Tuesday, March 1, 2016

CHỢ NÉT - CHỢ ĐỜI









CHỢ  NÉT - CHỢ ĐỜI



Khi lên Net khác chi người đi chợ
Đủ cách chưng khoe, đủ mọi mặt hàng
Thượng hạng kim cương, châu báu, bạc vàng
Đến rác rưởi của hạ tầng tôm cá
 *
Người đi chợ nhìn mặt hàng quen, lạ
Đánh giá rồi mua nếu tốt, nếu cần
Và sau một hồi đong, đếm, đo, cân
Thường hoan hỉ với món hàng họ chọn
 *
Có những gian hàng thoạt nhìn đẹp nõn
Nhưng nhìn thêm, hoa mắt, loé trăm màu
Có mặt hàng vàng, đỏ trộn vào nhau
Và người bán cam đoan vàng nguyên chất
 *
Không gian ảo chứa dòng đời rất thật
Chân thiện, sân si, quỉ quyệt, lọc lừa
Kẻ bán người mua tấp nập chen đua
Phẩm cách từng người hiện trong ngôn ngữ
 *
Gian ác, hiền lương thấy qua hành xử
Ôi một bức tranh sống động tuyệt vời
Dù hiếm hoi nhưng suốt buổi chợ đời
Cũng sẽ gặp đôi điều mình trân quí
* 
Khi thấy món hàng ta không vừa ý
Thêm người bán hàng điên đảo điêu ngoa
Thì có gì đâu, ta hãy tránh xa
Cũng đừng nản nếu người phun lấm áo
* 
Đời là thế, trong chợ đời huyên náo
Có nhân từ, tài đức, có hiền lương
Thì có bất nhân, gian ác, lật lường
Chứ nào phải thiên đàng mà toàn mỹ !
 *
Mặc kẻ tà tâm, ghét ghen, hiềm tỵ
Kệ những món hàng độc dược, dao găm
Thượng Đế cho giới hạn chỉ trăm năm
Thì chớ để phút giây nào uổng phí ...
 *
Phiên chợ thật đông, thời gian thật quí
Hãy tặng người ta yêu mến, thời gian
Và chỉ nên mua, nên chọn món hàng
Có lợi ích cho tinh thần, trí tuệ ...
 *
Chợ Nét  làm đời sẽ vui đáo để
Khi ta biết nhìn, biết chọn, biết mua...


*
Ngô Minh Hằng



CHẮNG PHẢI DO DÂN QUÁ KHÍCH ĐÂU !!!








CHẮNG PHẢI DO DÂN QUÁ KHÍCH ĐÂU !!!
(Gởi đảng CSVN, công an, cảnh sát và du côn đảng về việc người dân Long An nổi lửa, tạt acid vào vào những kẻ cưỡng chế, cướp nhà cướp đất của họ ngày 14/4/2015 và vu họ là "quá khích")





Chẳng phải do dân quá khích đâu
Mà do bị ̣đảng đạp lên đầu
Đảng coi dân rẻ hơn giun kiến
Nên oán hờn chồng chất bấy lâu
 *
Chẳng phải do dân quá khích đâu
Mà vì xã hội đã đen ngầu
Và vì áp bức tăng cường độ
Nên nổ bùng ra bởi hận sầu
 *
Họ những người dân quá đỗi nghèo
Quanh năm đói rách cứ ùa theo
Miếng vườn mảnh ruộng là cơm áo
Nhưng đảng gian manh cướp cái vèo !!!
 *
Khi nước sông kia đã quá đầy
Nên bờ phải vỡ chính là đây
Con giun xéo mãi, giun quằn chứ
Huống những người dân bất khuất này ...
 *
Họ phải vùng lên phá ngục tù
Đòi nhà, đòi đất có sai ru ?
Nhớ cho, đảng cướp dân đời sống
Chẵng lẽ dân im chịu dập trù ???
 *
Này hỡi công an cảnh sát ơi
Nếu như còn muốn được ra người
Hãy ghìm tay súng quay đầu lại
Cùng với dân lành đứng dậy thôi ...
 *
Kẻo nữa rồi không hối kịp đâu
Đảng gian đảng bịp tự ban đầu
Lại thêm tàn ác, vô nhân tính
Thì đảng tàn thôi, chẳng sống lâu !!!
 *
Khi chẳng còn dân để dựa rồi
Đảng nay chưa chết, chết mai thôi
Dân không quá khích đâu anh ạ
Họ chỉ công minh lấy lại đời
 *
Họ chỉ vùng lên để đấu tranh
Cho đời sống họ đượ̣c an lành
Đó là quy luật ngàn xưa đấy
Suy thịnh, chu kỳ của sử xanh
 *
Chẳng phải do dân quá khích đâu
Mà do lũ đảng, bọn ma đầu
Công an, cánh sát, du côn đảng
Vùi dập con người xuống kiếp trâu !!!


