Thursday, January 21, 2016

ĐẾN GIUN KIẾN CŨNG ĐAU THƯƠNG PHẪN NỘ





















































 
ĐẾN GIUN KIẾN CŨNG ĐAU THƯƠNG PHẪN NỘ
(Thân mến gởi Tuổi Trẻ và Đồng Bào quốc nội)
 
 

Bởi tức nước nên bờ kia phải vỡ
Hà Nội, An Giang, dân đứng lên rồi
Đến giun kiến cũng đau thương phẫn nộ
Khi tự do xâm phạm, huống chi người !
 
Khi cao cả của tinh thần : TÔN GIÁO
Khi nhu cầu cần thiết nhất : TỰ DO
Khi căn bản để sống còn : CƠM ÁO
Khi thiêng liêng : LÝ TƯỞNG  để tôn thờ...
 
Bị guồng máy bạo tàn kia thống trị
Và coi thường, chiếm đoạt mọi quyền dân
Kể cả lúc đang tôn nghiêm hành lễ
Họ tràn vô giơ lưỡi búa  hung thần
 
Họ bắt bớ, tù đầy và đánh đập
Chỉ vì ta đòi tín ngưỡng cho ta !
Với quốc tế, họ dối gian che lấp
Và bắt dân đen câm, điếc, mù loà
 
Đã đến lúc hỡi toàn dân, đứng dậy!
Trẻ bên già ta nhất loạt đấu tranh
Hãy thét lớn để năm châu nghe thấy
Những đau thương, thống khổ của dân lành!
 
Ta phải đứng lên, đòi về, lấy lại
Nền tự do dân chủ của dân ta
Hỡi những Quang Trung, Trưng Vương, Nguyễn Trãi
Vai chen vai mà giải cư’u sơn hà!
 
Hãy tiếp tay với An Giang, với Huế
Vì lòng dân muôn thuở vẫn lòng trời
Nếu ta cứ ngại ngần do dự thế
Họ đè đầu cưỡi cổ mãi ta thôi !
 
Đất nước đợi bàn tay người tuổi trẻ
Mở một kỷ nguyên Con Lạc Cháu Hồng
Nửa thế kỷ rồi, ta không còn thể
Nhìn bạo quyền tàn phá mãi non sông !
 
Đã đến lúc lương tâm và lẽ phải
Ngọn cờ vàng chính nghĩa được giương lên
Những quy luật của tiến trình đào thải
Sẽ nghiến tan guồng chuyên chính, bạo quyền!
 
Vâng, tức nước nên bờ kia đã vỡ
Hà Nội, An Giang, dân đứng lên rồi
Tham ác độc tài đến giờ sụp đổ
Đừng ngại ngần, tất cả đứng lên thôi!
 
 

Ngô Minh Hằng

BÁNH XE LỊCH SỬ






BÁNH XE LỊCH SỬ
(Thân gởi tuổi trẻ và Đồng Bào Việt Nam trong và ngoài nước)



Bạn hỡi, non sông ngóng đợi ta
Xin đừng ngoảnh mặt trước sơn hà
Vết dao ai chém, nghìn trang sử
Đau nhức muôn lòng, thấu thịt da
 *
Hỡi trái tim xanh, ngọn đuốc thần
Xin cùng rực rỡ dựng  mùa xuân
Đốt  cho tàn ác thành tro buị
Đáp lại hồn thiêng, tổ quốc cần
 *
Ngọn lửa  Nam Dương đã sáng bừng
Thiên An hùng sử tiếng chuông rung
Nào, ta đứng dậy vươn vai kẻo
Hổ thẹn đời ta, giống Lạc Hồng
 *
Thẹn với tiền nhân, thẹn với lòng
Đừng như thương nữ, Hậu đình trung
Chúng ta tuổi trẻ, hồn dân Việt
Tổ quốc chờ ta dựng núi sông !
 *
Nào hãy vùng lên. Hãy đứng lên
Đứng lên đồng loạt, hỡi  ba miền !
Đứng lên mà sống cho ra sống
Đốt sáng đêm đen, phá xích xiềng
 *
Đòi lại cho mình cái mất đi
Là điều hợp lý hẳn nhiên vì
Con  người hiện diện trong hoàn vũ
Quyền sống công bằng phải thực thi
 *
Ai thấy chăng ai cả giống nòi
Khổ đau đã đủ xích xiềng  ơi
Lòng dân oán hận cao nhường núi
Mong lắm non sông cuộc đổi dời
 *
Hải ngoại, muôn người, hãy tiếp tay!
Viết trang lịch sử hiển linh này
Thắp lên, đuốc đã trăm ngòi sáng
Hẹn một  giờ thiêng, cát bụi bay...
 *
Gian khó, xin ai hãy vững lòng
Cùng nhau bền chí ắt thành công
Bánh xe lịch sử đang xoay chuyển
Hỡi gái trai ngoan, giống Lạc Hồng!

