Friday, April 22, 2016

NÓI VỚI BẠO QUYỀN

















"In commemoration of the hundred of thousand of Vietnamese People who perished on the way to Freedom (1975-1996) 

Though they died of hunger or thirst, of being raped, of exhaustion or of any other cause, we pray that they may now enjoying lasting peace.

 Their sacrifice will never be forgotten"



NÓI VỚI BẠO QUYỀN


Không ai muốn lìa quê hương, tổ quốc
Để tha phương nương náu đất quê người
Để hung hiểm giữa muôn trùng sóng nước
Hải tặc bạo cuồng, thịnh nộ ngàn khơi ....

Nhưng vì chữ Tự Do, vì Lý Tưởng
Người lại người trốn lén, dắt nhau đi
Có những con tàu thoát vùng gió chướng
Nhưng có những tàu gặp cảnh gian nguy

Có những con tàu không còn vết tích
Tiếng thét hãi hùng chìm xuống đại dương
Có những xác người trôi vào vô định
Có những mảnh tàu vụn vỡ, tang thương !

Người sống sót khôn nguôi sầu kiếp nạn
Những hoàng hôn, nhìn biển, xót xa người
Trên mặt sóng khói sương bay lãng đãng
Hay đó hồn oan tiếc nuối cuộc đời ...???

Người còn sống nhớ về người đã chết
Dựng tấm bia trên đảo họ dừng chân
Bia tưởng niệm những thuyền nhân nước Việt
Chết đau thương vì trốn chạy vô thần !!!

Hình ảnh đó là vết nhơ thế kỷ
Là những kinh hoàng nhân loại gớm ghê
Là sản phẩm đảng độc tài thống trị
Là nước Việt Nam khổ nạn, ê chề ...

Nên Việt Cộng muốn xoá đi tội ác
Do họ tạo ra mấy chục năm dài
Khi phá bỏ tấm bia sầu tị nạn
Là đảng giết người đã chết lần hai !!!

Vì đảng muốn những người cùng thế hệ
Phải quên đi lưỡi hái đảng gian hùng
Và lừa dối để đời sau, hậu thế
Hiểu sai lầm hùng sử của Cha, Ông !

Ôi, hiểm độc của những lòng dã thú
Lưỡi rắn miệng hùm nói trắng thành đen
Bia dẫu phá, nhưng lương tâm, lịch sử
Vẫn muôn đời minh bạch tiếng chê, khen !

Cứ lừa mị, cứ che đi sự thật
Cứ phá hết đi dấu tích oan hờn
Nhưng che được nào trời long, đất sập
Và phá được nào sức mạnh hỏa sơn ?!


Ngô Minh Hằng



HỎA SƠN HẸN NHÉ GIỜ TUNG NỔ










HỎA SƠN HẸN NHÉ GIỜ TUNG NỔ
(gởi đôi người khuyên tác giả không nên lội ngược dòng sông và làm thơ đấu tranh lúc này chỉ hoài công, tốn giấy.)



Cứ bảo ta dòng sông lội ngược
cười thôi, ta chẳng trả lời đâu
lòng ta vốn nặng tình sông núi
bảy chục năm dài vẫn biển dâu
 *
Cứ bảo ta cực đoan lạc hậu
không phù kẻ thịnh lại phù suy
cứ chê, cứ trách thơ tranh đấu
tốn giấy, hoài công, chẳng ích gì !
 *
Nhưng chớ bảo ta đừng viết nữa
những bài thơ nuốt chẳng hề trôi
những bài thơ ấy, thơ tuyên án
lũ đảng vô lương chẳng tính người
 *
Lũ đảng tham tàn, vô tổ quốc
giết người, cướp của, bán non sông !
tháng Tư, từ súng không còn nổ
sao những hờn oan lại chất chồng ???
 *
Nước hóa nhà tù, dân hóa vật
oan khiên tang tóc hận thù khơi
người dân lương thiện đời cơ cực
sướng chỉ sài lang, bọn giết người !!!
 *
Sướng chỉ tham tàn, loài thảo khấu
làm giàu trên những máu xương dân
kên kên, thêm lũ ôm chân giặc
xé nát thêm quê cả chục lần !
 *
Vì thế nên ta cần phải viết
để người bốn cõi tỏ vàng thau
để cho nhân loại không còn bị
lũ cộng lừa ngon, bóp yết hầu
 *
Ta viết để cùng bao thế hệ
đứng lên đối mặt kẻ hung tàn
đem công bằng lại cho dân tộc
đòi trọn quê mình, nước Việt Nam !
 *
Cứ bảo ta dòng sông lội ngược
ta cười và chẳng chấp chi đâu
hỏa sơn hẹn nhé giờ tung nổ
quét sạch đau thương khỏi địa cầu !


