Monday, December 14, 2015

LÀ ANH !!!











LÀ ANH !!!



Ðất tôi trồng cấy
Cây bắp, đọt mì
Cớ sao anh đến cướp đi
Nhà tôi anh phá, lấy gì nắng mưa !?
Vợ tôi vất vả sớm trưa
Những mong khoai sắn rau dưa qua ngày
Nhẫn tâm, anh cướp thẳng tay
Cả giàn bầu mới sáng này ra hoa
Chúng tôi nghèo lắm anh à
Mảnh vườn, chén gạo, quả cà... anh chôm !

Chồng tôi chạy gạo
Nh cuốc xe ôm
Ðói cơm rách áo gầy còm
Chặn đường anh phạt, anh còn giam xe !

Mẹ tôi bán bắp
Ngồi ở vỉa hè
Tịch thu, kết tội, anh đe
Tư sản mại bản, mẹ nghe, khóc oà

Con tôi trẻ dại
Khờ khạo thật thà
Tay trao súng, miệng gian ngoa
Rằng Tàu đạo đức, rằng Nga nhân lành
Mỹ cướp nước, Ngụy giết dân
Ðánh tan Mỹ Ngụy giành phần ấm no
Khi thống nhất, anh giở trò
Gia đình liệt sĩ anh cho đói rời
Giàu sang chỉ các anh thôi
Hy sinh, nghèo khốn, chúng tôi tuyến đầu
Bất bình, than thở đôi câu
Dùi cui, báng súng khác đâu tử thù
Bảo câm anh lại bắt mù
Ðưa toàn bánh vẽ, dọa hù, mời ăn !

Em tôi tuổi trẻ
Lòng thấy băn khoăn
Sơn hà Tàu cộng lấn ranh
Xót xa đất nước, chẳng đành ngồi yên
Thế là anh bắt nhốt liền
Gót giày, roi điện liên miên đòn thù
Bốn Lăm cho đến bây chừ
Chao ơi, nửa thế kỷ dư kinh hoàng
Dâng Tàu, bán đất giang san
Giết dân, cướp của, bạo tàn Là ( bọn) Anh !!!

Ngô Minh Hằng


EM NƠI NÀO, VIỆT KHANG ??? EM ÐÂU RỒI, VIỆT KHANG !!!

Mời các bạn nghe tiếng hát Việt Khang
VIET NAM TOI DAU (Click here)
ANH LA AI (Click here)


 
















EM NƠI NÀO, VIỆT KHANG ???
EM ÐÂU RỒI, VIỆT KHANG !!!


Sau hai bản nhạc hào hùng
Sục sôi lòng yêu nước
Em đánh thức người ngủ mê vì say độc dược
Và hỏi bạo quyền: "VIỆT NAM TÔI ÐÂU ?"
Một câu hỏi tất nhiên của bất cứ ai trên trái địa cầu
Khi thấy quê mình sắp mất
Ðể trả lời
Ðảng bắt em nhốt vào nơi bí mật ...

Em nơi nào, Việt Khang ???
Em đâu rồi, Việt Khang !!!

Hỡi con dân của nước Việt Nam
Xin hãy nhận ra điều nghịch lý
Rằng đất nước Việt Nam từ bao thế kỷ
Xương thịt Tiền Nhân bồi đắp mà thành
Tiếp theo là thế hệ cha anh
Ðã giữ gìn bằng máu
Thế mà hôm nay một bày thảo khấu
Cắt tơi, bán đổi cho Tàu
Ðể lòng em đau
Và em lên tiếng hỏi
Khi em hỏi thì bị người bắt trói

Em nơi nào, Việt Khang ???
Em đâu rồi, Việt Khang !!!

Em đau lòng khi người bán giang san
Bán rừng, bán biển
Khi dân Việt Nam bị Tàu coi như giun kiến
Ðảng cúi mặt làm ngơ
Nhưng cướp của dân thì đảng cướp từng giờ
Nhét đô la đầy túi
Xót dân tộc giang sơn oan hờn nhục tủi
Em thét vang, rúng động địa cầu
Em làm đảng sợ run, tức tối, nhức đầu
Bằng lời ca hào hùng, bi phẫn
Bằng câu hỏi cho lũ người bất lương, tán tận
"ANH LÀ AI ?"
Anh là ai và cớ sao tàn nhẫn ?
Ðánh chúng tôi như đánh kẻ thù ???

