Friday, February 12, 2016

NHÌN CÁC EM ÐI, ÐỒNG BÀO NƯỚC VIỆT !





NHÌN CÁC EM ÐI,
ÐỒNG BÀO NƯỚC VIỆT !



Thấy em lui cui tìm trong bãi rác
Kiếm trái cây người đã phải quăng đi
Nhìn em hồn nhiên ăn cùng các bạn
Một trái xoài hư, vỏ đã thâm xì

Tôi thấy lòng tôi xót xa tê tái
Mắt chợt cay sè, lệ nóng tuôn rơi
Em hỡi, tuổi em, ngây thơ non dại
Sao đã gian nan đến thế, hở trời !!!

Tuổi của em, những quốc gia tân tiến
Cha mẹ nghèo, xã hội sẽ cưu mang
Không trẻ thơ nào nhặt cơm trong rác
Và tương lai, nhiều cơ hội son vàng

Tuổi của em, ngày cộng chưa cướp nước
Nhà có nghèo cũng đủ bữa cơm rau
Ðược đi học và luyện rèn chí hướng
Ðâu phải lang thang bãi rác, gầm cầu ...

Nhưng nếu em là cháu con của đảng
Mỹ vị cao lương, nhung gấm dư thừa
Cả đồ chơi cũng tối tân ngoại hạng
Kẻ hạ người hầu, phục dịch sớm trưa

Nào phải như em, đói cơm, rách áo
Con đảng - con dân một vực, một trời
Nhưng miệng đảng vẫn gian hùng trở tráo
Hạnh phúc ấm no ... để mị lừa người

Em hỡi, em là tương lai đất nước
Sẽ kế thừa, em gánh vác non sông
Kẻ tiếp nối cuộc hành trình muôn trước
Mà sống thế này, xã hội biết không ???

Em sống thế này thì rồi mai hậu
Em ra sao và đất nước về đâu
Cứ ác độc đi hỡi loài thảo khấu
Nhân quả rồi đây ứng nghiệm nhiệm mầu

Nhìn các em đi, đồng bào nước Việt
Ai có lương tâm, xin chớ ngại ngần
Mau hãy cùng nhau, quốc thù ta diệt
Cứu đồng bào và cứu chính bản thân\....




Ngô Minh Hằng

Thursday, February 11, 2016

TIẾNG KÊU TRẦM THỐNG
































TIẾNG KÊU TRẦM THỐNG
(Thân mến gởi Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam, mọi lứa tuổi - Riêng là lời tâm tình đau thương gởi các đảng viên tiến bộ đã và đang cảm thấy xót xa cho hiện tại, tương lai dân tộc)


Tàu chiếm biển, Nam Quan và Bản Giốc
Chiếm Trường Sa và chiếm cả Hoàng Sa
Đúng ! Tàu xâm lăng, nhưng ai mời mọc ?
Ai đã bán đi lãnh thổ, sơn hà ???
 *
Ai đã cắt giang san mà đổi lấy
Súng đạn, xe tăng, đại bác của Tàu ?
Để bắn dân mình, thịt xương nát bấy ...
Rồi vỗ tay cười "đại thắng" mừng nhau ???
 *
Ai đã thấy dân nước mình đánh cá
Trên biển mình mà Tàu cộng giết đi
Lại làm ngơ, dù máu loang biển cả
Không nhục, không đau, chẳng dám nói gì ???
 *
Ai đã chia đôi dòng sông Bến Hải
Để Bắc - Nam nuốt lệ đứng nhìn nhau ...
Hỏi Tết Mậu Thân, ai gây oan trái
Để vạn linh hồn nức nở hờn đau ???
 *
Tổ quốc Việt Nam, ai gây máu lửa
Vùng, từng vùng, ai bắn giết lương dân ?
Để bên đường, mẹ nằm, thân xác rữa
Và con thơ nhay vú mẹ lịm dần .... 
 *
Ai đã đêm về đắp mô, ám sát
Hỏa tiễn nhắm vào buổi chợ đang đông ?
Trường học, nhà thương  ai làm đổ nát ?
Ai đã nghiến tan máu thịt Lạc Hồng ???
 *
Bình Giả, Khe Sanh, Pleiku, Đồng Tháp
An Lộc, Hạ Lào, ai tấn công ai ?
Ai cướp miền Nam ??? Nhân Quyền ai đạp ???
Xương máu Rồng Tiên ai phí, ai hoài ??/
 *
Là chính đảng!  Đạn Nga -Tàu, đảng giết
Dân Việt Nam, bao triệu chết căm hờn ...
Nhưng đảng vẫn mị lừa, hô “đoàn kết”
Nửa thế kỷ rồi, miệng lưỡi đảng trơn ...
 *
Không thể nữa ! Hỡi toàn dân nước Việt !
Đứng vùng lên, ta dựng một cao trào !!!
Sống thật lòng mình, sống cho oanh liệt
Khôi phục giang sơn, giải cứu đồng bào !!!
 *
Đảng còn đó, dân ta còn thống khổ
Còn cơ nguy đảng bán trọn sơn hà !!!
Vì chính nghĩa, xin diệt trừ cộng đỏ
Kẻo một ngày Bắc thuộc chẳng còn xa !!!


