Tuesday, November 15, 2016

THƠ VUI - NGƯỜI KHÁCH "LẠ" KHÔNG MỜI

 






THƠ VUI -
NGƯỜI KHÁCH "LẠ" KHÔNG MỜI

Tặng những vị bị quấy nhiễu bởi những "người khách" không bao giờ muốn giao thiệp hoặc bởi những người chẳng hề quen biết.  Đó là những người "khách lạ", rất thiếu văn minh và vô trách nhiệm, dùng nick, tự cho mình là người tử tế, có toàn quyền gởi mọi loại email của mình đến hộp thư người khác dù những email ấy có nội dung mạ lị, ngôn từ thiếu vệ sinh và  không liên quan đến người bị nhận. Đôi ba lần khổ chủ yêu cầu ngưng gởi nhưng "khách lạ" lý luận rằng "chơi email thì phải nhận mails"  hoặc "có là VC thì mới không muốn nhận mails"  Ngôn ngữ này chỉ bình thường ở những nước XHCN và với bọn công an VC chớ không thể bình thường ở thế giới dân chủ, văn minh.  Hành động này người ta gọi là ném rác vào nhà người. Đúng ra, còn có thêm vài câu khác nhưng tác giả chọn không xài vì nó mất vệ sinh gần như emails của những người "khách lạ".


 *
"Khách lạ" chủ nhân chẳng có mời
Thế mà tự động đến khơi khơi...
Ồn ào, mạ lỵ và tranh cãi
Vọng ngữ gian ngôn ở mọi lời !
  *
Loại "khách", nghe tên đã lạnh mình
Phun người ngậm máu, dụng âm binh
Tự khoe chống cộng nhưng như cộng
Chắc hẳn ăn lương của đảng mình ...?
  *
Gia chủ chẳng mời, cũng chẳng quen
"Khách" thì cứ đến, đến như điên
Chủ nhà không tiếp, mời ra cửa
Khách mắng quyền chi cấm? thứ hèn !
  *
Nhà chẳng nhà hoang, chủ chẳng mời
Ngang nhiên "khách" đến xả dơ chơi
"khách" còn vỗ ngực văn minh đấy
Tự nhận hiền lương mới nực cười !!!
  *
Thấy "khách", chủ nhân đã tránh xa
Tránh hơn là tránh bịnh...si đa
Phải chăng nghị quyết ba mươi sáu
Sai "Khách" theo chân bám chủ nhà ??
 *
Trị "khách", xin thưa, có cách này
Mở spam mời "khách" hãy vào ngay
Hoặc là report abuse biết
"Khách" bị nhốt liền, hết múa may ...



Ngô Minh Hằng

HỌA THƠ HỒ CHÍ MINH -

                                                    HỌA THƠ HỒ CHÍ MINH





VIẾNG ÐỀN KIẾP BẠC



Bác anh hùng tôi cũng anh hùng,
Tôi bác cùng chung nợ núi sông
Bác đuổi quân Nguyên vung kiếm bạc,
Tôi trừ giặc Pháp phất cờ hồng.
Bác đưa một nước qua nô lệ,
Tôi dắt năm châu đến đại đồng.
Bác có linh thiêng cười một tiếng,
Mừng tôi cách mạng sắp thành công.  

Hồ Chí Minh (?)


QUỐC TẶC

Quốc tặc mà xưng bá với hùng ?
Chính ngươi bán nước lại chia sông
Rước voi đạp mộ, đau con đỏ
Lạy Mác thờ Mao, tổn máu hồng !
Nay xác ngư dân chìm dưới biển
Xưa thây chiến sĩ rải trên đồng
Lưu manh, tàn ác, quân lừa bịp ...
Há dám to mồm, dám kể công !!!



Ngô Minh Hằng

(?) Không chắc chắn tác giả bài xướng là của Hồ Chí Minh hay một người khác viết thay.

Monday, November 14, 2016

CHẲNG OAN !!!

 






CHẲNG  OAN !!!
Thay cho lời cảm ơn, xin gởi đến các Bác có lòng trắc ẩn, đã từ tâm thăm hỏi về việc NMH liên tục bị “những nhân vật tự nhận là người quốc gia chống cộng” dựng chuyện, vu khống, phỉ báng và khủng bố tinh thần trong nhiều năm qua và vẫn đang tiếp tục..