*
Ngô Minh Hằng



Tuesday, January 19, 2016

SẼ CÓ MỘT NGÀY


















\

SẼ CÓ MỘT NGÀY
(Để tưởng niệm Anh Linh các chiến sĩ Hải Quân VNCH đã hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa) 



Việt Nam xưa, Ðức Thánh Trần 
Bạch Ðằng cưỡi ngọn sóng thần tuốt gươm 
Giặc Mông Cổ tìm đường tháo chạy 
Tướng như quân hết thảy rụng rời 
Tàn binh cọc nhọn thây phơi 
Một phen thủy chiến muôn đời sử xanh (1287) 
Mộng xâm lấn tranh giành bờ cõi 
Vẫn âm mưu, lang sói quân Tàu 
Sáu trăm tám bảy năm sau (1974) 
Hoàng Sa máu lại đỏ ngầu biển Ðông 
Trận hải chiến hào hùng, khốc liệt 
Với kẻ thù truyền kiếp Trung Hoa 
Ðây, trang chiến sử Hoàng Sa 
Chỉ huy Hải đội, họ Hà điều binh (1) 
Bốn chiến hạm hải trình tham chiến (2) 
Những người con của biển kiên cường 
Trong vòng lửa đạn đau thương 
Lưu danh muôn thuở tấm gương anh hùng 
Anh chiến đấu vô cùng dũng liệt 
Dù địch quân ứng chiến đông hơn 
Ðạn bay súng nổ từng cơn 
Bốn tàu Trung Cộng chiến trường lâm nguy 
Cái bị pháo chìm đi mất dấu 
Cái nước theo phía hậu tuôn vào 
Ðịch quân hoảng hốt xôn xao 
Và quân ta cũng bước vào khó khăn 
Gương chiến đấu Bạch Ðằng bỗng hiện 
Sáng như sao trên phiến linh hồn 
Biển xanh đỏ máu oan hờn 
Chiến hạm Nhật Tảo dù cơn nguy nàn (3) 
Vẫn anh dũng chặn làn sóng địch 
Ðể đoàn quân rời đích an toàn 
Lòng tàu nước ngập, máu loang 
Nhưng lòng thủy thủ hiên ngang trên tàu 
Ngay cả lúc chìm sâu đáy biển 
Vẫn can trường, tận hiến, hy sinh 
Trong lòng biển, giữa điêu linh
Trái tim bất khuất trọn tình quê hương! 

Sẽ một ngày trùng dương sóng nổi 
Về Hoàng Sa rửa mối hận này 
Chủ quyền Hoàng đảo trong tay 
Xanh reo ngọn sóng, vàng bay sắc cờ 
Sẽ một ngày cõi bờ dân Việt 
Thoát qua hồi nạn kiếp đau thương 
Có anh đứng giữa đại dương
Chào mừng ba cõi quê hương thanh bình 
Có biển hát lời tình đất nước
Có sóng ru từng bước tàu đi
Có bia tên khắc lòng ghi
Có hồn Nhật Tảo ôm ghì Hoàng Sa



Ngô Minh Hằng




  
Xin xem toàn bài và hình ảnh tại


Chú Thích của Trần Ðỗ Cẩm 

(1). Hải Quân Ðại Tá Hà Văn Ngạc, Chỉ Huy Trưởng Hải Ðội VNCH trong trận hải chiến Hoàng Sa. 

(2). Bốn chiến hạm HQVNCH tham chiến trong trận Hoàng Sa gồm: 

- Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt (HQ-16) do HQ Trung Tá Lê Văn Thự (Khóa 10 SQHQ/Nha Tran)g làm Hạm Trưởng. 

- Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng (HQ-5) do HQ Trung Tá Phạm Trọng Quỳnh (Khóa 11 SQHQ/Nha Trang) làm Hạm Trưởng. Ðây là Soái Hạm. Ðại Tá Hà Văn Ngạc ở trên chiến hạm này chỉ huy trận đánh. 

- Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư (HQ-4) do HQ Trung Tá Vũ Hữu San (Khóa 11 SQHQ/Nha Trang) làm Hạm Trưởng. 

- Hộ Tống Hạm Nhật Tảo (HQ-10) do HQ Thiếu/Tá Ngụy Văn Thà (Khóa 12 SQHQ/Nha Trang) làm Hạm Trưởng. 

(3). Hạm Trưởng HQ-10, Th/T Ngụy Văn Thà bị thương, quyết ở lại trên tàu. Ba đoàn viên tên Lê Văn Tây, Ðinh Hoàng Mai và Phạm Anh Dũng đã hy sinh ở lại bắn chặn tàu Trung Cộng để đồng đội an toàn rời khỏi chiến hạm. HQ Thiếu Tá Ngụy Văn Thà và ba đoàn viên đã can đảm trong truyền thống "chết theo tàu" và để lại bao nhớ tiếc đau thương cho những người ở lại. 

Trần Ðỗ Cẩm

Monday, January 18, 2016

GƯƠNG ĐỨC THÁNH TRẦN




















GƯƠNG ĐỨC THÁNH TRẦN

*
Người xưa, Hưng Đạo Đại Vương
Đặt quyền lợi của quê hương hàng đầu
Thù nhà dù có thâm sâu
Vẫn không sánh nổi nỗi đau sơn hà
Nếu như thực hiện lời cha
Tài kia, trả mối thù nhà, dễ thôi
Nhưng lòng Ông tựa biển khơi
Đem tài bách chiến giúp đời, cứu dân
Giặc Nguyên tan dưới kiếm thần
Sử xanh liệt lẫm ba lần chiến công
Gương xưa đẹp thế, Lạc Hồng
Mà nay tiếp nối sao không một người !
Thay vì cứu nước, giúp đời
Tiếp tay vào cuộc đập tơi giặc Hồ
Để cùng dựng lại cơ đồ
Khi mà tổ quốc bên bờ tồn vong
Lại gây chia rẽ bao lòng
Lại đem oán hận trong vòng riêng tư
Vẽ ra thành mối quốc thù
Chém vào những xác đã nhừ đường dao
Thương ai chết tự năm nào
Làm sao biện bạch, làm sao đỡ đòn !
Cộng kia thì để sống còn
Nhưng quay súng lại nổ giòn vào ta ?!
Gương Trần Hưng Đạo chưa nhòa
Sao tâm chẳng ngộ để mà soi gương !
Giống nòi, tổ quốc tang thương
Đau không? sao mở chiến trường mà reo ?
Xin đừng giậu đổ bìm leo
Giết người đã chết, dựng điều bất nhân !

Ngàn xưa, gương Đức Thánh Trần
Không lau, xin chớ góp phần mờ gương !

Ngô Minh Hằng

*
Ghi Chú I:
Thi phẩm GƯƠNG ĐỨC THÁNH TRẦN được sáng tác, thứ nhất, tôn vinh lòng yêu nước, dẹp bỏ tình riêng, hết lòng phục vụ quốc gia dân tộc và những chiến công thần sầu của Đức Trần Hưng Đạo, vị anh hùng của dân tộc VN. Thứ hai, ghi lại hiện trạng bắt đầu từ mùa Thu năm 2011, tại hải ngoại, trên nhiều DĐ của người Việt tị nạn CS, người chống cộng thì ít, kẻ chửi nhau thì nhiều. Vu chụp mạ lị lung tung, tung hứng với nhau, lôi TT Ngô Đình Diệm, nền Đệ Nhất Cộng Hoà và các tướng lãnh VNCH ra lăng mạ, gây chia rẽ trầm trọng trong khối người Việt tị nạn VC khắp nơi.
Ghi Chú II:
Hưng Đạo Đa.i-Vương sinh năm 1228, tên húy là Quốc Tuấn, con của An Sinh Vương Trần Liễu và Bà Lý Thị Nguyệt. Ông là cháu ruột của Vua Trần Thái Tôn. An Sinh vương Trần Liễu lấy Thuận Thiên công chúa, Trần Cảnh cưới người em Thuận Thiên công chúa là Lý Chiêu Hoàng khi bà mới 7 tuổi. Lý Chiêu Hoàng không có con nên năm 1237, Trần Thủ Độ bắt vợ của Trần Liễu lúc ấy có thai ba tháng về làm vợ Trần Cảnh (chị thay cho em). Chính vì lẽ đó mà Trần Liễu oán giận Trần Cảnh .
Lúc sắp mất, An Sinh Vương cầm tay Trần Quốc Tuấn trăn trối : "Con không vì cha lấy được thiên hạ thì cha chết dưới suối vàng cũng không nhắm mắt được". Trần Quốc Tuấn ghi điều đó trong lòng, nhưng Ông đã đặt quyền lợi của tổ quốc lên trên mối tư thù và một lòng phò vua giúp nước . Nhờ lòng yêu nước và tài binh lược thần kỳ mà ba lần giặc Nguyên sang chiếm nước ta đều ba lần ôm nhục trở về. Những chiến công oanh liệt của Ông đã đem lại vinh quang cho trang sử Việt và giúp xây quốc thái, dân an. Ông được vua phong tước Hưng Đạo Đại Vương. Ông mất ngày 20 tháng 08 năm Canh Tý ( 1300 ), hưởng thọ 73 tuổi. Con dân nước Việt tôn Ông làm bậc Thánh, kính cẩn gọi Ông là Hưng Đạo Đại Vương hay Đức Thánh Trần. Từ đầu thập niên 1960, quân chủng Hải Quân VNCH tôn vinh Ông làm Thánh Tổ.


