Sunday, November 29, 2015
NGỌN LỬA CAO NGUYÊN
NGỌN LỬA CAO NGUYÊN
(thân gởi đồng bào Việt Nam quốc nội và quốc ngoại)
Một ngọn đuốc rồi muôn ngàn ngọn đuốc
Đuốc gọi người rực sáng lửa cao nguyên
Lửa dũng cảm, đốt tan loài bạo ngược
Đem lại cho đời hạnh phúc thiêng liêng
*
Em Darlac, Gia Lai, Ban Mê Thuột
Anh Fulro, chú, bác, chị Rhadé
Đã đứng dậy, tay giơ cao ngọn đuốc
Đã hào hùng, dầu châu chấu đá xe!
*
Châu chấu đá xe, xe nghiêng, xe đổ ( 1 )
Cho chu kỳ, nguyên kỷ mới khai sinh
Áp bức, xiềng gông đến ngày vụn vỡ
Bởi quê hương đến lúc phải vươn mình!
*
Đuốc cao nguyên, máu An Giang, chuông Huế
Đã ngất trời réo gọi một tương lai
Ơi Hà Nội, Saigòn, ơi toàn thể
Giống Lạc Hồng! Nào ! Đứng dậy, vươn vai !!!
*
Hãy đứng dậy cùng nhau mà đốt đuốc
Cho lửa trời rực sáng khắp non sông
Hẳn đã nghe bên tiếng hờn non nước
Là âm vang giục giã thuở Diên Hồng ?
*
Ta thấy đó, người anh em thiểu số
Còn đứng lên đòi quyền sống cho mình
Huống chi ta, vạn lần đông hơn họ
Đâu thể ươn hèn, vuốt mặt làm thinh ??
*
Dù súng đạn trong tay ta chẳng có
Nhưng có niềm tin, lý tưởng, tinh thần
Dân Nam Tư, thành công nhờ thế đó
Đến phiên ta: "Bất chiến tự nhiên thành!" ( 2 )
*
Hỡi các bạn, vững tin mà tiến tới
Bởi bạo cường tàn ác chẳng bền lâu
Vì chính nghĩa, toàn dân ta quật khởi
Là vinh quang ta đến với hoàn cầu
*
Hồn chính khí, lửa cao nguyên kêu gọi
Tất cả vùng lên tháo bỏ gông xiềng
Để ngước mặt ta nhìn người thế giới
Mà chẳng hổ mình dòng giống Rồng Tiên
Ngô Minh Hằng
(1) Ca dao VN: Nực cười châu chấu đá xe
Tưởng rằng chấu ngã, ai dè xe nghiêng
(2) Lời sấm ký của Trạng Trình
CẢM ƠN ĐỜI CÓ PHÚT NÀY
CẢM ƠN ĐỜI CÓ PHÚT NÀY
(Theo tâm sự của hai người bạn khi gặp lại nhau)
Hai mươi năm gặp lại
nhau
Chân chim đuôi mắt, đỉnh đầu tuyết pha
Bắt tay, nâng chén, cười khà
Mờ trong đáy mắt lệ sa cay nồng
Hỏi nhau : "Gìa lắm phải không
" Hèn chi hai đứa ngại ngùng gọi tên ?!"
Ba mươi năm, thuở hồn nhiên
Hai người bạn tuổi thanh niên yêu đời
Một anh vui tính hay cười
Một anh ít nói, nhìn trời, làm thơ
Quen nhau cũng rất tình cờ
Trong ngày nhập ngũ, trong giờ ghi danh
Ra trường, một đứa Khe Sanh
Một đi Quảng Trị quân hành chia tay
Đôi khi mới có một
ngày
Gặp nhau khói súng còn cay chiến hào
Thế rồi đời với chiêm
bao
Cùng theo vận nước trôi vào đau thương
Ngựa hồng ai gỡ yên cương
Kiếm cung ai bẻ, can trường ai thiêu
Đứt dây, thân phận con diều
Hùm thiêng, cũi hận, nhìn chiều nắng phai
Tháng năm, đau nỗi quan hoài
Một lần chuyển trại giáp hai mặt nhìn
Cùng nhau đôi phút lặng im
Rồi chia mẩu sắn cho đêm bớt dài
Hai mươi năm, áng mây bay
Quê người tao gặp lại mày, mừng ơi !