Thưa các bác, ở bên này chiến tuyến
Bị đạn bên kia là dĩ nhiên rồi ...
Vì người Quốc Gia không ai bịa chuyện
Tìm Quốc Gia mà khủng bố tơi bời !
 *
Người Quốc Gia, vâng, Quốc Gia chân chính
Thành thật, yêu quê, nhân hậu, công bình
Luôn giúp đỡ người dù không thân thích
Và chẳng hại ai dẫu họ hơn mình !
 *
Chỉ Việt cộng và những loài tương cận
Mới gian manh ngậm máu để phun người
Chỉ có bọn đang thi hành đảng lệnh
Mới triệt hạ người chống cộng mà thôi !
 *
Tại tôi đấy, tôi không ưa cái ác
Nên làm thơ kể tội bọn hung tàn
Kể tội nằm vùng, tội lừa, tội phản
Tội giết dân lành, tội bán Việt Nam !
 *
Nên với đảng, tôi là tên phản động
Tội ấy khó tha, đảng phải diệt trừ !
Đảng mướn những tên bất lương, ác độc
Tôi bị bọn này khủng bố ngất ngư …
 *
Mười mấy năm trời đánh tôi thảm khốc
Giết lầm thôi, nào đảng có tha lầm !
Phản động thế, đảng phải trừ tận gốc
Phải đập tan tành, không chết cũng câm …
 *
Vâng, hải ngoại, từ đảng tung nghị quyết
Thì cộng đồng tị nạn lắm gian nan
Có người nản đã buông tay bỏ việc
Ai kẻ kiên trì, cộng đánh dã man !!! 
 *
Họ càng đánh càng phô bày tông tích
Và tôi càng tố giác những mưu gian
Thì với cộng tôi là thù, là địch
Chúng đánh tôi là đúng, chẳng hề oan !!!


Ngô Minh Hằng

22/10/2016

Saturday, November 12, 2016

HAI NGƯỜI CHỊ

  






HAI NGƯỜI CHỊ


   *
 Bạn tôi có người  bạn
 Nhận nhau làm chị em
 Mắt chị xanh lá trúc
 Môi chị hồng cánh sen
  *
 Hai người thân thiết lắm
 Quấn quýt chẳng rời nhau
 Một ngày mùa xuân thắm
 Rộn rã chuyện trầu cau
  *
 Chị cười trong nước mắt
 Bạn hiểu tình chị đau
 Nhìn xe hoa chị khuất
 Lòng bạn tôi ưu sầu...
  *
 Rồi một hôm bạn nhận
 Hung tín người chị yêu
 Chị đã về với đất
 Trời ơi, buồn bao nhiêu !
  *
 Tôi có người chị gái
 Mười sáu tuổi ngây thơ
 Lòng trắng như trang giấy
 Chưa biết buồn vu vơ
  *
 Chị yêu từng nõn cỏ
 Chị thương từng thức  mây
 Vườn lòng then chưa ngỏ
 Nụ tầm xuân hương bay...
  *
 Một ngày xanh hoa nở
 Chị nhận lá tình thư
 Thẹn thùng, chưa kịp mở
 Trời đất bỗng sa mù
  *
 Giặc tràn về khắp chốn
 Súng đạn réo cuồng điên
 Chị yêu tôi ngã xuống
 Xác chị tôi rũ mềm
  *
 Mẹ ôm chầm lấy chị
 Hỏa tiễn từ đâu rơi ?
 Bàn tay nào phá hủy
 Sự sống của con người !?
  *
 Mắt chị tròn câu hỏi
 Mà không được trả lời
 Lá tình thư từng chữ
 Thấm bao dòng máu tươi
  *
 Ai người gieo tang tóc ?
 Ai tạo đời lầm than ?
 Ai đã làm nước mắt
 Ngập quê hương điêu tàn ?
  *
 Ôi chuyện Hai Người chị
 Mỗi người một phương trời
 Nhưng có chung đáp số
 Là nỗi buồn khôn vơi !!!