Ngô Minh Hằng








MONG AI TỈNH GIẤC MÊ ĐỜI



















MONG AI TỈNH GIẤC MÊ ĐỜI



Biển người nghe sóng reo vui
Mà thương biển Mẹ dập vùi sóng đau
Sóng đau vì nước đỏ ngàu
Vì bày quốc tặc dâng Tàu núi sông
Và vì con cháu Lạc Hồng
Lắm người quên cả tổ tông, giống nòi
Quên thân làm kiếp dân Hời
Quên quê hương vẫn tơi bời oan khiên
Quên anh xác rấp rừng thiêng
Quên em bới rác muộn phiền kiếm cơm
Quên người chị chết tủi hờn
Trong tay hải tặc, dưới cơn bạo cuồng
Quên lời tình tự quê hương
Quên thời oanh liệt chiến trường giữ quê
Đảo điên quên cả lời thề
Tiếp tay cộng, rắc bùa mê lừa đời
Đã không tỉnh ngộ thì thôi
Lại còn gian độc dựng lời khen chê
Xênh xang áo gấm đi về
Ra bờ giậu đổ tứ bề bìm leo
Đường chính nghĩa đã không theo
Lại theo chân giặc mà gieo oán cừu
Tìm danh tìm lợi dập dìu
Mặc cho tổ quốc tiêu điều gian nan
Biển người nghe sóng hát vang
Mà thương biển Mẹ oán than ngất trời

Mong ai tỉnh giấc mê đời
Trừ loài phản tặc, đáp lời núi sông !!!



Ngô Minh Hằng 


CẢM ƠN ĐỜI












CẢM ƠN ĐỜI
  


Cõi đời này, ai cũng bảo phù du
Nhưng hành xử, lắm người như vĩnh viễn
Ích kỷ, gian hùng, tham sân, qủy quyệt
Nên đau thương người tạo mãi cho người
*
Lấy đắng cay làm kinh nghiệm cuộc đời
Tôi cố gắng học từng bài cho thuộc
Những bài khó, tôi âm thầm đốt đuốc
Học tới học lui vẫn thấy mình khờ
*
Tôi cảm ơn người gian xảo, lập lờ
Để tôi biết tri ân lòng ngay thật
Để tôi biết trên đời, điều quí nhất
Là lương tâm, là trí tuệ, tình người
*
Tôi cảm ơn người nham hiểm từng lời
Để tôi biết thế nào là lương thiện
Biết bất nhân song hành cùng hiếu chiến
Sẽ giết đi thế giới, những an lành
*
Tôi cảm ơn người vị kỷ, tranh giành
Cho tôi hiểu nghĩa bao dung, san sẻ
Để chấp nhận mình tầm thường nhỏ bé
Và ngưỡng mộ người hiền đức, tài danh
*
Tôi cảm ơn người đã tạo chiến tranh
Cho tôi học câu nhín nhường, hòa ái 
Ích chi được thua, hay chi tranh cãi
Ai cũng qúi người nhẫn nhục, ôn nhu
*
Tôi cảm ơn người chuyên dựng oán thù
Thích gắp lửa, thích phun người ngậm máu
Để tôi biết yêu từ bi nhân hậu
Tránh cuồng ngôn vọng ngữ, thói trần gian
*
Tôi cảm ơn người qủy quyệt mưu toan
Lấy tôn giáo che hành vi gian trá
Khoe lạy Phật Bà, khoe thờ Thánh Giá
Cho tôi tin vào Đạo, chẳng tin người
*
Tôi cảm ơn người nhân nghĩa đầu môi
Nhưng bụng tị hiềm, dao găm, rắn rết
Cho tôi biết nhận ra người lương thiện
Dù họ vụng về, mộc mạc, đơn sơ
*
Từ biết suy tư cho đến bây giờ
Trường đời ấy, tôi chưa hề ngưng học
Nếu như cuộc đời không người hiểm độc
Thì ai biết ai đức độ, nhân từ !!!
*
Và dù cõi đời vốn dĩ phù du
Tôi vẫn cảm ơn thời gian tôi trọ
Cảm ơn vui buồn, đau thương, khốn khó
Đã luyện tôi lớn đủ để làm người
*
Đời còn dạy tôi luôn mỉm môi cười 
Cười ngay cả lúc tình người khánh kiệt
Khi tôi đi, thì đây, lời vĩnh biệt
Gởi dương gian đôi tiếng CẢM ƠN ĐỜI !!!