Vẫn mày, vui tính hay cười
Vẫn tao, ít nói nhìn trời làm thơ
Nhưng thơ tao đấy, bây giờ
Có hồn vong quốc đợi
chờ giải oan
Là mày, vẫn tiếng cười vang
Là tao, thơ vẫn bạt ngàn gió bay
Cảm ơn đời có phút này....
Ngô Minh Hằng
CON DẾ PHIÊU BỒNG
CON DẾ PHIÊU BỒNG
Mẹ ơi đã lại vào Thu
Lòng con gió kéo mây mù bay qua
Mẫu đơn còn trắng thềm hoa
Cúc vàng còn thắm hiên nhà nữa không
Mà sao con vẫn vô cùng
Xót xa canh cánh bên lòng mẹ ơi
Nhớ điên tiếng mẹ ru nôi
Tay tiên mẹ ủ con thời ấu thơ
Cánh diều chở những ước mơ
Sông xanh hẹn tiếng cười trưa Hạ hồng
Còn nguyên vẹn lắm trong lòng
Vô vàn nỗi nhớ nỗi mong nỗi sầu
Ai làm dâu biển tình đau
Núi sông ai nhuộm đỏ màu tang thương
Thu xưa ngào ngạt chi hương
Để Thu nay những mù sương cõi lòng
Mẹ ơi con dế phiêu bồng
Mỗi mùa Thu đến, chất chồng sầu thu!
Saturday, November 28, 2015
NỖI BUỒN HƯNG YÊN
NỖI BUỒN HƯNG YÊN
(thân tặng đồng hương tỉnh Hưng Yên)
Ai về qua tỉnh Hưng Yên
Ghé thăm vườn nhãn, một miền núi sông
Mà nghe rưng rức chuyện lòng
Quê đau, nhãn cũng trong dòng trầm luân
Từ tôi với nhãn, cố nhân
Hồn tôi như chết một phần trong tôi
Nhớ xưa với gió, nhãn cười
Khoe xinh trong nắng, nhãn tươi qủa tròn
Mưa xanh, lá nhãn xanh non
Hương thơm hoa nhãn làm hồn tôi say
Nâng niu chùm nhãn trên tay
Lòng tôi như bướm trong ngày sang xuân
Quê hương, trên đoạn đường trần
Cùng tôi, nhãn đã chia phần tuổi thơ
Quê đau, nhãn cũng trong dòng trầm luân
Từ tôi với nhãn, cố nhân
Hồn tôi như chết một phần trong tôi
Nhớ xưa với gió, nhãn cười
Khoe xinh trong nắng, nhãn tươi qủa tròn
Mưa xanh, lá nhãn xanh non
Hương thơm hoa nhãn làm hồn tôi say
Nâng niu chùm nhãn trên tay
Lòng tôi như bướm trong ngày sang xuân
Quê hương, trên đoạn đường trần
Cùng tôi, nhãn đã chia phần tuổi thơ
*
Nhưng từ giặc đến bất ngờ
Tôi và vườn nhãn đôi bờ cách ngăn
Lìa quê, ruột đứt đã đành
Lại xa vườn nhãn, đời thành đắng cay
Than ôi, từ bấy đến nay
Tôi khô môi thắm, nhãn gầy lá xanh
Vẫn thơm, nhưng chẳng trĩu cành
Bởi khung trời ngát trong lành, mất đi !
Từ người gây cảnh chia ly
Tôi đau và nhãn buồn vì nhớ thương ...