Ngô Minh Hằng


XÁC ĐỊNH

 




XÁC ĐỊNH

*
Có gì là của mình không
Khi trên tổ quốc, non sông của người ?
Hỏi rồi, tôi lại bảo tôi
Đỉnh chung chi cũng phận Hời, nào hơn !
Huống hồ chỉ vị áo cơm
Quên đau thân phận, quên hờn quốc gia
Quên mình, nỗi nhục hôm qua
Quên ngày vuốt mặt tìm ra nước ngoài
Thoát vòng hỏa ngục trần ai
Lại xem thân phận lạc loài là vinh
Soi gương, tôi tự hỏi mình
Có nhìn thấy nét bất bình trong gương ?
Có nhìn thấy một quê hương
Thấy chăng dân tộc đau thương tội tình
Để mà góp dựng công trình
Cho dân, cho nước, cho mình về sau
Quê người, danh giá đến đâu
Vẫn không khỏi nhục vì câu ở nhờ
Việt Nam tô lại sắc cờ
Dẫu nghèo, nhưng đấy, cõi bờ của ta !

Ngô Minh Hằng


HAI MƯỜI ĐỒNG BẠC CẮC






HAI MƯỜI ĐỒNG BẠC CẮC
Để nhớ lần được nhìn lại đồng tiền cắc có mệnh giá 20 đồng
của Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam.

 *
Nhìn hai mươi đồng bạc cắc
Tiền nước Việt Nam Cộng Hoà
Niên hiệu Một Chín Sáu Tám
Của Nhà Ngân Hàng Quốc Gia
 *
Đồng tiền có mười hai cạnh
Mỗi cạnh dài chừng sáu ly
Một mặt tiền ghi mệnh giá
Một mặt in hình người đi
 *
Hình người dân quê đội nón
Đang bước đi trên cánh đồng
Cánh đồng có từng bó lúa
Căng đầy trĩu nặng từng bông
 *
Tôi nhìn cánh đồng lúa chín
Nhớ ngày sống cuộc ấm no
Nhìn người dân trên thửa ruộng
Tiếc thời dân chủ, tự do
 *
Nhưng đời tự do hạnh phúc
Đã xa, xa lắm mất rồi
Từ tháng Tư nào tù ngục
Từ ngày bạo chúa lên ngôi
 *
Lúa vàng, vẫn đồng lúa chín
Nhưng dân nghèo đói tả tơi
Lúa dân gặt về, đảng lấy
Gởi đi “xuất khẩu” xứ người !
 *
Đảng chọn mỹ từ, khẩu hiệu
Vẽ từng chiếc bánh tặng dân
Đảng giàu tiền muôn, bạc triệu
Lầm than, dân héo hon dần
 *
Ai người bất bình, phản đối
Là thành gián điệp, là tù
Đảng ghép trăm ngàn thứ tội
Nên dân què, điếc, câm, mù !!!
 *
Ngày xưa, hai mươi đồng bạc
Mà no, mà đủ cả nhà
Nào trứng, cá, rau, gạo mắm
Một ngày hạnh phúc chan hòa
 *
Ngày nay, bó rau, quả trứng
Giá cao cả đến bạc nghìn
Đảng thì mọi tầng tham nhũng
Dân thì nuốt hận vào tim !
 *
Tôi nhìn Hai Mươi Đồng bạc
Tiền nước Việt Nam Cộng Hoà
Mà hồn nghe buồn man mác
Đau lòng tiếc một thời qua …

 *
Ngô Minh Hằng

__._,_.___

THƠ XƯỚNG HỌA

Cuối tuần, mời Quí vị đọc thơ xướng họa, tìm vui...



Bài xướng: (8 vận: lò, ho, bó, đo, khó, o, nhó, bò)
TÁM VẬN O
Thử nặn bài thơ điệu móc lò
Sợ rằng cũng chẳng mấy hay ho
Xướng cho bảnh tẻng không gò bó
Họa cứ ngon lành mựa đắn đo
Bút thép tệ nhân trao vận khó
Luật Đường mặc khách đáp vần o
Khơi nguồn thi hứng đừng nhăn nhó
Giải thưởng xin khao tiệc bún bò

CHIÊU ĐĂNG


Kính họa:
CẢ LÒ
Trump đã lên ngôi khổ cả lò,
Vô lương lươn lẹo dám nào ho.
Mưu mô giảo quyệt thôi đành bó.
Thủ đoạn gian manh phải lượng đo.
Thương vụ thành công đã chẳng khó,
Kinh bang tế thế tất tròn o.
Rồi đây chống đối nhăn cùng nhó,
Dân Chủ bọn mình ngu tựa bò.