Việt Khang ơi,
Trả lời em, đảng bắt nhốt em tù
Ôi, chế độ gì mà bất nhân, trở tráo
Chế độ gì mà cướp dân từng chén cơm, manh áo
Cướp đất, cướp nhà
Nhưng khúm núm cúi đầu dâng cộng đảng Trung Hoa
Quan Ải, Hoàng Sa, Tây Nguyên, Bản Giốc ...
Và dân hỏi thì vuốt nanh tàn độc
Ðảng nhốt tù, khủng bố, thủ tiêu,
Nửa thế kỷ hơn đảng giết qúa nhiều
Tinh hoa đất nước
Ôi, đảng, một bày côn đồ bạo ngược


Em nơi nào, Việt Khang ???
Em đâu rồi, Việt Khang !!!



Ngô Minh Hằng

15/1/2012

TIẾNG HÁT VIỆT KHANG -


Moi cac ban nghe 2 nhac pham ":VIET NAM TOI DAU" va "ANH LA AI"cua Viet Khang
 
Anh Là Ai

Việt Nam Tôi Đâu ?




TIẾNG HÁT VIỆT KHANG

Việt Khang !

Nghe em hát mà tim tôi rướm máu
Mà Hoàng Sa, Bản Giốc dậy căm hờn
Em đã hát lời quật cường, tranh đấu
Ðiểm mặt tội đồ bán đứng giang sơn!
 *
Em đã hát tiếng muôn đời bất khuất
Cảm ơn em, ơi tiếng hát can trường
Chấp nhận tù đầy với bao nanh vuốt
Tiếng hát tung trời, lồng lộng muôn phương
 *
Như dũng tướng xông pha ngoài chiến địa
Mỗi lời ca là muôn vạn binh hùng
Là súng lệnh tiến lên đường chính nghĩa
Phá gông xiềng đòi toàn vẹn núi sông
* 
Ðòi quê Việt trả về cho dân Việt
Ðòi biển xanh cho ngư phủ vẫy vùng
Ðòi Bản Giốc, Nam Quan từng phân diện
Ðòi Hoàng Sa cho hải sử oai hung
 *
Tiếng em hát là lời đau đất nước
Là ngọn triều, là núi lửa, là gươm
Ðã xoáy mạnh vào Vết Thương Tổ Quốc
Máu vỡ ra từng mạch ngút căm hờn
 *
Máu của Quang Trung, máu người Trưng Triệu
Máu của dân lành đỏ Tháng Tư Ðen
Máu Mậu Thân, máu Việt Nam trung hiếu
Sôi sục oan cừu trong tiếng hát em ...
*
Ơi, tiếng hát làmrừng rung, biển động
Lay thức người say độc chất, ngủ quên
Tiếng hát hào hùng, tiếng hờn dân tộc
Giục giã lòng yêu nước đứng vùng lên
 *
Em thét gọi và quê đang bừng tỉnh
Ðang vươn vai cho một cuộc lên đường
Lòng dân quyết như ý trời đã định
Khang ơi, Hoa Lài sẽ ngát quê hương ...



Ngô Minh Hằng
12/1/2012

Qui es-tu ?

Dis-moi, qui es-tu ?

Qu'ai je fait, pour que tu m'arrêtes ?

Dis-moi, qui es-tu ?

Me frappant sans la moindre pitié ?

Dis-moi, qui es-tu ?

M'interdisant d'exprimer...
L'amour pour ce pays, et ce peuple a trop de souffrances !

Dis-moi, d'où viens-tu ?

M'empêchant d'opposer à la Chine ?

Dis-moi, d'où viens-tu ?

M'insultant dans notre propre langue ?

Quelle est ta racine ?

Quelle rason de servir l'ennemi ?
Et laisser la trace...
Que tes mains trempées de nos sangs !

Je ne peux me taire

Quand mon pays est ébranlé
Et mon peuple va se noyer
Dans l'obscurité à l'éternité !

Je ne peux me taire

Pour l'avenir de mes descendants
Quelle sera leur racine ?
Quand ce monde n'a plus de Vietnam !