Tôi và vườn nhãn đôi bờ cách ngăn
Lìa quê, ruột đứt đã đành
Lại xa vườn nhãn, đời thành đắng cay
Than ôi, từ bấy đến nay
Tôi khô môi thắm, nhãn gầy lá xanh
Vẫn thơm, nhưng chẳng trĩu cành
Bởi khung trời ngát trong lành, mất đi !
Từ người gây cảnh chia ly
Tôi đau và nhãn buồn vì nhớ thương ...
*
Ai về áo gấm khoe hương
Xin thương nhãn tiến trong vườn hết xanh
Thơm ngon còn lại trong tranh
Và trong ký vãng an lành mà thôi ....
Nhãn nay xơ xác lắm rồi
Ai về áo gấm khoe hương
Xin thương nhãn tiến trong vườn hết xanh
Thơm ngon còn lại trong tranh
Và trong ký vãng an lành mà thôi ....
Nhãn nay xơ xác lắm rồi
Chỉ vì giặc đỏ làm đời tang
thương
*
Hỡi người áo gấm khoe hương
Ghé thăm, có cảm nỗi buồn Hưng Yên ...?
Ghé thăm, có cảm nỗi buồn Hưng Yên ...?
Ngô Minh Hằng
Ghi chú:
Đặc sản nổi tiếng của Hưng Yên là nhãn. Nhãn Hưng yên cơm
dầy, hột nhỏ, hương thơm, vị ngọt và thanh, được chọn để tiến lên vua nên gọi
là nhãn tiến.
LỜI CẢM TẠ CỦA THƠ
LỜI
CẢM TẠ CỦA THƠ
(bài
thơ này là lời tâm sự và cảm ơn đến những trái tim công
bằng, chính trực)
Xin cảm tạ lòng nhân từ, nghĩa hiệp
Những trái tim chính trực trọng công bình
Đã không ngại kẻ dối gian, nham hiểm
Nanh nhọn, vuốt dài, ác độc, đáng kinh
Mà thẳng thắn nói lên lời thiện đạo
Trừ kẻ ác tâm, vu cáo, hại người
Cho cánh thơ xanh gặp ngày mưa bão
Không phai nhòa, hương sắc vẫn xinh tươi
Thời non trẻ tôi nghĩ rằng thơ phú
Là cõi mộng mơ dàn trải tâm tình
Khi khôn lớn, thấy quê đầy ác thú
Tôi lấy thơ làm vũ khí đấu tranh
Nhưng đôi lúc tôi và thơ mệt lả
Bởi quốc thù và bởi cả “anh em”
Đánh phá điên cuồng muốn xô thơ ngã
Tôi thương thơ, thương kẻ phóng đòn hèn !
Thế mới biết làm thơ thôi cũng khó
Chỉ là thơ mà cũng lắm tội tình !
Huống chi là người cô đơn, bé nhỏ
Giữa gian hùng ác độc cõi nhân sinh !
Xin cảm tạ trên đường thơ đi đó
Có những lòng còn yêu quí tình thơ
Đã lấy công tâm quét làn bụi đỏ
Cho cung vàng thánh thót những đường tơ
Ngô
Minh Hằng
GỞI EM, NHỮNG BÚP MĂNG VÀNG
GỞI
EM, NHỮNG BÚP MĂNG VÀNG
(thân
mến tặng tuổi trẻ Việt Nam, trong và ngoài nước, những người
tuổi trẻ có lòng
với Tổ Quốc, có tầm nhìn và luôn ưu tư về tương lai dân tộc.)
Hỡi
em, những BÚP MĂNG VÀNG
Búp
Măng của giống Việt Nam quật cường
Tre
già từ độ phong sương
Cành
khô, lá héo, theo đường thời gian
Kiếm
cung mộng đã lỡ làng
Sa
cơ, mất nước, bẽ bàng, đắng cay
Tha
hương, tâm sự vơi đầy
Quê
nhà, quang phục một ngày, vẫn mong!