Dzoãn Thường
Pasadena 12-11-2016



Kinh thưa Quí vị,
 
 Nmh ít làm thơ Đường và không khá về thể loại này nhưng vì bài thơ xướng của bác Chiêu Đăng hay và hôm nay là cuối tuần nên Nmh phá lệ mà xin họa.
 
Như Nmh đã trình bày, thấy bài thơ xướng hay và vui, thấy Cụ Doãn Thường đã họa,  Nmh xin họa góp vui chớ không dám múa rìu qua mắt thợ hoặc có ý gì khác, ngoài việc mong góp một nụ cười. Nếu có chi sơ sót, xin Quí Thi Nhân niệm tình, miễn chấp.
Nmh xin cảm ơn.
 
 
 Thơ Bác ...
 
Thơ bác tuyệt ghê, móc ... tới lò
Làm tôi xanh mặt, dám đâu ho
Bạch Cư ngơ ngẩn, tài e bó (1)
Đỗ Phủ dùng dằng, sức ngại đo
Vương Bột chần chờ than nó khó
Nguyễn Du bận bịu viếng bà O
Xuân Hương cắc cớ nhăn rồi nhó (2) 
Bà Huyện đòi khao món phở bò ....(3)
 
Ngô Minh Hằng
 
1/ Bạch Cư Dị
2/ Hồ Xuân Hương
3/ Bà Huyện Thanh Quan

Wednesday, November 9, 2016

ĐOẢN THI MÙA THU

 



ĐOẢN THI MÙA THU


HIU QUẠNH

*
Mùa thu ngồi viết đoản thi
Đau hồn vong quốc viết gì hỡi Thu ?
Quê thì tít tắp, mịt mù
Người yêu cũng đã phiêu du mây trời
Cô đơn còn chỉ ta thôi
Giấy nhàu, mực úa viết lời thương quê
Đọc lên lòng thấy não nề
Xé đi lại thấy tứ bề quạnh hiu ...

o0o

ĐIÊU TÀN

*

Có cần đặc biệt hay chăng ?
Không cần - Cần chỉ công bằng mà thôi !
CÔNG BẰNG: cần thiết trên đời
Mà sao khan hiếm quá trời, lạ không ?!
Trong khi thiên vị, bất công
Lại thừa thãi qúa trong lòng nhân gian
Tại sao đời lắm hờn oan
Phải chăng vì tại ĐIÊU TÀN NHÂN TÂM !?


o0o


GIAN - NGAY


*

Thì ra trong thế gian này
Kẻ gian thu lợi, người ngay thiệt thòi
Kẻ gian, mục đích đặt rồi
Thì không ngại đạp lên người mà đi
Người ngay, chọn lối từ bi
Không vì tư lợi, sân si hại người
Gian - ngay, hành xử trên đời
Tạo nên tiếng khóc, nụ cười thế nhân
Gian thì sống với tham sân
Ngay thì sống giữa mùa xuân tại lòng


o0o


NHÂN CÁCH

*

Tri thiên mệnh, tuổi năm mươi
Am tường chân lý, hiểu người, biết ta
Nhưng sao trong cõi ta bà
Đôi khi thất thập vẫn mà...thơ ngây !...
Suy ra ở thế gian này
Tuổi cao chưa hẳn tâm đầy, trí cao
Để mà cảm nỗi tiêu hao
Để thương tổ quốc, đồng bào, sinh linh
Cái gai nhọn tại trời sinh
Cái nhân cách lại do mình rèn trau ...



o0o



THƯỚC ĐỜI
*

Biển xanh, thăm thẳm một màu
Mà còn biết được nông sâu chỗ nào
Lòng người đo đạc được sao
Cho nên đời lắm ngọt ngào, đắng cay
Dối gian qủy quyệt thế này
Miệng hùm lưỡi rắn mà hay tuyệt vời
Lật lường ngay ở đầu môi
Lưỡi dao giấu dưới nụ cười điêu ngoa
Nói thì sẻ cửa chia nhà
Làm thì ngược lại, lợi ta, thiệt người
Thước đời đo được biển khơi
Lòng người khôn lấy thước đời mà đo


Ngô Minh Hằng