Friday, January 15, 2016

THƠ VÀ TÀ QUYỀN VIỆT CỘNG







THƠ VÀ TÀ QUYỀN VIỆT CỘNG
(Từ khi VC đem nghị quyết 36 ra thi hành ở hải ngoại thì ở nơi nào có người VNTNVC là có những kẻ mượn danh chống cộng để chụp mũ, vu gian, tung hoả mù, lăng nhục, đánh phá những người Quốc Gia chân chính rồi lật lọng, vu ngược rằng mình bị đánh phá mong lừa bịp dư luận, đồng thời phun dơ, bôi nhọ những người Quốc Gia miệt mài tranh đấu.  “Thơ Và Tà Quyền Việt Cộng” nói về những thực trạng đã và đang diễn ra trên các diễn đàn và trong các cộng đồng VNTNVC. Quí vị sẽ dễ dàng nhìn thấy ĐẢNG và CÂY ĐẢNG qua những sự việc đánh phá người QG, bẻ cong sự thật cốt triệt hạ đấu tranh.)



Khi chỉ mặt tội đồ, Thơ lên tiếng
Tội bán quê hương, tội giết dân lành
Là Thơ đã cùng tà quyền tuyên chiến
Cùng tà quyền Thơ trực diện đấu tranh

Thơ biết đảng có xe tăng, đại pháo
Có súng của Nga có đạn của Tàu
Có bày công an bất lương tàn bạo
Có lũ côn đồ mặt ngựa đầu trâu

Thơ biết đảng có nhà tù, cũi sắt
Có quan thày là Tàu cộng, Liên xô
Và biết đảng, bọn gian hùng muôn mặt
Đầu đảng là tên quốc tặc họ Hồ

Thơ biết đảng nuôi cả bày công cụ
Để kinh tài và thọc gậy, đâm lưng
Đội lốt quốc gia, mặt người dạ thú
Đánh phá cá nhân, quậy nát cộng đồng !

Thơ biết đảng tung ra trò nghị quyết
Để mong người yêu nước nản, buông tay
Để khống chế và để mong tiêu diệt
Bất cứ ai đem tội đảng phơi bày !!!

Thơ biết đảng có tiền muôn, bạc tỉ
Có chức quyền nhưng chẳng có lòng dân
Thì dẫu đảng dựng bao trò ma mị
Đảng cũng tan vì đảng thế, ai cần !!!

Vũ khí của Thơ chỉ là ngòi bút
Ngòi bút đơn sơ, bé nhỏ, thật thà ...
Nhưng dũng cảm đối đầu quân bán nước
Với quật cường bất khuất của Ông Cha

Và với đồng bào kiêu hùng nhịp bước
Đòi quyền người, đòi toàn vẹn núi sông
Thì dẫu đảng mấy hung tàn bạo ngược
Nhằm nhò gì, Thơ kể chúng như không !!!

Đã tranh đấu, Thơ ngán chi nghị quyết
Và chấp đảng Hồ phun bẩn, bôi dơ
Khi chỉ mặt bọn cộng thù qủy quyệt
Thơ đã tôn vinh tổ quốc, màu cờ ...