Nhưng
đời thì đã vào Đông
Cậy
Măng, lớp tuổi xuân hồng, đang tươi
Đem
hồn tiết tháo vá trời
Đem
lòng công chính đổi dời núi sông
Đem
tâm gạn đục khơi trong
Xua
mây, cho tỏ vừng đông, mặt trời ...
Măng
Vàng của Việt Nam ơi !
Nghe
tre tha thiết những lời tâm thư
Kể
từ năm ấy, tháng Tư
Giang
sơn tổ quốc đã nhừ đau thương
Dân
đen dưới gót bạo cường
Oán
thù bao cảnh vô lương, hãi hùng
Đảng
thì tàn bạo hiểm hung
Dân
thì oan ức, khốn cùng, Măng ơi !...
Mong
Măng công đạo xây đời
Tự
do, Dân chủ cho người Việt Nam
Ơi,
Măng, những BÚP MĂNG VÀNG
Đứng
lên, đứng thẳng, hiên ngang dưới trời
Năm
châu góp mặt với đời
Viết
trang hùng sử, đáp lời nước non
Để
tre, dẫu có suy mòn
Quê
hương vẫn biếc vì còn có Măng ...
Ngô
Minh Hằng
NÉT ÐẶC THÙ
NÉT ÐẶC THÙ
Ta, con suối nhỏ nằm khiêm tốn
Mưa đổ đầu nguồn, nước vẫn trong
Ðịa chấn, sông bồi hay núi cản
Suối vẫn triền miên, ngát một dòng
Ta như con én đang xây tổ
Súng đạn phi nhân chẳng gợn lòng
Vẫn gốc cây lành đơm trái ngọt
Vẫn hồn biển lớn gọi tình sông
Ðời xô ta xuống, ta không ngã
Vẫn đứng hiên ngang, đứng thẳng người
Hồn vẫn vươn cao, hồn bách trượng
Tấm tình sông núi vẫn đầy vơi !!
Vẫn trắng, vì lòng ta vốn trắng,
Ðiềm nhiên, ta ngó vở tuồng đời
Tai ta không bẩn lời vô sỉ
Hồn chẳng hề vương cánh bụi rơi !
Ta vẫn cảm thương loài ác điểu
Bao giờ ngươi biết hót lời vui ?
Bao giờ đổi được màu lông nhỉ
Ðể điểm tô xanh nghĩa cuộc đời !
Ðể biết trăm năm là hữu hạn
Thế gian tất cả bóng phù du
Còn chăng, đôi chữ trong hồn đá
Lưu lại nhân gian nét đặc thù
Ngô Minh Hằng
LỜI RU CON CUẢ NGƯỜI MẸ DA VÀNG
LỜI RU CON CUẢ NGƯỜI MẸ DA VÀNG
Ru con, ai hát bên đời
Từng câu, từng tiếng sầu rơi...Tiếng lòng !
À ơi, con biết hay không
Cha con vì núi, vì sông, vì nhà
Oai hùng lửa đạn xông pha
Giữ gìn bờ cõi sơn hà Việt Nam
Chẳng may vận nước lầm than
Xâm lăng, lũ giặc bạo tàn cướp quê
Rừng sâu, ngục thẳm tứ bề
Cha con giặc nhốt, chưa về cùng con...
À ơi, con ngủ cho ngon
Để mai khôn lớn con còn cứu quê
Hóa Giang, con tiếp câu thề
Chưa tan giặc cướp, chưa về bến sông!
Cứu dân thoát cảnh khốn cùng
Năm châu không hổ đứng trong cõi người
Mở gương quốc sử mà soi
Kiên cường, bất khuất là nòi Việt Nam !
À ơi, con ngủ cho ngoan
Lời ru, tiếng mẹ da vàng, lênh đênh
Cha nay bọt sóng đầu ghềnh
Hùm thiêng nuốt hận, phong trần thi gan
Từ ai bức tử giang san
Ba miền đất nước bẽ bàng, đớn đau
Dựng cờ quang phục ngày sau
Tương lai, hy vọng, đặt vào nơi con....