Ngô Minh Hằng




Sunday, February 28, 2016

CẢM THƯƠNG LÒNG HIẾU THẢO








CẢM THƯƠNG LÒNG HIẾU THẢO
(Gạt ra ngoài mọi vấn đề chính trị hay thù oán cá nhân, bài thơ này, tác giả chỉ đơn thuần nói lên nỗi xúc động, sự cảm thông rất NGƯỜI của con người với con người, trước nỗi đau thương mất mát mà đồng loại mình gánh chịu, nhất là vì trân quí tấm lòng hiểu thảo của người con khi thấy cậu đi gõ cửa mọi nơi để tìm công lý cho người cha đã hơn ba mươi năm oan khuất - Riêng cho người con hiếu thảo Nguyễn Thanh Tú của ký giả Đạm Phong.)


*
Cuộc sống bình thường, ông bà, cha mẹ
Mừng đón cháu con trứng nước vào đời
Yêu thương ấy trên con đường nhân thế
Tình nghĩa gia đình gắn bó khôn lơi
*
Người xưa ví công cha như núi Thái
Nghĩa mẹ hiền như nguồn suối tinh hoa
Phận làm con gìn lòng không sai trái
Giữ đạo làm người thờ mẹ kính cha *
*
Trong đời sống có sinh thì có tử
Bịnh tật, già nua, định đặt do Trời
Còn những kẻ ác lòng như thú dữ
Gây tang thương là nghịch đạo, trái đời
*
Để một gia đình bỗng nhiên vỡ nát
Con mất cha, phụ tử phải chia lìa ...
Vợ mất chồng, bơ vơ trong khổ nạn
Ôm con khờ ngã xuống cạnh chân bia !!!
*
Hơn ba mươi năm nỗi đau mất bố
Hơn ba mươi năm mắt mẹ nhạt nhòa
Hơn ba mươi năm tiếng hờn dưới mộ
Gõ cửa con tìm công lý cho cha !!!
*
Nghe tiếng gõ, cảm thương lòng hiếu thảo
(Hiếu thảo ngày nay vốn đã chẳng nhiều !)
Có đặt mình vào cảnh đời tàn bạo
Mới hiểu rằng người đau đến bao nhiêu !!!
*
Mới biết thương người giữa đời gian xảo
Đốt đuốc cô đơn tìm một công bằng
Chúc người con gặp lương tâm, công đạo
Để oan hồn người bố được siêu thăng ...