Ngô Minh Hằng


Tuesday, February 9, 2016

XUÂN DIỄM MỘNG





XUÂN DIỄM MỘNG
(Như một lời chúc tốt đẹp của mùa Xuân, xin gởi tặng Quê Hương và Ðồng Bào Việt Nam 
thân yêu, quốc nội và hải ngoạị Ðặc  biệt về những người đang thật sự dấn thân đấu tranh
cho một Việt Nam Không Cộng Sản dưới mọi hình thức trong và ngoài nước)



Mẹ ơi, đất khách, Xuân đang đến
Xuân đến, lòng con lại nhớ nhà
Từ lúc con làm thân tị nạn
Quê người, xuân thắm của người ta
Riêng con, xuân xám, xuân rưng lệ
Tiếc nhớ xa xưa, thuở ngọc ngà
Đà Lạt, Sài Gòn, thành phố Huế
Chao ơi là mộng với là hoa
Viễn Ðông hòn ngọc xinh tươi ấy
Vẫn mãi trong con chẳng nhạt nhòa
Vẫn thắm hồn con từng nét vẽ
Dịu dàng nhưng lại rất kiêu sa
Giống như cô gái xuân mười bảy
Trang phục đơn sơ vẫn mặn mà
Bởi núi sông mình ôi hiển hách
Có ngàn trang sử nét son pha
Có Xuân Quảng Trị Hè An Lộc
Dũng cảm tinh thần Tết Ðống Ða
Ngước mặt nhìn người trong bốn biển
Mà con hãnh diện bởi Sơn Hà !
Con trân trọng lắm, con yêu mến
Mong được muôn đời mãi gấm hoa
Con quí, con thương màu áo lính
Ơn người giữ nước đã xông pha
Ngăn quân Cộng sản từ phương Bắc
Xâm lược miền Nam, đất Quốc Gia
Vi phạm Ba Lê, bàn hội nghị
Ðắp mô, pháo kích giết bao nhà
Pháo trường, pháo chợ dân lành chết
Xác trẻ tang thương cạnh xác già
Bới gạch con tìm xương thịt vụn
Mà lòng con nát, lệ con sa !!!
 *
Mẹ ơi, đất khách, Xuân đang đến
Con chẳng mừng Xuân, chẳng mứt, trà
Từ Tháng Tư Ðen, ngày mất nước
Xuân nào hồn cũng dậy phong ba
Xuân nào hồn cũng đầy thương tích
Biển cũ, rừng xưa, những xót xa
Sống ở quê người là sống tạm
Vì rằng quê ấy của người ta!
Xứ mình dẫu có bao nghèo khổ
Thì vẫn non sông, tổ quốc nhà
Bởi lũ vô thần còn thống trị
Nên con và Mẹ vẫn lìa xa
Dẫu con và Mẹ đời ngăn cách
Yêu Mẹ, tình con vẫn thiết tha
Cạnh đám về làng khoe áo gấm