À ơi, con ngủ cho ngon
Ngủ say trong giấc
mộng tròn, mộng xinh
Để mai thức với bình minh
Vươn vai cho cuộc chuyển mình núi sông !
Ngô Minh Hằng
XIN HÃY LÀ NGƯỜI LƯƠNG THIỆN
XIN HÃY LÀ NGƯỜI LƯƠNG
THIỆN
Chi chú: Tác giả cảm tác bài thơ
này khi nhìn thấy cảnh đời ô tạp chung quanh, ngoài ra, không ám chỉ ai
hay có ẩn ý gì. Dù theo tôn giáo nào thì cũng "xin hãy là người
lương thiện."
Xin hãy là người lương
thiện
Để đừng nói trắng thành
đen
Hay chi vu điều đặt chuyện
Vì chưng thói ấy hư hèn
Xin hãy là người lương
thiện
Tốt chi ngậm máu phun
người
Chỉ tạo thêm nhiều oan
nghiệt
Nghiệt oan mình buộc mình thôi
!
Xin hãy là người lương
thiện
Mở lòng yêu mến tha nhân
Hãy biết đời như mặt
kiếng
Mình cười, kiếng hiện tình
thân
Xin hãy là người lương
thiện
Để làm đẹp cõi nhân gian
Xấu người không bằng xấu
nết
Cần gì ganh ghét mưu toan
Xin hãy là người lương
thiện
Ngay lành tim óc lương tâm
Nói lời ôn nhu hiểu biết
Làm điều lương hảo nghĩa
nhân
Xin hãy là người lương
thiện
Chân phương, nói cũng như
làm
Chẳng ai ưa loài xảo quyệt
Xỏ xiên, hiểm độc, ác gian
Xin hãy là người lương
thiện
Chớ nên vàng đỏ hai lòng
Không góp tay bình quốc
biến
Thì đừng khuấy đục dòng
trong
Cuối cùng, hãy nên lương
thiện
Kiếp người ngắn ngủi, phù
du
Hãy để cho đời thương tiếc
Khi mình về cõi thiên thu
...
Ngô Minh Hằng
__._,_.___
GƯƠNG ĐỨC THÁNH TRẦN
GƯƠNG ĐỨC THÁNH TRẦN
Người xưa, Hưng Đạo Đại Vương
Đặt quyền lợi của quê hương hàng đầu
Thù nhà dù có thâm sâu
Vẫn không sánh nổi nỗi đau sơn hà
Nếu như thực hiện lời cha
Tài kia, trả mối thù nhà, dễ thôi
Nhưng lòng Ông tựa biển khơi
Đem tài bách chiến giúp đời, cứu dân
Giặc Nguyên tan dưới kiếm thần
Sử xanh liệt lẫm ba lần chiến công
Gương xưa đẹp thế, Lạc Hồng
Mà nay tiếp nối sao không một người !
Thay vì cứu nước, giúp đời
Tiếp tay vào cuộc đập tơi giặc Hồ
Để cùng dựng lại cơ đồ
Khi mà tổ quốc bên bờ tồn vong
Lại gây chia rẽ bao lòng
Lại đem oán hận trong vòng riêng tư
Vẽ ra thành mối quốc thù
Chém vào những xác đã nhừ đường dao
Thương ai chết tự năm nào
Làm sao biện bạch, làm sao đỡ đòn !
Cộng kia thì để sống còn
Nhưng quay súng lại nổ giòn vào ta ?!
Gương Trần Hưng Đạo chưa nhòa
Sao tâm chẳng ngộ để mà soi gương !
Giống nòi, tổ quốc tang thương
Đau không? sao mở chiến trường mà reo ?
Xin đừng giậu đổ bìm leo
Giết người đã chết, dựng điều bất nhân !
Ngàn xưa, gương Đức Thánh Trần
Không lau, xin chớ góp phần mờ gương !