Ngô Minh Hằng 



Wednesday, April 20, 2016

NÓI VỚI NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐỒNG MINH (Nhân dịp ghé thăm VN Memorial)







Trích Thi Phẩm Gọi Đàn

NÓI VỚI NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐỒNG MINH
(Nhân dịp ghé thăm VN Memorial)



Các anh, một thuở bạn đồng minh
Đến Việt Nam tôi tạo thái bình
Nhưng có một ngày anh ngã xuống
Và vì lý tưởng,  đã hy sinh !
 *
Cứ xem như thế nhé,  anh ơi !
Để khỏi buồn anh, khỏi tủi tôi :
Anh mất đời trai, tôi mất nước
Ván cờ, kẻ được họ vui thôi ...
 *
Máu anh nhuộm thắm nước non tôi
Triền núi, lòng sông, cả đỉnh đồi
Tôi cảm ơn anh, tôi hiểu lắm,
Niềm đau mất mát của con người !
 *
Tôi biết gia đình anh khổ đau
Xót anh, mắt mẹ ngập u sầu
Vợ anh khóc ngất, ôm con dại
Người bố buồn thương, sớm bạc đầu
 *
Quê Mẹ thanh bình, anh ngủ yên
Lòng anh chắc hẳn bớt ưu phiền
Trước bao suối lệ, niềm khâm phục
Sử sách muôn đời rạng rỡ tên ...
* 
Thấy anh, tôi lại nhớ quê tôi
Cũng chiến tranh kia, cũng phận người
Cũng những đời trai ngang dọc đó
Nhưng hồn nhược tiểu ngậm hờn thôi !
 *
Dân tôi không thiếu những anh hùng
Vị nước quên mình, rửa hận chung
Từ thuở Hồng Bàng khơi dựng nghiệp
Có người Phù Đổng, có Quang Trung
 *
Và nỗi thương tâm lớn nhất đời
Tháng Tư đen ấỵ Tháng Tư ơi !
Bao nhiêu chiến sĩ anh tài đã
Vứt súng, quăng gươm, khóc nghẹn lời !
 *
Họ đã một thời rất liệt oanh
Gian lao vì nước, chẳng vì danh
Khó khăn nguy hiểm từng xem nhẹ
Mạng sống bao phen sợi chỉ mành
 *
Họ, thà tuẫn tiết, chết quang vinh
Họ, những người trai nhận cực hình
Họ, với xích xiềng trong cải tạo
Tim đầy máu lệ, miệng cười khinh !
 *
Đời họ trôi theo vận nước buồn
Chìm trong biển động, gió mưa tuôn
Bao người gục xuống, nằm trong đất
Hàng triệu oan hồn sống vất vương
 *
Chẳng thấy ai cho giọt lệ sầu
(Niềm đau mất mát khác gì nhau ?)
Ôi ngàn cảnh chết tang thương lắm
Ngay phút đời vui chửa bắt đầu !
* 
Họ chẳng mả yên, chẳng đẹp mồ
Bới, đào, hoang phế, mục, tàn, khô ...
Tên không được khắc trên tường đá
Trang sử vô danh, nét hững hờ ...
 *
Họ, người trai Việt đấy anh ơi !
Đã sống như anh, cũng kiếp người
Nhưng chết âm thầm không kẻ nhớ
AI GIEO SẦU THẢM NƯỚC, DÂN TÔI ???




Ngô Minh Hằng




Monday, April 18, 2016

TRÁCH NHIỆM CHÚNG TA

 
















TRÁCH NHIỆM CHÚNG TA
(Xin là lời tâm tình, thân mến gởi toàn thể đồng bào Việt Nam, mọi lứa tuổi , mọi giai tầng, hải ngoại và quốc nội.)

