thiêu thân, ruồng bỏ cội nguồn
 
Đảng cắt quê hương dâng cho Tàu cộng
Đảng tù dân nhưng đội chệt trên đầu
Dân phản đối. À, chúng mày phản động
Là dùi cui, là ngục tối hầm sâu
 
Thấy sự thật trong dòng thơ tôi viết
Đảng sợ, đảng thù, đảng muốn ăn tươi
Tay búa tay dao, điêu ngoa tình tiết
Kế hoạch: vu oan, ngậm máu phun người
 
Chung lý tưởng trên đường thơ đi đó
Có đường gươm công đạo chở che thơ
Có cả dao găm cán vàng lưỡi đỏ
Và có hầm chông, mũi súng chực chờ ...

Nhưng thơ vẫn mượt mà đầy sức sống
Vẫn hiên ngang như đá núi cây rừng
Vẫn hài tội đến ngày tàn đảng cộng
Dựng cờ vàng, mừng sông núi phục hưng
 


Ngô Minh Hằng



Monday, October 28, 2013

NHẮN NHỦ






NHẮN NHỦ 
(gởi những người một thời hăm hở xuống đường, chống đối VNCH I & II, một việc làm ít hay nhiều đã góp tay giết chết nền cộng hoà của miền Nam Việt Nam và hôm nay, sau 50 năm vẫn chưa tỉnh mộng.)




Từ Một Chín Sáu Ba, sau đảo chính
Chỉ thấy miền Nam từng bước suy tàn
Và thấy cộng tung ý đồ, hoạch định
Bức tử Cộng Hòa, xâm lược miền Nam !


Bởi phản tặc khi giết Người Chí Sĩ
(Người một đời yêu nước với thương dân)
Là giúp cộng phá tan bao thành lũy
Của chín năm dài xây đắp, canh tân



Giết người xong lại công bôi, tội dựng
Tạo bình phong che tội ác tầy trời
Cho lũ giặc Hồ dã tâm thao túng
Mặc áo nhà tu, dùng đạo phá đời ...



Sau năm tháng những bàn tay đồ tể
Đẫm máu Người Chí Sĩ của dân Nam
Thì đất nước tan nhoà bao uy thế
Vì những biểu dương, chỉnh lý, tham tàn ...


Rồi thành phố cũng vọng về tiếng đạn
Hỏa tiễn Tàu - Nga nát chợ, tan trường
Sư sãi, sinh viên thay Hồ làm loạn
Phật chốn tòa sen cũng hạ xuống đường


Để tháng Tư, mười hai năm sau đó
Dân miền Nam đau đớn mất miền Nam
Cả nước tang thương trong màu cờ đỏ
Quê dấu yêu thành vực thẳm hung tàn


Băm tám năm hơn ba miền khốn khó
Nước Việt Nam nay ngất ngưởng quân Tàu !
Chỉ đảng mừng vì thành tư bản đỏ
Còn dân hiền thành giun kiến ngựa trâu !


Gái Việt thành "hàng" Hồng Kông, Hàn quốc
Trai Việt thành đồ xuất cảng lao nô
Dân Việt thành người mất nhà, mất nước
Trẻ Việt thành "cây", thành cháu "bác" Hồ


Năm mươi năm, đấy, công lao, thành tích
Ai góp tay ngày ấy hỏi vui - buồn
Và có phút nào nhìn đời u tịch
Trên má nhăn, hối hận, giọt sầu tuôn ?


Hay mãi ngây thơ suốt đời mộng mị
Chẳng học được gì dù Bảy Mươi Lăm ! (1975)
Để trí thức, nhà tu, nhà chính trị
Vẫn hân hoan cùng cộng đỏ ăn nằm ???


Thôi,  tỉnh lại, nhìn quê, bờ vực tối
Nhìn đồng bào oan khổ để mà thương
Đừng theo giặc, gây thêm điều lầm lỗi
Mà muôn đời mang tội với quê hương !




Ngô Minh Hằng



Saturday, October 5, 2013

THƠ TÔI ....


 THƠ TÔI ....