Ngô Minh Hằng
Ghi Chú I:
Thi phẩm GƯƠNG ĐỨC THÁNH TRẦN được sáng tác với những lý do: Thứ nhất, để tôn vinh lòng yêu nước, dẹp bỏ tình
riêng, hết lòng phục vụ quốc gia dân tộc và những chiến công oanh liệt của Đức Trần Hưng Đạo, vị anh hùng của dân tộc VN. Thứ hai, ghi lại hiện trạng khoảng mùa Thu năm 2011, tại
hải ngoại, trên nhiều DĐ của người Việt tị nạn CS, người chống cộng
thì ít, kẻ chửi nhau thì nhiều. Vu chụp mạ lị lung tung. Mới đây
lại có những nhóm xưng là trí thức lập bàn thờ tưởng niệm Thày Thích Quảng Đức nhưng lại lôi TT Ngô Đình Diệm, nền Đệ
Nhất Cộng Hoà và các tướng lãnh VNCH ra lăng mạ, gây chia rẽ trầm
trọng trong khối người Việt tị nạn VC khắp nơi.
Ghi
Chú II:
HưngĐDạo Đa.i-Vương sinh năm 1228, tên húy là Quốc Tuấn,
con của An Sinh Vương Trần Liễu và Bà Lý Thị Nguyệt. Ông là cháu ruột của Vua
Trần Thái Tôn. An Sinh vương Trần Liễu lấy Thuận Thiên công chúa, Trần Cảnh cưới
người em Thuận Thiên công chúa là Lý Chiêu Hoàng khi bà mới 7 tuổi. Lý Chiêu
Hoàng không có con nên năm 1237, Trần Thủ Độ bắt vợ của Trần Liễu lúc ấy có
thai ba tháng về làm vợ Trần Cảnh (chị thay cho em). Chính vì lẽ đó mà Trần Liễu
oán giận Trần Cảnh .
Lúc sắp mất, An Sinh Vương cầm tay Trần Quốc Tuấn trăn trối
: "Con không vì cha lấy được thiên hạ, thì cha chết dưới suối vàng cũng
không nhắm mắt được". Trần Quốc Tuấn ghi điều đó trong lòng, nhưng Ông đã
đặt quyền lợi của tổ quốc lên trên mối tư thù và một lòng phò vua giúp nước .
Nhờ lòng yêu nước và tài binh lược thần kỳ mà ba lần giặc Nguyên sang chiếm nước
ta đều ba lần ôm nhục trở về. Những chiến công oanh liệt của Ông đã đem lại
vinh quang cho trang sử Việt và giúp xây quốc thái, dân an. Ông được vua phong
tước Hưng Đạo Đại Vương. Ông mất ngày 20 tháng 08 năm Canh Tý ( 1300 ), hưởng
thọ 73 tuổi. Con dân nước Việt tôn Ông làm bậc Thánh, kính cẩn gọi Ông là Hưng
Đạo Đại Vương hay Đức Thánh Trần. Từ đầu thập niên 1960, quân chủng Hải Quân
VNCH tôn vinh Ông làm Thánh Tổ.
Friday, November 27, 2015
HƯƠNG NHÃN HƯNG YÊN
http://mp3bear.org/nguyn-vn-thanh-th-ngo-minh-hng-hng-nhan-hng-yen
HƯƠNG NHÃN HƯNG YÊN
(Thân mến gởi về Hưng Yên, quê hương Việt Nam yêu dấu.
Riêng tặng tất cả Quí Đồng Hương tỉnh Hưng Yên.)
Có ai đến Hưng Yên
Thăm giùm tôi vườn nhãn
Những trái nhãn no tròn, ngọt ngào, thơm ngát
Loại nhãn tiến Vua
Tuyệt vời, đặc sản
Mưa chiều, nắng sáng
Hương nhãn len vào từng cánh phổi, buồng tim
Dưới trời xanh
Vườn nhãn đứng cười duyên
Khoe chùm quả thơm ngon căng đầy mật
Tôi yêu quê
Nên yêu từng mạch đất
Mạch đất quê hương, nơi mẹ sinh tôi, giống dân Việt Nam, kiên cường, bất khuất
Nơi cha dạy tôi biết yêu sự thật
Đứng thẳng làm người
Tôi xa quê
Khi chưa đủ lên mười
Theo cha mẹ xuôi miền Hà Nội
Bởi làng tôi
Có những bóng ma về trong đêm tối
Bắt giết cường hào, đấu tố phú nông
Rồi một ngày
Bến Hải máu đầy sông
Vết dao cứa chia hai miền Nam Bắc !