Ngô Minh Hằng

* Ca dao tục ngữ VN: Công cha như núi Thái Sơn
                                Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
                                Một lòng thờ mẹ kính cha
                                Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con

Wednesday, February 24, 2016

BỔN PHẬN CÔNG DÂN










Thành tích cây người của đảng: 
BỔN PHẬN CÔNG DÂN 



Tôi chỉ làm bổn phận của tôi thôi
Bổn phận một người Việt Nam tị nạn
Vì ngày Bảy Lăm, bày đàn cộng sản
Đánh chiếm miền Nam, cướp của, giết người
*
Nước hóa nhà tù, dân Việt chúng tôi
Thành…tội phạm, thành con giun cái kiến
Hạnh phúc tự do cộng vồ, cộng chiếm
Già trẻ, gái trai, khốn nhục, đọa đày
*
Trẻ mới sinh ra đã phải ăn mày
Già trắng tóc vẫn còng lưng bươi rác
Gái mười lăm biết ra vào khách sạn
Bạo lực học đường khi mới mười hai
*
Mười tám, hai mươi đã xếp hàng dài
Không áo, không quần chờ người ngã giá
Những tên ngoại nhân vô luân, xuồng xã
Và lũ con buôn đói bạc, đen lòng
*
Từ buổi đảng vào, đau núi đau sông
Vì sông núi, đảng bán, dâng Tàu cộng
Biển Việt Nam ngư dân đang rẽ sóng
Tàu giết dân, đảng cúi mặt, câm lời !!!
*
Quần đảo Hoàng Sa máu thịt bao đời
Nay Tàu cộng xây phi trường, công thự
Ôi, càng nói, càng đau dòng quốc sử
Đảng bán cả rồi Bản Giốc, Nam Quan
*
Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng, Nha Trang
Đâu cũng thấy Tàu xây làng, dựng trại
Chúng được tự do nghênh ngang đi lại
Hơn dân Việt Nam trên đất nước mình !
*
Nhìn nỗi đau này chẳng lẽ làm thinh
Nên tôi phải thét lên lời oan khuất
Tố đảng giết dân, bán quê, cướp đất
Là tôi làm bổn phận của tôi thôi !
*
Xin hãy nhớ cho, dưới ánh mặt trời
Kẻ gian ác thì chết vì gian ác
Còn SỰ THẬT sẽ thăng hoa, chói sáng
Sẽ lớn lên, tồn tại với thời gian
*
Cộng ác, cộng tham thì cộng phải tàn
Định luật ấy từ ngàn xưa đã thế
Điểm mặt độc tài, thét lời thế hệ
Là tôi đã làm bổn phận của tôi !
*
Bổn phận thiêng liêng của mỗi con người
Với tổ quốc, với quê hương, dân tộc
Dù kết qủa chưa như tôi ước mộng
Nhưng tôi đã làm bổn phận của tôi
*
Như thế là tôi mãn nguyện lắm rồi
Vì tôi đã trọn lòng dâng đất nước …
Đồng bào tôi sẽ hiên ngang tiến bước
Diệt quốc thù, làm bổn phận công dân !!!



Ngô Minh Hằng


Sunday, February 21, 2016

ĐỪNG CẮM SÀO SÂU ...




















ĐỪNG CẮM SÀO SÂU ...