Cuối tháng Tư năm ấy
Cộng cướp nốt miền Nam
Đau thương, bao triệu da vàng
Nửa vùi đáy biển dưới làn nước xanh
Nửa may, đến được đất lành
Ôm hờn vong quốc, lệ quanh địa cầu
*
Mấy chục năm mài miệt
Cố làm lại từ đầu
Nắng mưa nào quản dãi dầu
Áo cơm thôi cũng biển dâu rã rời
Kiếm cung vẫn thẹn với đời
Nghĩa trung chưa đáp được lời quê hương
*
Quê tôi bên kia biển
Dân khốn khổ, đoạn trường
Trong tay lũ giặc vô lương
Kẻ đau vận nước, người thương phận người
Đầu dân, chễm chệ đảng ngồi
Cướp dân mạng sống, cơ ngơi, ruộng vườn
*
Với lòng tham không đáy
Đảng tàn bạo, lật lường
Vươn tay qua cả đại dương
Gian ngoa rằng vẫn yêu thương đồng bào !
Đồng bào không nhớ quê sao ?
Về thăm quê nhé, hầu bao cho đầy ....
*
Bọn nằm vùng, cơ hội
Thấy mùi tiền là say
Chế ra "kế lạ" từng ngày
Qua đòi tên phố, hôm nay đòi nhà
Hỏi đòi, cộng trả cho a ?
Kìa, Dân Oan khắp sơn hà, phải không ?
*
Đã đòi, phải đòi hết
Đòi toàn vẹn núi sông !
Núi sông, tài sản Cha Ông
Kế thừa, thế hệ Tiên Rồng, chúng ta
Nay ta làm mất sơn hà
Mà đòi tên phố, căn nhà ?... Đùa dai !
Đòi mà cộng trả, thưa ... ngài
Chẳng ai chết thảm. Chẳng ai biểu tình !
*
Ví như cộng trả nhà mình
Thì tiền thuế với công trình trông coi
Sẽ cao gấp chín, gấp mười
Phải bù thêm đấy! Cộng cười ... khôn không ???
Đứng lên, con Lạc, cháu Hồng
Mà đòi đất nước non sông vẹn toàn
Đòi nhà cho triệu dân oan
Đòi cho dân tộc Việt Nam: SƠN HÀ !
*
ĐẤY LÀ TRÁCH NHIỆM CHÚNG TA !


Ngô Minh Hằng

Sunday, April 17, 2016

Ngô Minh Hằng HỌA - ĐÁP thơ Hoàng Nhuận Cầm














Ngô Minh Hằng HỌA - ĐÁP thơ  Hoàng Nhuận Cầm


Thơ Hoàng Nhuận Cầm

TÔI KHÔNG THỂ NÀO MANG VỀ CHO EM





Tôi không thể nào mang về cho em
Trên những đồi biên cương chảy máu
Mắt đồng đội sau những ngày chiến đấu
Khẩu súng ghì nóng bỏng đất Hoà An.


Thương yêu quá! Việt Nam
Lựu đạn bay lẫn trong bầy chim sẻ
Con đứa lên rừng, đứa lần xuống bể
Ngày đất trời vỡ trứng Âu Cơ.


Sao thương quá ầu ơ
Lời ru ngủ suốt chân trời góc bể
Tay nào mẹ bồng, tay nào mẹ bế
Bàn tay nào đẫm lệ dỗ Nguyễn Du.


Chưa tay nào dỗ nín được Nguyễn Du
Sao tôi thương mùa thu trăng lu
Đêm sao mai lặng lờ cá đớp
Ngày mặt trời đổ rợp bóng cây.


Tâm hồn tôi màu mây
Quân phục xanh màu lá
Việt Nam! Tôi thương quá
Tôi thương quá! Việt Nam.


Trái tim thêm một tuổi
Đất tôi yêu ngàn ngày
Xin trao tôi khẩu súng
Khi mà chưa xuôi tay
Mẹ lại đưa ra trận
Khu vườn hoa mướp bay...


Việt Nam ôi yêu thương
Chữ vất vả, gian nan người quá thấu
Bao thế hệ trọn đời đi chiến đấu
Bao cuộc đời nhắc đến đã gương soi.
Sẽ còn in như dao khắc lòng tôi
Dáng đồng đội ngã trong giờ chiến đấu
Ngực áp sát cột biên cương đỏ máu
Mà môi cười tha thiết - Việt Nam ơi...