(
Antoine Figali dịch sang tiếng Pháp và trình bày, Vntvnd chép lại)





__._,_.___

Wednesday, December 9, 2015

CÂU TRẢ LỜI CHÂN THẬT





CÂU TRẢ LỜI
              CHÂN THẬT



Ngày xưa, những lúc tôi còn bé
Mẹ hỏi tôi rằng yêu nhất ai ?
Tôi níu tay Người: “Yêu nhất Mẹ
”Mẹ, bà tiên của thế gian này !!!”
 *
Rồi muà xuân thắm xanh màu nắng
Yêu mẹ, vâng, yêu  nhất mẹ rồi
Tôi lại yêu thêm màu vở trắng
Tình thày, nghĩa bạn ngập lòng tôi
 *
Trong yêu thương ấy tôi khôn lớn
Tình nở thêm ra những cánh lòng
Tôi đã yêu từng trang quốc sử
Và yêu người bồi dựng non sông
 *
Khi nhìn thấy cảnh đời ô trọc
Tôi xót xa thương đất nước mình
Bởi dưới vuốt nanh loài thú độc
Dân tôi không cả ánh bình minh !
 *
Dân tôi đang sống trong kiềm toả
Lạc hậu, phi nhân nhất cõi đời
Độc tố trong từng phân bánh vẽ
Gian hùng từng ý tẩm  trên môi !
 *
Chao ơi, sống đấy mà như chết
Đói rét, khi người vẫn ấm no
Than thở là thành tên phản động
Nên đời dân Việt ngập sầu lo
 *
Bây giờ ai hỏi yêu gì nhất
Tôi trả lời : Yêu Mẹ Việt Nam!
Ghét nhất điều gì?  Tôi nói thật:
”Ghét điêu ngoa, độc ác, tham tàn !”
 *
Ai thương nòi giống, thương sông núi
Hẳn khóc trong từng mỗi ước mơ ?
Thức dậy  Quê ơi, kìa mạch đất
Đống Đa hiển hách một xuân chờ....



Ngô Minh Hằng



MÙA ĐÔNG HÀ NỘI








MÙA ĐÔNG HÀ NỘI



Bé Việt Nam giữa mùa Đông Hà Nội
Ngây ngô cười: "Mừng Bác Đảng Quang Vinh!"
Ôm chồng báo trong cồn cào cơn đói
Mơ một củ khoai, ước một gia đình!
 *
Em lầm lũi, cô đơn trong gió bấc
Gió xô em nghiêng ngả bước chân buồn
Những tờ báo run theo em từng chập
"Báo mới đây..."nghe não nuột nào hơn!
 *
Tôi nhẩm đếm tiền mà lòng ái ngại
Mua báo xong tôi vội vã quay đi
Không dám nhìn thêm môi xanh, má tái
Xót thương em nhưng giúp được em gì???
 *
Người đàn ông, đảng viên, giàu bạc tỷ
Không muốn biết em liên hệ trong đời
Và cô gái chuyên buôn hoa bán nhụy
Em hình thành trong phút bán, mua vui!
 *
Nhà của em là gầm cầu bẩn, chật
Em chia chung cùng lũ trẻ bụi đời
Những đứa trẻ đời quên, không ngó mặt
Để sống còn, bám víu lấy nhau thôi!
 *
Em như cỏ, đã vươn lên mà sống
Sống giữa đau thương, nhục tủi, lọc lừa
Giữa xã hội vô luân thường, ác độc
Người ném người vào vực thẳm gió mưa...
 *
Tôi biết em mấy mùa Đông Hà Nội
Mỗi mùa Đông thêm một Giáng Sinh buồn
Tôi muốn chúc em như người thế giới
Chúc em vui ...nhưng sợ lệ sầu tuôn …
* 
Rồi buổi sáng giữa mùa Đông Hà Nội
Loa phóng thanh ca tụng đảng anh hùng
Em gục xuống, hai bờ mi khép vội
Lưỡi dao nào đẫm máu, ngập triền lưng...
 *
Tôi vuốt mắt em, lòng tôi đau nhói
Mặt em chau nhưng miệng hé như cười
Thôi nhé từ đây em không còn đói
Những rẻ khinh khốn khó cũng xa rồi
 *
Linh hồn em có oán hờn xã hội
Hận cuộc đời tàn nhẫn bỏ rơi em
Vẫn còn tôi giữa Mùa Đông Hà Nội
Nhớ gương mặt buồn và tiếng rao quen ...