Chọn lối sống nào anh chị chọn đi
Đây đất tự do không ai ép buộc
Sống đời trung thành thương dân xót nước
Khi nước dân đang trong cảnh nguy nàn
*
Sống ngẩng cao đầu không hổ Việt Nam
Dù thua thiệt, dù cô đơn, hạn hẹp
Nhưng khí phách vẫn can trường, sắt thép
Chẳng để bao giờ ta đánh mất ta
*
Lối sống giữ tròn chính nghĩa quốc gia
Vì danh dự, vì lương tâm, trách nhiệm
Vì tổ quốc, vẫn giữ điều tâm niệm
Bổn phận ta với nước vẫn còn đầy...
*
Hoặc chọn cuộc đời vuốt mặt, phủi tay
Để vô cảm, không băn khoăn thổn thức
Mặc đồng bào đang oan khiên đáy vực
Mặc đảng bạo tàn bán đứng quê hương
*
Tổ quốc riêng mình mà phải xót thương !?
Là việc đảng, đảng toàn quyền định đoạt !
Lịch sử xa rồi Đống Đa, sông Hát
Nhắc lại ích gì Nguyễn Huệ, Trưng Vương ?!
*
Cứ biết hôm nay, sống cảnh thiên đường
Miễn có đủ rượu ngon và gái đẹp
Miễn lắm bạc tiền, dù làm con vẹt
Dù cúi đầu quì lạy trước ngoại bang
*
Dù cướp dân đen, thu vét bạc vàng
Ai chết mặc, miễn đảng còn là được !
CÒN ĐẢNG, CÒN MÌNH thế là đúng hướng
Nước mất, dân đau chứ thiệt chi mình !!!
*
Nếu ra nước ngoài cũng kệ người khinh
Theo lịnh đảng, cứ gian hùng nghị quyết
Ngậm máu mà phun, phun cho Quốc mệt
Quốc mà buông là đảng nắm cộng đồng !
*
Gắp lửa(1) càng nhiều càng được tuyên công
Đúng chính sách lại đạt nhiều thành tích
Đấy, đời sống nào các anh chị thích
Thì cứ tha hồ lựa chọn tự do !
*
Và chẳng cần chờ khi tóc màu tro
Mới thấy được những oán hờn vay trả
Cứ nhìn xác Hồ ra ngay hậu quả
Dẫu chết đi, bia miệng vẫn muôn đời !
*
Thích lối sống nào, cứ chọn, người ơi
Dùng trí óc, lương tâm mà chọn nhé
Đừng để cháu con bị đời biếm nhẽ
Không dám ngẩng đầu vì tội cha ông ... 
*
Đừng để anh em, cô bác giống dòng
Phải hổ thẹn vì gia đình, huyết thống
Cứ tay cướp rồi tay kia nổi trống
Hỏi thế nhân ai mà chẳng chê cười ?
*
Được sinh ra, ai cũng thể là người
Nhưng tư cách mới làm nên giá trị
Ngôn ngữ, hành vi, tính tình, ý nghĩ
Sẽ tự phân đẳng loại mỗi con người
*
Kẻ có tâm thì họ chọn lối đời
Sống lợi ích cho nhân quần xã hội
Còn kẻ bất lương ngại gì phạm tội
Ác độc, tham tàn, bán nước, giết dân ...
*
Vâng, chọn đi, ta sống chỉ một lần
Thì hãy sống có lương tâm, trách nhiệm !
Để nếu lúc đời vô thường, đột biến
Khi đưa tay còn có những bàn tay...
*
Hãy nhớ phù du là kiếp sống này
Chớ cắm sào sâu mà rồi khó nhổ ̣!(2)
Phật đã dạy cõi đời là bể khổ
Xin đừng thêm đau xót nữa cho đời ...


Ngô Minh Hằng

1- tục ngữ VN - Gắp lửa bỏ tay người: Vu khống, gieo tiếng ác, oan vạ cho người.
2- tục ngữ VN - Cắm sào sâu khó nhổ: Đi sâu vào một việc gì thì khó gỡ ra. Ý khuyên con người làm việc gì cũng phài nghĩ đến hậu quả, không nên quá đáng mà tự mình hại bản thân mình.



Thursday, February 18, 2016

XIN HÃY VÌ VIỆT NAM YÊU DẤU




















XIN HÃY VÌ VIỆT NAM YÊU DẤU
(Xin nghiêng mình trước gương dũng cảm của đồng bào Tiền Giang và các tỉnh trên toàn quốc Việt Nam đã và đang làm cuộc biểu tình lịch sử tại Saigon - Xin đồng bào Việt Nam tị nạn hải ngoại hãy vì tự do, dân chủ của quê hương, của dân tộc Việt Nam mà bền lòng hỗ trợ cho cuộc đấu tranh chung. Thân mến gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam, trong và ngoài nước, mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi.)