 Hoàng Nhuận Cầm

Nguồn: Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Hoàng Nhuận Cầm, NXB Hội nhà văn, 2007, trang 97.



Họa - Ðáp
Ngô Minh Hằng


ANH CÓ BIẾT CHO AI MÀ ANH CHIẾN ÐẤU ?

(Họa - Ðáp bài "TÔI KHÔNG THỂ NÀO MANG VỀ CHO EM")



Anh bảo không thể nào mang về cho tôi
Mắt đồng đội bầy nhầy trong vũng máu
Anh có biết cho ai mà anh chiến đấu ?
Cho bạo quyền hay cho nước thịnh dân an ?

Anh hãy nhìn đi, tổ quốc Việt Nam
Bản Giốc - Nam Quan sao Tàu cưa sẻ
Tây Nguyên nước mình, Hoàng Sa, vùng bể
Có vẹn toàn như trước không cơ ?

Nếu chiến đấu cho dân sao Anh vẫn thờ ơ
Khi xác thuyền nhân giập vùi sóng bể
Khi tháng Tư nào con thơ mẹ bế
Bỗng đạn nổ giòn, hồn bay bổng, phiêu du?

Anh biết vì ai mà chốn phù du
Có triệu niềm đau chừng như vĩnh cửu
Có những con người thịt xương hiện hữu
Lại chấp nhận mình là những thân cây ???

Giấc mơ treo trên mây
Hồn khô không bóng lá
Nên tình anh xa lạ
Lầm Ðảng với Việt Nam !!!

Tưởng mỗi năm thêm tuổi
Anh phân biệt gian - ngay
Và không còn nhận súng
Lăm le cầm trên tay

Nhưng rồi anh ra trận
Ðạn cố tình vẫn bay ...
Anh có thể yêu thương
Những điều không hiểu thấu
Nhưng làm công cụ, hy sinh cho chủ nghĩa mà anh hết lòng chiến đấu
Thì rõ ràng như tấm gương soi
Vì chủ nghĩa này đã giết hại chúng tôi
Giết hại các anh, để phục vụ riêng cho bày thảo khấu
Cắt đất dâng Tàu làm quê hương chảy máu
Thì quả anh lầm ... nghĩ lại anh ơi ...



Ngô Minh Hằng

13/4/2011





Vài lời của Nguyễn Xuân Diện:



Sáng nay, có độc giả đã chép bài thơ này cho Nguyễn Xuân Diện tại đây (phần comment). Nguyễn Xuân Diê.n-Blog đã đưa lên, tại đúng vị trí này, nhưng ngay sau đó đã liên hệ với Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên để hỏi xem anh có văn bản in không. Anh Nguyên không tìm thấy cuốn thơ có in bài này, và cho tôi số ĐT của Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm. Tôi có đọc cho anh nghe để xem có gì sai nhầm không. Anh Hoàng Nhuận Cầm cảm ơn về việc đưa bài thơ lên Nguyễn Xuân Diê.n-blog và nói rằng bài thơ Diện đọc có nhiều chỗ sai lắm. Nguyễn Xuân Diê.n-Blog đã tạm cất đi.


Chiều nay, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên đã tìm đuợc tập thơ "Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến" của Hoàng Nhuận Cầm trên giá sách và tôi cũng tìm thấy bài này, ở đây. Chúng tôi cùng tôi sửa lại cho đúng văn bản in của NXB Hội Nhà văn năm 2007 [riêng chữ đầu tiên trong câu thơ "Dáng đồng đội ngã trong giờ chiến đấu" ở cuối bài, thì bản in là "DÂNG" nhưng anh Phạm Xuân Nguyên nói nếu là chữ "DÁNG" thì đúng hơn. Tôi chép là DÁNG. Sau đó, tôi lại gọi điện cho Anh Hoàng Nhuận Cầm (BS Hoa Súng trên VTV, anh là con trai của Nhạc sĩ tiền chiến Hoàng Giác) để hỏi xem "dáng" hay "dâng". Anh Hoàng Nhuận Cầm nói là "Dáng".


Xin cảm ơn vị độc giả đã mách cho Nguyễn Xuân Diê.n-blog một bài thơ hay. Xin cảm ơn các anh Phạm Xuân Nguyên, Hoàng Nhuận Cầm và trân trọng giới thiệu cùng chư vị!



Lâm Khang Nguyễn Xuân Diện kính trình!