Chỉ có bọn "cây người" và Việt cộng
Mới căm thù và oán ghét đấu tranh
Vì cộng bán quê, nuốt tươi nòi giống
Phá kỷ cương nên hận bậc trung thành

Chỉ có bọn "cây người" và Việt cộng
Mới độc tài, mong dập tắt nguồn thơ
Vì chúng sợ Thơ tưới mầm hy vọng
Phù Đổng vươn vai quang phục cõi bờ ...


Ngô Minh Hằng

Mời Quí Vị và Các Bạn nghe câu chuyện Nói Với Tuổi Trẻ


TÔI NHỚ SÀI GÒN







TÔI NHỚ SÀI GÒN
(thân mến gởi đồng bào Việt Nam, mọi lứa tuổi,
trong và ngoài nước, những người đã từng biết Saigon và yêu Saigon.)
 
 

Sài Gòn ! ...tôi nhớ Sài Gòn ! ...
Nhớ hàng me thắm, nhớ con đường dài
Bạch Đằng, nhớ buổi ban mai
Hải quân, chiến hạm đậu ngoài bến  mơ
Trong màu nắng đẹp như thơ
Uyên ương từng cặp dạo bờ sông mây
Hóa Giang, hùng sử ghi đây
Đức Trần Hưng Đạo chỉ tay thề nguyền ...
Đầy ngăn ký ức thiêng liêng
Đường xuân Nguyễn Huệ cười duyên mai, đào
Nhớ nhà Quốc Hội toà cao
Lê Lai, Lê Lợi, và nào Gia Long
Ngọt ngào nước mía Viễn Đông
Mai Hương, kem lạnh mát dòng tuổi xanh
Lê Thánh Tôn, chợ Bến Thành
Ngựa xe, gái lịch, trai thanh sớm chiều
Tự Do, Thống Nhất dập dìu
Và Dinh Độc Lập thân yêu, vàng cờ
Đức Bà, cung thánh, nhà thờ
Tháp cao vói đỉnh trời mơ, thanh bình !
Thảo Cầm Viên, thuở học sinh
Lang thang, những bước chân tình chơi vơi ...
Duy Tân, trường luật, đông người
Trái tim Nguyễn Trãi, nụ cười Trưng Vương
Tháp Rùa, nhớ mãi  thanh  gươm
Vua Lê đuổi giặc Bắc phương về Tàu
Phan Đình Phùng, Ngô Tùng Châu
Nhớ chùa Xá Lợi có lầu chuông cao
Gia Long nhớ đỏ má đào
Nhớ tà áo trắng làm xao xuyến lòng
Tao Đàn nhớ thuở song song
Ngây thơ, mộng biếc, tình trong, ngọc ngà
 *
Bây giờ ... mộng biếc ... trôi xa ...
Sài Gòn đã bị người ta cướp rồi !!!
Người đem đau khổ cho người
Nát cân Công Lý, tan đời Tự Do !
Sài Gòn, ngươì gọi thành Hồ
Viễn Đông, viên ngọc ngày xưa đâu  rồi ?!
 *
Ai ơi, xin hãy cứu đời
Đứng lên, lấy lại giùm tôi Sài Gòn !
Đời cần những tấm lòng son
Và quê cần những người con ngoan cường
Để mà quang phục quê hương
Để đem bất khuất can trường cứu quê !
Bao giờ tôi được trở về
Saì Gòn …nhớ lắm...nhớ mê ...SÀI GÒN !!!



Ngô Minh Hằng

Mời Quí Bạn nghe câu chuyện Nói Với Tuổi Trẻ
http://www.youtube.com/watch?v=PseU-cLjd1E  

Tuesday, January 12, 2016

TUYẾT .....

 





TUYẾT .....
Để nhớ trận bão tuyết cuối năm 2015


Em giữ chân ta lại chốn này
Bằng màn luân vũ quá cuồng say
Em đi, hoa nở theo từng bước
Mê đắm trong nhau đã mấy ngày

Em rắc đầy trời triệu đóa hoa
Những bông tuyết trắng đẹp kiêu sa
Em tung, tuyết phủ lên muôn cảnh
Em ném, hoa rơi ngập vạn nhà

Em đẹp và như nếu dịu hiền
Trần gian sẽ tựa cảnh đào nguyên 
Ngắm em, rừng tuyết nên thơ ấy
Đá cũng chao lòng mơ dáng tiên

Đời mệt vì em đấy, tuyết ơi ...
Em hồn nhiên quá, khổ cho đời
Ngay như có việc cần di chuyển
Em chặn đường xe, níu bước người

Nếu chỉ đùa dai vậy, cũng ừ
Nhưng em thịnh nộ thế này ư
Em làm trời đất thành băng đá
Lưỡi hái em vung cứ ngọt lừ ..