Vì yêu Tự Do
Hơn triệu con người di cư vào Nam tránh giặc
Bỏ lại tuổi thơ
Lòng đau như cắt
Bỏ Hưng Yên, vườn nhãn ngạt ngào hương!!!
Miền Nam nắng ấm
Mong cuộc bình thường
Nhưng rồi vẫn mộng đế vương
Xâm lăng, giặc tạo chiến trường miền Nam!
Đất bằng dậy sóng hờn oan
Quê tôi đau bởi bạo tàn cộng quân!
Mong cuộc bình thường
Nhưng rồi vẫn mộng đế vương
Xâm lăng, giặc tạo chiến trường miền Nam!
Đất bằng dậy sóng hờn oan
Quê tôi đau bởi bạo tàn cộng quân!
Và tôi lại một lần
Đi tìm miền đất hứa
Vùng đất mắt người nhìn nhau không hận thù tóe lửa
Phố phường không phải trại giam
Và lòng người không độc ác dã man
Tặng nhau toàn bánh vẽ
Tôi bỏ "thiên đàng" đi tìm trần thế
Một thiên đàng của bạo chúa không tim!
Đi tìm miền đất hứa
Vùng đất mắt người nhìn nhau không hận thù tóe lửa
Phố phường không phải trại giam
Và lòng người không độc ác dã man
Tặng nhau toàn bánh vẽ
Tôi bỏ "thiên đàng" đi tìm trần thế
Một thiên đàng của bạo chúa không tim!
Hơn một phần hai thế kỷ
Giặc lừa mị muôn trò
Hơn một phần tư thế kỷ
Nước hoà bình, dân mất hẳn Tự Do
Hí trường san sát
Dân đói, đảng no
Xã hội mục nát
Dân phải hoan hô
Bởi dưới ách cộng nô
Con người thành công cụ
Thế giới văn minh, loài người, nghe chứ
Những nghẹn ngào nức nở tiếng dân tôi....???
Giặc lừa mị muôn trò
Hơn một phần tư thế kỷ
Nước hoà bình, dân mất hẳn Tự Do
Hí trường san sát
Dân đói, đảng no
Xã hội mục nát
Dân phải hoan hô
Bởi dưới ách cộng nô
Con người thành công cụ
Thế giới văn minh, loài người, nghe chứ
Những nghẹn ngào nức nở tiếng dân tôi....???
Ai có đến Hưng Yên
thăm giùm tôi vườn nhãn
Thăm lũy tre già, hàng cau xơ xác
Thăm đình làng ngói mục, rêu phong
Thăm đồng khô, thăm lạch cạn, thăm sông
Và nhắn giúp lòng tôi thương nhớ lắm
Dù hôm nay
Xa quê hương muôn dặm
Nhưng ngày mai tôi sẽ trở về!
thăm giùm tôi vườn nhãn
Thăm lũy tre già, hàng cau xơ xác
Thăm đình làng ngói mục, rêu phong
Thăm đồng khô, thăm lạch cạn, thăm sông
Và nhắn giúp lòng tôi thương nhớ lắm
Dù hôm nay
Xa quê hương muôn dặm
Nhưng ngày mai tôi sẽ trở về!
Ngày tôi về
Toàn quốc tưng bừng thành thị, thôn quê
Dựng lá đại kỳ vàng tươi trong nắng
Quỳ trước Đền Thờ Hùng Vương
Ôi, mừng rơi nước mắt...