Ngô Minh Hằng


NHỚ VỀ MỘT QUÊ HƯƠNG

 



Việt Khang


NHỚ VỀ MỘT QUÊ HƯƠNG
 
 
 
Xứ người nhìn nắng chiều buông
Chao ơi, lòng nhớ quê hương lạ lùng !
Cũng vàng nắng lụa rưng rưng
Cũng âu yếm gió hôn từng ngọn cây
Lưng trời cũng trắng cung mây
Cũng không gian biếc vơi đầy ý thơ
Nhưng quê tôi đấy, bây giờ...
Xa xôi ngăn cách đôi bờ đại dương
Nắng vàng thôi chẳng còn hương
Gió mưa gieo những thê lương vào đời
Quê tôi, ai giết nụ cười
Để cho tôi phải thành người tha hương
Chiều nay nhìn nắng chiều buông
Tôi xa xót nhớ quê hương cháy lòng !
Ai người nhớ với tôi không ?
Một quê hương có muôn dòng lệ cay...
 
 
Ngô Minh Hằng

 

Tuesday, December 8, 2015

BÀI THƠ VIẾT RIÊNG CHO NGÀY QUỐC HẬN



Các Bạn thân mến,
Trước hết, Nmh cảm ơn các Bạn đã dành thời gian rất quí để̀ đọc thơ NMH. Sau, Nmh cảm ơn nhiều Bạn đã giới thiệu Facebook, Blog của Nmh với bằng hữu của các Bạn.
Tiếp theo, Nmh mượn cơ hội này để kể với các Bạn câu chuyện về một bài thơ sáng tác năm 2005 mà Nmh gọi đùa là bài thơ ĐỊNH MỆNH. Bài này được gởi rộng rãi trên các diễn đàn người Việt và được nhiều Website lưu trữ. Đó là "BÀI THƠ VIẾT RIÊNG CHO NGÀY QUỐC HẬN". Nội dung bài thơ là phản đối lại ý định thay đổi Ngày Quốc Hận 30/4 thành Ngày Diễn Hành Tự Do của một nhóm người. Nmh gọi là bài thơ Đính Mệnh vì ngay sau đó và cũng từ đó, Nmh bị đánh phá, bị tấn công, bị vu kh̀ống, bị dựng chuyện đời tư, bị lăng mạ bởi một vài cá nhân mà Nmh không quen biết. Họ đánh phá Nmh trên các diễn đàn bền bỉ cho đến ngày hôm nay. Đó là đoạn một.
Đoạn hai. Từ tháng 10/2014, thấy nhạc sĩ Trúc Hồ nói trong Youtube: " chúng ta chỉ xin quyền căn bản làm người thôi .......chúng ta không bao giờ kêu gọi lật đổ chế độ hay bạo động hay gì hết ........cái đó hoàn toàn sai......
Các Bạn có thể kiểm chứng tại link này:
https://www.youtube.com/watch?v=Vwt72MuPRHM

Là một người VN bị VC chiếm quê hương và đày đọa dân tộc, nghe Trúc Hồ nói, Nmh bất bình và nói lên quan điểm của một người Quốc gia tị nạn VC và đặt dấu hỏi là những người quốc gia có lòng với quê hương nghĩ gì khi nghe nhạc sĩ Trúc Hồ tuyên bố ? Thế là Nmh bị ngay một nhóm gồm 6, 7 người và một số nick xúm vào tấn công bằng đủ mọi ngôn từ không có trong tự điển, bịa chuyện để lăng mạ Nmh từ bấy cho đến giờ này dù Nmh không hề đáp lại. Bạn nào có tham gia diễn đàn Yahoogroup thì chắc là biết chuyện.
Thưa các Bạn, làm một người VN ở nước VN, dưới gông cùm VC, họ không được quyền nói lên sự thật để chống lại cái tàn ác của VC đã đành. Nhưng sao làm người VN tị nạn VC tại hải ngoại, dưới chính thể tự do pháp tṛi mà NMH quan tâm đến quê hương, đưa ra quan điểm của mình liên quan đến sự mất còn của đất nước thì cũng bị nhóm người xưng là Quốc Gia (???) khủng bố, lăng mạ bằng đủ loại ngôn ngữ bẩn thỉu, gian dối và lật lọng không thua gì VC? Như vậy, HỌ LÀ AI ??? THẾ LỰC NÀO ĐỨNG SAU LƯNG HỌ để họ từ tháng này tới năm khác dai dẳng vu chụp, đánh phủ đầu hầu bịt miệng những người nói lên tội bán nước giết dân của tà quyền VC và những dối gian lừa đảo của bọn tay sai ???  
Nmh nghĩ đây là một giai đoạn khó khăn cho người quốc gia không thua gì những năm 65-75 tại miền Nam Việt Nam. Có thể còn khó hơn nữa vì VC và VG lạm dụng luật pháp của xứ tự do và dùng đồng tiền họ cướp được của dân để thực hiện nghị quyết 36, để thuê mướn người làm tay sai cho họ. Thêm một khó khăn nữa cho người QG là VC và VG biết rõ ai là người QG nhưng người Quốc Gia thì chưa mấy người đã biết rõ ai là VG, VC. Mà biết, rồi có tố giác họ thì họ lại dùng kho tiền VC mà kiện lại mình.
Làm người Quốc Gia trong giai đoạn này khó thế đấy các Bạn ạ.
Bây giờ, mời các Bạn đọc bài thơ mà Nmh gọi là ĐỊNH MỆNH này đi nhé. Cảm ơn các Bạn đã chia sẻ câu chuyện của Nmh.
Chúc các Bạn an lành.