Em có đau lòng không tuyết ơi
Sao em tàn nhẫn cắt ngang đời
Ta mong, em nhé, hồi tâm lại
Mà xót thương cho chút phận người


Ngô Minh Hằng



Monday, January 11, 2016

CẢM ƠN BẠN TẶNG CỜ




CẢM ƠN BẠN TẶNG CỜ
Ghi lại niềm vui và cảm động khi được Người Bạn tặng lá Cờ Vàng trong chuyến
 "du xuân" năm 2015.


Bạn cho ta lá quốc kỳ
Ta cười cay mắt bởi vì ta vui
Ta vui trong nỗi ngậm ngùi
Thương cờ bốn chục năm rồi lưu vong
Ta ôm cờ chặt vào lòng
Mà như thấy cả non sông reo mừng
Thấy cờ trong gió bay tung
Đống Đa, thấy bóng Quang Trung dưới cờ
Thấy con của Mẹ Âu Cơ
Chung vai quang phục cõi bờ Việt Nam
Thấy Cà Mau tới Nam Quan
Trẻ già, trai gái cờ vàng trên tay
Rủ nhau trảy hội vui này
Mừng cho nước Việt, đón ngày ước mơ

Cảm ơn Bạn tặng ta cờ
Tình này xin phổ vào thơ tạ tình....



Ngô Minh Hằng



BỨC TRANH ĐỜI

 













BỨC TRANH ĐỜI
(Tặng Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam tôi)


Ngày tôi bé, bức tranh đời rất đẹp
Người dân tôi hiền hậu lại can trường
Tôi yêu người và yêu đời từng nét
Nét gia đình, hùng sử, nét quê hương
*
Đến tuổi mộng mơ tôi yêu lính chiến
Viết thư xanh tình tự gởi sa trường
Bức tranh đời có thêm người trai Việt
Giữ nước hiên ngang, dũng cảm, kiên cường
*
Cho đến một Tháng Tư, ngày quốc nạn
Nước dân tôi ngã xuống bởi quân thù
Tôi ngã với quê, nhìn đời ngơ ngác
Ai vẽ quê tôi thành một nhà tù ?!
*
Nhà tù ấy, một nhà tù vĩ đại !
Giam nước Việt Nam, nhốt giống Tiên Rồng
Nhà tù đỏ có nhiều khu oan trái
Đảng đã sơn son hai chữ "khoan hồng"!!!
*
Hai chữ khoan hồng lừa người "cải tạo"
"Học tập" thôi, đâu có nhốt ai tù !!!
Đỉnh trí tuệ đã vô cùng...nhân đạo
Chắng kết án nào nhưng vẫn thiên thu ...
*
Chẳng có án nào cho người "học tập"
Nhưng có mồ chôn u tịch sườn đồi
Có người về sau mười năm bầm dập
Có người về sau mấy chục năm trôi ...!!! 
*
Có mẹ ôm con, đêm tìm ra biển
Lấy mạng mình đánh bạc với trùng khơi
Chấp mọi hiểm nguy, coi thường cái chết
Chỉ cốt cho con được sống kiếp người !
*
Có người được xót xa người thua trắng
Bức tranh đời thêm nét vẽ đau thương
Và từ đấy hai vai tôi càng nặng
Niềm đau đồng bào, nỗi hận quê hương
*
Ba mươi sáu năm âm thầm cuộc lữ
Xót thương quê nhưng sức mọn tài hèn
Đành mượn bút, mượn nhiệm màu ngôn ngữ
Vẽ tranh đời mời các bạn cùng xem 
*
Bức tranh đời vẽ bằng nhiều nước mắt
Từ Năm Mươi Tư đến tận phút này
Hai lần bỏ quê lòng đau như cắt
Mất nước tan nhà trăm đắng ngàn cay
*
Trước viễn ảnh của tang thương nô lệ
Hỡi Việt Nam, Phù Đổng dậy đi nào
Ngựa sắt roi thần cần người thừa kế
Đảng đã làm sông núi quá hư hao !!    
*
Đừng do dự, không thể chờ đợi nữa
Mau, mau lên, đừng lỡ dịp làm người !
Hỡi áp bức, vỡ bùng ra biển lửa ...
Lấy lại quê hương, đẹp bức tranh đời !!!


Ngô Minh Hằng
*
Hát Cho Việt Nam - Từ Yên