Và bày lạy giặc kiếm vinh hoa
Là đàn theo đóm ăn tàn đóm
Gõ trống khua chiêng cứ rộn nhà
Thêm bọn gian hùng khoe chống cộng
Nhưng lòng thủ đoạn với điêu ngoa
Một tay cầm gậy, tay cầm nón
Hiểm ác thua chi bọn cộng  tà
Lưỡi rắn miệng hùm phun nọc độc
Hại người chân chính, quyết xông pha
Vẫn còn thưa Mẹ, lòng trung nghĩa
Vì nước, gian nan chẳng nệ hà
Linh hiển, đuốc thần đang bén lửa
Biển Ðông, sóng dậy chẳng còn xa
Nên quê phải có ngày quang phục
Cờ sẽ vàng tươi khắp mọi nhà
Triệu trái tim hồng trong bốn cõi
Sẽ cùng dựng lại núi sông ta
 *
Mẹ ơi, đất khách, Xuân đang đến 
Lại một mùa Xuân nữa vắng nhà
Lại một mùa Xuân con khất Mẹ
Xin cho con chậm một mùa hoa
Cho con chậm lại vì con sẽ
Về với mùa Xuân của Ðống Ða
Với vạn con tim ngời đuốc lửa
Với lòng dũng cảm của Ông Cha
Góp tay triệu triệu người trong nước
Lấy lại từng phân biển đất nhà
Sông núi phải đòi, dâng tổ quốc
Nam Quan, Bản Giốc, đảo Hoàng Sa
Mùa xuân, thế giới vang lời chúc
Những cánh hoa Xuân thắm vạn nhà
Dân tộc từ đây vui hạnh phúc
Không còn chìm nổi với phong ba !
Cờ Vàng rực rỡ bay trong nắng
Ba cõi quê hương lại mượt mà
Trân trọng con quì hôn đất Mẹ
Mừng ngày chính nghĩa được thăng hoa
Mẹ ơi, đại cuộc khi tròn việc
Sẽ sáng vô cùng nghĩa Quốc Gia
Sẽ sạch nhà tù trên đất nước
Ðộc tài tàn ác thảy tiêu ma
Anh hồn Tử Sĩ thôi hờn tủi
Bởi nỗi oan khiên đã nhạt nhòa
Những nấm mồ hoang đều ấm lại
Vì lòng nhân bản Quốc gia ta
Cuối cùng, xuân ấy, con và Thắm
(Cô bé ngày xưa ở cạnh nhà)
Quì trước bàn thờ hương khói ngát
Tơ hồng, Nguyệt Lão, lễ Giao Thoa ...
Nàng cười duyên dáng mà đôn hậu
Ðón nhận tình yêu rất thật thà
Con sẽ chồng hiền, nàng vợ đảm
Theo nền đạo lý của Ông Cha
Gia đình muôn thuở là đơn vị
Kiến tạo non sông, dựng thái hoà

Từ đấy, thơ con: Xuân Diễm Mộng
Ðiểm tô đất Mẹ vạn màu hoa ....