Ngô Minh Hằng
Ngày 8/12/2015


BÀI THƠ
VIẾT RIÊNG CHO NGÀY QUỐC HẬN
(Thương mến về Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam, riêng tặng tuổi trẻ trong và ngoài nước để ghi nhớ thời điểm một nhóm người manh tâm thay đổi sự thật của lịch sử, lấy ngày Quốc Hận 30/4 làm Ngày Diễn Hành Tự Do, VIETNAM FREEDOM MARCH.)



*

Ba Mươi Tháng Tư : Độc tài cướp nước
Ba Mươi Tháng Tư : Dân tộc đau buồn
Ba Mươi Tháng Tư : Máu đỏ quê hương
Mà ai  bảo "Ngày Tự Do" ?  Lạ nhỉ !!!

*

Ngày Tự Do  ư ???  Hỡi đâu, công lý ???
Ngày Tự Do  ư ???  Tráo trở ngôn từ !!!
Ngày Tự Do sao bốn cõi âm u ?
Sao rúng động, bàng hoàng người thế giới ???

*

Ngày Tự Do sao có bày lang sói
Đêm đến nhà gõ cửa, bắt dân đi  ?
Sao có giết người ác độc tinh vi
Như học tập, như khoan hồng, cải tạo ???

*

Ngày Tự Do sao dối lừa, gian xảo
Súng đã buông, người vẫn trả thù người ?
Cũi sắt thê lương lạnh tiếng ma cười
Bao cái chết trong oan khiên, sầu muộn !!

*

Ngày Tự Do sao đất, nhà, vườn, ruộng
Của dân đen, ai cướp rất vô tình !
Sao triệu con người đẵn gỗ, đào kinh
Không khác cảnh xa xưa: thời nô lệ !?

*

Ngày Tự Do sao phải lìa quê mẹ
Tan tác anh em, chia biệt vợ chồng ?
Bất chấp sóng cuồng, hải tặc, biển Đông
Để tìm nghĩa nhân quyền vùng đất lạ !

*

Ngày Tư Do sao  tình đời nghiệt ngã
Người nhìn người e ngại, dối lừa nhau !
Bức vách có tai, điên đảo, cơ cầu
Tên tuổi sổ đen, chuyên hồng, báo cáo

*

Ngày Tự Do sao độc tài chỉ đạo
Dân chẳng có quyền cay đắng, than van ?
Nuốt lệ  căm hờn, mộng vỡ, mơ tan
Thương xã hội đang tận cùng băng hoại !!!

*

Ngày Tự Do sao muôn lòng tê tái ?
Đắng miệng khoai sùng, gạo mốc, bo bo
Sách giáo khoa sao rèn luyện học trò
Những thù hận, những dối gian lịch sử  !?