Phải thế chứ, phải có ngày lịch sử
Bởi hờn đau chất chứa tự lâu rồi
Bởi căm phẫn đã sôi đầy núi lửa
Đợi giờ thiêng đồng loạt nổ tung thôi !
 *
Thời điểm thiêng liêng giờ đây chói sáng
Từng đoàn người mang thông điệp vùng lên
Ngay giữa Sài Gòn, Bạc Liêu, Đồng Tháp
Đứng dậy, hiên ngang đòi lại nhân quyền ...
 *
Ngọn sóng Tiền Giang reo trên đất nước
Vẫy gọi Vũng Tàu, Bình Thuận, Đồng Nai
Vẫy gọi Bình Dương, Trà Vinh, toàn quốc
Chung dựng tuyến đầu, đòi lại đất đai
 *
Mảnh đất thân yêu bao đời gắn bó
Đầy mồ hôi, đầy nước mắt, ân tình
Nhưng tham ác, bọn tà quyền, giặc đỏ
Cướp của dân làm tài sản riêng mình !!!
 *
Một sớm một chiều, người dân mất tất
Hạnh phúc, tự do, nhà cửa, ruộng vườn
Và từ đó, sống đời như thú vật
Tăm tối, lạc loài ngay giữa quê hương !
 *
Đến ong kiến nếu ai kia phá tổ
Ong cũng châm và kiến cũng giơ càng
Huống chi người, những năm dài cùng khổ
Mất nước, tan nhà, uất hận, hờn oan ! ???
 *
Huống chi người, một giống nòi hào kiệt
Có bốn nghìn năm bất khuất, kiêu hùng
Có bậc anh thư, có người tiết liệt
Có nỏ thần,  kiếm báu, tấm gương trung ...
 *
Nên phải thế, phải một ngày vùng dậy
Nối gót người xưa: cọc nhọn, tre ngà
Ngày lịch sử bắt đầu, vui biết mấy …
Hỡi đồng bào!  ta giải cứu quê ta !!!
 *
Xin nghiêng mình trước những lòng dũng cảm
Trước những con tim chính trực, công bình
Không ngại hiểm nguy, lưới giăng, bẫy cản
Không sợ cùm gông, tù ngục, cực hình ...
 *
Hỡi toàn quốc, xin kiên cường tranh đấu
Và bên ngoài xin hỗ trợ, đừng lơi
Tất cả đó vì Việt Nam yêu dấu
Vì lương tâm,  vì nghĩa vụ làm người !!!


Ngô Minh Hằng


CÒN NĂM NĂM NỮA





CÒN NĂM NĂM NỮA



Bốn Mươi Năm quả là dài
Nhất là với kẻ ai hoài xót quê
Bốn Mươi Năm mộng ngày về
Mà mơ ước vẫn não nề héo hon
Hỡi đâu dạ sắt lòng son
Có nghe những tiếng nước non nghẹn ngào
Còn năm năm nữa thôi sao ...
Nước ta đảng sẽ bàn giao cho Tàu ?!
Tương lai dân tộc về đâu
Chín mươi triệu hỡi, cúi đầu được ư?
Vùng lên rửa Hận Tháng Tư
Mà đưa dân tộc đi từ vinh quang
Này đây, chính nghĩa, cờ vàng
Này đây bất khuất, hiên ngang giống nòi
Này đây roi sắt ngựa trời
Hãy đem tài đức xây đời, cứu quê ...
Lay cho người tỉnh cơn mê
Bốn Mươi Năm đã tái tê nhiều rồi
Nếu ta không kịp cứu đời
Thì dân thì nước sẽ rồi về đâu...?
Một khi dưới gót cộng Tàu
Quê hương dân tộc càng đau, càng buồn...
Nếu không Tây Tạng, Tân Cương
Ngàn năm Bắc thuộc đoạn trường đó thôi !

Còn năm năm nữa ai ơi...
Chần chờ trễ nải thì rồi mất quê !!!


Ngô Minh Hằng

2015