Ngô Minh Hằng
2006


MUÀ XUÂN, CHÚC NHÁNH SÔNG ĐỜI







MÙA XUÂN
CHÚC NHÁNH SÔNG ĐỜI



Mùa Xuân. mau quá, lại xuân rồi
Vùn vụt thời gian lặng lẽ trôi
Đứng giữa sông đời nhìn nước cuốn
Mà lòng thương cảm nỗi đầy vơi
 *
Mà cay khoé mắt hỏi dòng sông
Bao nhánh sông ơi, bạc trắng lòng ?
Bao nhánh hoang vu, tình nước cạn
Và bao nhánh đục, mấy dòng trong ?
 *
Đôi dòng trong ấy chảy cô đơn
Một tháng Tư đen, mấy oán hờn
Thương cảnh lao tù, lòng mộ tủi
Giận đời, oan nghiệt những nguồn cơn !
*
Xót hồn sông núi đứng bơ vơ
Trước buổi vàng thau, cảnh hững hờ
Và trước mị từ đầy nọc độc
Trước lòng phản trắc, trước ngây thơ ...
*
Những dòng sông ấy đã đau thương
Đã khóc cùng quê nỗi đoạn trường
Đã gánh, đã chia niềm thống khổ
Chia bao sầu hận với quê hương !
*
Và dòng sông nhỏ vẫn trong veo
Dù giữa phong ba, giữa hiểm nghèo
Bão táp của đời không đục được
Những hồn trung nghĩa, những tình yêu !
*
Ôi, dòng sông ấy, những dòng sông
Làm đẹp giàu thêm vốn Lạc Hồng
Đã bốn nghìn năm và sẽ mãi
Là niềm hãnh diện của non sông !
*
Nhân mùa Xuân đến, mượn tình thơ
Chúc sẽ hồi sinh lại cõi bờ
Đất nước không còn bày quỉ đỏ
Cờ Vàng bay rợp bến sông mơ ...
 *
Mùa Xuân, sông nhé, chúc muôn dòng
Gạn đục cho đời những nhánh trong
Và chúc dòng trong, nguồn nước ngọt
Năm này vận bĩ sẽ khai thông ...
 
*

Ngô Minh Hằng

Monday, February 8, 2016

QUÀ TẶNG





Trích thi phẩm GỌI ĐÀN

QUÀ TẶNG


Đoá hoa hồng này xin tặng
Mẹ yêu, người Mẹ Việt Nam
Vì con, nhọc nhằn vất vả
Suốt đời nhẫn nhục đảm đang
 *
Đoá hoa hồng này xin tặng
Người Cha yêu kính Việt Nam
Dìu con đi từng bước nhỏ
Dạy con hát khúc da vàng !
 *
Đoá hoa hồng này xin tặng
Cho Thầy, Cô giáo Việt Nam
Đã dạy cho em hiểu biết
Rồng Tiên quốc sử son vàng
 *
Đoá hoa hồng nay xin tặng
Con yêu Tổ quốc Việt Nam
Đời trai hiến dâng quê Mẹ
Đất sâu gởi nắm xương tàn
 *
Đoá hoa hồng nay xin tặng
Chứng nhân lịch sử Việt Nam
Hồn đau từng đường dao chém
Hờn căm trước lệnh đầu hàng !
 *
Đoá hoa hồng nay xin tặng
Cho người chiến sĩ Việt Nam
Thương anh nửa đời dâu biển
Chìm theo vận nước điêu tàn !
 *
Đoá hoa hồng nay xin tặng
Cho người vợ trẻ Việt Nam
Gặp cơn đau buồn quốc nạn
Chia đời cay đắng gian nan
Đoá hoa hồng nay xin tặng
Thuyền Nhân của nước Việt Nam
Thành công vượt qua hải nạn
Hay trong lòng biển kinh hoàng
 *
Đoá hoa hồng nay xin tặng
Cho người con gái Việt Nam
Cánh hồng chưa tròn hương nụ
Ai gây mưa gió phũ phàng ?
 *
Đoá hoa hồng nay xin tặng
Cho em, em bé Việt Nam
Vì đâu mà em lớn vội
Vì đâu em phải cơ hàn ???
 *
Đoá hoa hồng nay xin tặng
Dân tôi, dân tộc Việt Nam
Kẻ đi ngàn phương lưu lạc
Người thì ở lại lầm than !
 *
Còn trái tim này xin tặng
Giang sơn tôi, nước Việt Nam
Hồn xin làm cơn gió lộng
Vinh danh một sắc cờ vàng !