Những xiềng xích, nhà tù, những bất công từ bấy lâu xiết chặt
Trong giờ địa chấn, nổ tung!!!
Bởi Việt Nam tôi muôn thuở anh hùng
Và bất khuất đã từ trong huyết quản
Kià, những Đinh, Lý, Nguyễn, Lê, Trần
Dòng quốc sử muôn đời chói sáng
Nọ Phù Đổng và kia Trần Quốc Toản
Những anh tài dẹp giặc, cứu giang san
Toàn quốc tưng bừng thành thị, thôn quê
Dựng lá đại kỳ vàng tươi trong nắng
Quỳ trước Đền Thờ Hùng Vương
Ôi, mừng rơi nước mắt...
Những xiềng xích, nhà tù, những bất công từ bấy lâu xiết chặt
Trong giờ địa chấn, nổ tung!!!
Bởi Việt Nam tôi muôn thuở anh hùng
Và bất khuất đã từ trong huyết quản
Kià, những Đinh, Lý, Nguyễn, Lê, Trần
Dòng quốc sử muôn đời chói sáng
Nọ Phù Đổng và kia Trần Quốc Toản
Những anh tài dẹp giặc, cứu giang san
Ngày tôi về
Ngày QUANG PHỤC VIỆT NAM!
Ngày đất nước sẽ không còn bóng giặc
Từng thân lúa ôm đòng đòng trĩu nặng
Cũng vươn lên vẫy cánh tay chào
Những chùm nhãn nâu hồng ươm mật trên cao
Cũng sà xuống vỗ tay cười với gió
Những chú chim non từng rụt rè, giấu mỏ
Cũng líu lo vỗ cánh vui mừng....
Ngày QUANG PHỤC VIỆT NAM!
Ngày đất nước sẽ không còn bóng giặc
Từng thân lúa ôm đòng đòng trĩu nặng
Cũng vươn lên vẫy cánh tay chào
Những chùm nhãn nâu hồng ươm mật trên cao
Cũng sà xuống vỗ tay cười với gió
Những chú chim non từng rụt rè, giấu mỏ
Cũng líu lo vỗ cánh vui mừng....
Ngày tôi về
Ba cõi Bắc, Nam, Trung
Trăm cái trứng nhìn nhau rưng mắt lệ
Nam chí Bắc, tìm thăm mồ tử sĩ
Đốt tuần nhang hóa giải những oan hờn
Ba cõi Bắc, Nam, Trung
Trăm cái trứng nhìn nhau rưng mắt lệ
Nam chí Bắc, tìm thăm mồ tử sĩ
Đốt tuần nhang hóa giải những oan hờn
Ngày tôi về
Chặng cuối ghé Hưng Yên
Để tìm lại hương thơm mùa nhãn chín
Tôi sẽ cầm những chùm nhãn mịn
Mời anh, mời chị, mời em
Mời đồng bào tôi ba cõi thân quen
Cùng nếm thử với tôi nhãn đầu mùa, đặc sản
Giọt lệ đợi chờ bao năm tưởng như đã cạn
(Giọt lệ Hưng Yên có hương thơm của nhãn)
Bỗng vỡ oà mừng đất nước hồi sinh
Chặng cuối ghé Hưng Yên
Để tìm lại hương thơm mùa nhãn chín
Tôi sẽ cầm những chùm nhãn mịn
Mời anh, mời chị, mời em
Mời đồng bào tôi ba cõi thân quen
Cùng nếm thử với tôi nhãn đầu mùa, đặc sản
Giọt lệ đợi chờ bao năm tưởng như đã cạn
(Giọt lệ Hưng Yên có hương thơm của nhãn)
Bỗng vỡ oà mừng đất nước hồi sinh
Ôi, hương nhãn Hưng Yên
Tha thiết những ân tình!!!
Tha thiết những ân tình!!!
Ngô Minh Hằng
Subscribe to:
Posts (Atom)
