*

Biển Việt Nam xanh tóc dài thiếu nữ
Bản Giốc, Nam Quan, sao cắt dâng Tàu ???
Cúi mặt, cong lưng ai, kiếp chư hầu
Mà lừa mị:
Đây, tự do,  tự chủ !?
*
Ba mươi năm với tham tàn dã thú
Ai thành tên tư bản đỏ sang giàu ???
Ai muốn  tiền tài, ngôi vị dài lâu
Dùng nghị quyết làm đấu tranh suy nhược ?
*
Ba Mươi Tháng Tư : Tự Do đất nước
Sao triền miên dân tù ngục tội tình ???
Ra điêu ngoa, miệng lưỡi giống hồ tinh !
Không !!! ngày đó, với ta
: NGÀY QUỐC HẬN !!!
*
Tuổi trẻ Việt Nam, hỡi giòng bất khuất !
Nào, đứng lên, vì dân tộc, sơn hà !!
Độc ác phải tàn, chính nghĩa khai hoa
Mau, xin  dựng một
MUÀ XUÂN HUYỀN DIỆU !!!

*
Ngô Minh Hằng
23/1/2005

Monday, December 7, 2015

THƠ GỞI NGƯỜI KHÔNG QUEN











Mời Quí Vị và Các Bạn thưởng thức nhạc phầm HÁT CHO VIỆT NAM. 
Từ Yên sáng tác và trình bày.

https://www.youtube.com/v/eW7ogBl7TYs&autoplay=1&rel=0




THƠ GỞI NGƯỜI KHÔNG QUEN

(Để hồi đáp một e-mail gởi từ VN)



Anh  với tôi
Tuy cùng dân nước Việt
Nhưng tôi với anh 
Không quen nhau và không cùng chính kiến
Anh bên kia, tôi bên này giới tuyến
Hai niềm tin, hai lý tưởng khác nhau
Viết cho tôi, anh viết lá thư đầu
Sao hằn học, sao tục tằn chi lạ !
Tôi tự hỏi
Có phải với anh, đó là văn hóa ?
Đó là Trí Tuệ Đỉnh Cao ?

Tôi vốn không chung chí hướng với anh 
Và sẽ chẳng khi nào...
Vì đường ấy
Nghịch chiều với ước mơ dân tộc !
Tôi buồn cười khi anh gọi tôi là "thằng phản động"
Anh dùng từ mà không hiểu nghĩa, anh ơi !
Hèn chi mà anh hằn học ...

Này, anh hãy nhìn xem
Trên quê hương Việt Nam ai đang than khóc ?
Ai trong ngục tù, áp bức, thương đau ?
Ai sống lầm than? Ai kẻ sang giàu ?
Ai đã bị cướp đi quyền làm người, tối thiểu ?
Trường học thiếu, sao nhà tù không thiếu ?
Gái mười ba sao vội vã phấn son?
Vú mẹ hiền sao không sữa nuôi con ?
Các em bé 
Sao không đến trường mà đón chờ xe rác ?
Ma túy, xì ke,  karaoke, bia ôm, nhà tắm hơi sao được bình yên mời chào  thác loạn ?
Có  phải để thanh thiếu niên đốt cháy cuộc đời ?
Và để ai kia đầy túi đô tươi ?

Câu trả lời
Tôi tin rằng anh biết
Chữ hạnh phúc, tự do là chiêu đề quỷ quyệt
Trưng, khoe, lừa dối mọi người
Anh dư biết vì sao người ta biểu tình phản đối khắp nơi
Trong quốc nội cũng như quốc ngoại
Từ các vị tu hành
Đến đảng viên cấp đại
Ngay cả du học sinh là thành phần các anh ưu đãi
Cũng đứng lên đòi hỏi nhân quyền !

Giữa anh và tôi
Trừ những chính,  tà, minh định ở trên
Ngoài quan điểm, chủ trương, vẫn không điều thù oán
Tôi có thể sẽ xem anh như bạn
Nếu như anh 
Đem óc, đem tim phục vụ cho đời
Về với giống nòi, cùng với chúng tôi
Lấy chính nghĩa sáng soi điều  phi nghĩa
Đừng mãi u mê
Tỉnh đi mà để
Sống cho phải đạo làm người
Vì đẹp lòng dân là thuận ý trời
Nguyên lý đó không bao giờ suy chuyển

Nếu ngược lại
Thì tất cả chỉ là cơn mộng huyễn
Mấy độc tài rồi cũng một vòng quay !
Cờ vàng khắp chốn tung bay
Mời anh, ta nối vòng tay dưới cờ

Mừng anh thức tỉnh đúng giờ !


Ngô Minh Hằng