Ngô Minh Hằng

1997

XUÂN HẸN




Trích Thi phẩm GỌI ĐÀN-1998
XUÂN HẸN

Xuân về con vẫn chưa về được
Đường của con đi lắm muộn phiền
Gió cản đường bay, rừng cản lối
Hẹn lần hẹn lữa đã bao phen ...
*
Đời con đã lỡ bao nhiêu hẹn
Mẹ ạ, con nào muốn thế đâu !
Chẳng lẽ đổ thừa cho số mệnh
Nên con nhận chịu những buồn đau !
*
Ngày đó, tháng Tư, ngày quốc hận
Hờn căm nhìn đỏ núi cùng sông !
Mẹ xem, tức tưởi con buông súng
Hỏi nỗi đau nào đến thế không ???
*
Rách nát chinh y, cung kiếm gãy
Đau buồn tủi nhục kiếp hàng binh
Mẹ ơi, con đó, thằng con mẹ
Mười mấy năm trôi chốn ngục hình !
*
Nay sống bơ vơ miền đất lạ
Nửa là Mán dại, nửa người Kinh
Ôi thằng đã dở, ông càng dở
Cúi mặt, con hay tự rủa mình !
*
Con vẫn mơ ngày con trở lại
Trước khi tất cả bóng phù vân
Được quỳ bên mẹ, hôn lên đất
Được khóc, trời ơi, dẫu một lần ...
*
Ôi, giấc mơ đời con ấp ủ
Ngày về bên Mẹ sẽ không xa
Con đem nắng ấm, đem hy vọng
Trải khắp quê hương, tặng mọi nhà !
*
Và đây gió mới, khung trời mới
Tiếng hát yêu thương, nhạc thái bình
Còn nữa, tự do và hạnh phúc
Để đền bù một thuở điêu linh ...
*
Cho dù con lỡ bao nhiêu hẹn
Nhưng sẽ một lần chẳng lỡ đâu !
Ngày ấy cờ vàng trên đất Mẹ
Nam Quan phất phới đến Cà Mau !

Ngô Minh Hằng 

MÙA XUÂN, TA CHÚC GÌ NHAU ?






























MÙA XUÂN, TA CHÚC GÌ NHAU ?


Ta chúc gì nhau giữa tiết Xuân ?
Chúc tài chúc lộc vượng muôn lần
Bán buôn vốn một, lời năm bảy
Hay chúc công danh phát bội phần ???
 *
Thôi thì mộc mạc vẫn là hơn
Xin chúc đồng hương nhẹ gánh buồn
Mạnh khoẻ bình yên và hạnh phúc
Thuận hòa, hiếu thảo với yêu thương
 *
Công việc làm ăn tiến triển đều
Chẳng giàu thì cũng đủ chi tiêu
Miễn sao giữ được lòng trong sạch
Ấy mới bền lâu, ấy mới nhiều !
 *
Chúc mừng các cụ kỷ niên cao
Nhìn cháu, nhìn con với tự hào
Chúc một ngày về nơi bản xứ
Cờ vàng trống dậy nỗi xôn xao ...
 *
Xuân đến, vui xuân, chúc các bà
Mỗi ngày mỗi đẹp, cứ như hoa
Càng thêm duyên dáng do hiền hậu
Mẫu mực, cùng nhau giữ nếp nhà !
 *
Mày râu, xin chúc khắp Tây, Đông
Trọn đạo làm cha, vẹn nghĩa chồng
Nợ nước nếu mong vầy đại cuộc
Quên mình, ta nghĩ đến non sông !
 *
Chúc cô thiếu nữ tuổi đôi mươi
Công, hạnh, ngôn, dung vẹn cả mười
Năm mới, rồi ra tên cũng mới
Thiệp hồng long phụng nét son tươi ...
 *
Chúc cậu sinh viên khắp mọi ngành
Năm châu rạng rỡ bậc tài danh
Nếp nhà nhớ lấy, mình dân Việt
Tục tốt, điều hay, cố tập thành !
 *
Tuổi trẻ, tương lai của giống nòi
Bao nhiêu kỳ vọng, các em ơi !
Giang sơn trông đợi vào em đó
Thế hệ anh, cha đã lỡ rồi !!!
 *
Và chúc mọi người biết quý nhau
San bằng núi thảm, lấp sông sầu
Con dân một nước ta đoàn kết
Nhường nhịn, thương yêu. Ấy mới giàu !
 *
Xin chúc quê hương chốn ngút ngàn
Không còn đau khổ, hết lầm than
Đứng lên, quyền sống ta đòi lại
Để sống công bình, sống vẻ vang !
 *
Để được tự do sống kiếp người
(Đời người chỉ sống một lần thôi)
Tự do,  ta có là ta sẽ
Có cả đời vui, thuận ý trời !



Ngô Minh Hằng