Thơ tôi, tôi viết về sông núi
Bằng những ưu tư của cõi lòng
Bằng nỗi đau thương, bằng hận tủi
Và bằng ước nguyện với chờ mong

Cảm ơn người đọc thơ tôi nhé
Đọc tiếng thơ buồn nếu thấy đau
Xin để lòng rung cùng ngấn lệ
Của quê hương cao ngất u sầu

Quê hương nước Việt, quê ta đó
Nhưng có còn của ta nữa không?
Nếu vẫn quê ta, sao Tàu cộng
Ngang nhiên chà đạp giống dân Hồng ?!

Quê hương nước Việt sao Tàu lộng
Cúi mặt, đảng im, chẳng nói gì
Dân đuổi cộng Tàu thì đảng cấm
Tù dân, dựng tội, bắt dân đi ...?

Quê hương nước Việt sao dân Việt
Đảng cướp, đảng thu cả đất - nhà
Nhưng để Tàu xây làng dựng phố
Giang sơn nước Việt hóa Trung Hoa ?!

Quê hương nước Việt sao dân Việt
Bị đảng coi như kiến với sâu ?
Đảng đánh, đảng tù và đảng giết
Xun xoe, đảng lại lạy quân Tàu ???

Đấy, thơ tôi thế, đau vì thế
Tôi viết những gì tôi nghĩ thôi
Viết để giãi lòng người tị nạn
Thương quê, hồn đắng một bên trời

Tiện đây, nhắn đảng đôi dòng nhé
Đảng sẽ tan tành bởi lý do
Dân Việt phục hưng sông núi Việt
Lăng Hồ thành bụi, đảng thành tro !


Ngô Minh Hằng



Friday, September 13, 2013

ÐỪNG ÐỂ MỸ YÊN MỘT MÌNH ...!!!





ÐỪNG ÐỂ MỸ YÊN MỘT MÌNH ...!!!


Tỉnh Nghệ An, xã Nghi Phương

Công an trái phép, bất lương, đánh người

Mỹ Yên tan nát tơi bời

Ðau thương thịt đổ, máu rơi, kinh hoàng

Mở đầu mưu chước công an

Bắt dân, dựng tội, vu oan, nói là ...

Vài ngày tạm giữ điều tra

Nhưng hơn hai tháng chưa tha người nào

Dân đòi, chủ tịch vội trao

Giấy rằng mai thả, triện đào đỏ tươi

Nhưng mai, chủ tịch nuốt lời

Thả dân không thả, đánh tơi người tìm

Dân, người ngất xỉu, nằm im

Người ôm trán vỡ khôn kìm máu tuôn

Công an giáng trận đòn  hờn

Mỹ Yên khốn khổ hứng cơn hung tàn

Ðánh dân thương tích dã man

Có nhà còn bị đập tan tượng thờ

Ðau thương chứng cớ ngờ ngờ

Công an đổ lỗi bây giờ tại dân !

Chao ơi, chế độ bất nhân

Ðánh dân, gán tội là quân bạo tàn !

Ðánh dân rồi lại cáo gian

Chỉ loài Việt cộng mới làm được thôi

Bao giờ dân tộc tôi ơi

Hiên ngang đứng dậy thét lời núi sông

Chôn vùi tù ngục xiềng gông

Tam vô chủ nghĩa đại đồng, đập tan ?!

Muốn đời ta chẳng gian nan

Muốn giang sơn được vẻ vang phú cường

Thì ta phải cứu quê hương

Vùng lên mà chọn con đường quang vinh

Nếu mình không tự cứu mình

Thì ai có thể hy sinh cho nào ?

Cùng Mỹ Yên, hỡi  đồng bào

Nắm tay nhất loạt tự hào đứng lên !

Ðứng lên đạp đổ bạo quyền

Kẻo không cộng giết từng miền, từng nơi !!!

Ðừng rằng lửa cháy nhà người

Còn nhà ta sẽ là nơi an toàn

Không đâu, dân tộc Việt Nam

Ai tin cộng đã hờn oan ngập đời

Ðứng lên mà để làm người

Cộng làm ta khổ đủ rồi ...đứng lên !



Nghi Phương roi cộng vang rền

Cô đơn...đừng để Mỹ Yên một mình !!!



Ngô Minh Hằng