Saturday, December 10, 2016

TRÁCH NGƯỜI HAY TRÁCH MÌNH ? - BIẾM THI THA HƯƠNG

BIẾM THI THA HƯƠNG 




TRÁCH NGƯỜI HAY TRÁCH MÌNH ?
(Nhân thấy có bác trách tên hề Hoài Linh được cộng đồng VN tị nạn VC chấp nhận, nuôi dưỡng song bây giờ trở về thành hồ bưng lại bô cho đảng cướp ngày VC)



Nào đâu chỉ một Hoài Linh
Mà vì tại đám dân mình ..."ngây thơ"
Cứ thấy cộng lập lờ chống cộng
Là bu vào vác trống bưng khay
Bọn ca sĩ đỏ qua đây
Nếu đừng hớn hở đưa tay đón chào
Thì thử hỏi vẹm nào sống nổi
Sống, vẹm cầm nón cối trong tay !
Rồi sau khi vẹm no say
Đá tan cái bát, vẹm bay về hồ
Để lại chú gà tồ ngơ ngác
Chú tiếc công đãi sạn tìm vàng
Nhưng về, vẹm lại chửi toang
Chửi rằng: cái bọn cờ Vàng thiệt ngu
Chẳng biết chúng có mù không nhỉ
Mà cả gần thế kỷ vưỡn mơ
Vưỡn cho ca sĩ nhà hồ
Đáng thương, đáng giúp mới khờ mới điên!
Sao không thấy ba miền dân tộc
Cộng lừa ngon, thuốc độc bảo đường ?
Như xâm lăng, mở chiến trường
Lừa rằng đánh Mỹ tìm phương cứu nhà?
Như cải tạo chết mà không đếm
Cộng chôn đi để ếm tội mình ...
Rứa mà ca sĩ ba đình
Đem bùa nhà cộng ra trình, vưỡn mê !
Vưỡn có kẻ ôm về mới chết
Trách chi ai cho mệt bi giờ ?
Trách mình sao chẳng trách cơ
Lại bưng kín mắt, ngây ngơ trách người ?!
  *
- A...Việt cộng đây rồi, chính nó
Dám mần thơ tìm bọ bới bèo !
Ca sĩ trong nước rất nghèo
Họ ra ngoại quốc, chạy theo chúng mình
Ta phải khác Ba đình mới được
Chống họ là chống ...nước, chống dân
Mở lòng tương trợ, tương thân
Mới là đạo đức, tinh thần quốc gia...!
  *
Nghe nói rứa mọi nhà ...im bặt
Có bất bình, ngoảnh mặt, câm môi
Nói ra, thì sợ những lời
Quốc gia sao có lắm người cực đoan !
  *
Rứa là cộng thả giàn hát hỏng
Rứa là ta nóng bỏng vui chơi
Quên ranh Quốc - Cộng, ta cười
Quên ngày tù ngục, quên thời vượt biên
Quên tội cộng cướp tiền, cướp của
Giết dân mình bằng búa bằng dao
Vết thương còn đỏ máu đào
Sao quên dễ thế đồng bào tôi ơi...
  *
Lời thật nghe chẳng vui rồi
Bác nào có giận, Hương tôi xin đành !!
Than ơi, Quốc - cộng lằn ranh
Bị ai xóa nát tan tành, tinh vi ???...

TRÁCH NGƯỜI ??? KHÔNG ... TRÁCH MÌNH  ĐI !!!



Tha Hương

Thursday, December 8, 2016

XUÂN QUÊ NỘI

 


XUÂN QUÊ NỘI
 

Ngày xưa, xuân biếc, về thăm Nội
Nội đón tôi ngay ở cổng làng
Xe đậu, ghé nhìn qua cửa sổ
Thấy làn tóc trắng, gió mơn man
  *
Nội nheo đôi mắt qua tròng kiếng
Nhìn khách trên xe chảy xuống đường
Tôi mới nghiêng mình ra khỏi cửa
Dang tay Nội đón với yêu thương!
  *
Nội cười, mắt ướt hai viền mắt
Tiến lại gần hơn đón bước tôi
Rời khỏi cửa xe, tôi chạy đến
Ôm chầm lấy Nội “Nội yêu ơi” !!!
  *
Xoa đầu Nội bảo: "Chà, thằng bé
"Mới đó mà nay lớn bộn hà!
"Sẽ chẳng bao lâu cưng của Nội
"Cao bằng chú Út, đẹp như cha !"
  *
Tôi cười, lòng gội mùa xuân thắm
Lộng lẫy muôn tươi những nụ đào
Chân sáo, đường làng, bên cạnh Nội
Nghe hồn ngọt lịm tiếng ca dao
  *
Líu lo tôi kể bao nhiêu chuyện
Nội lắng tai nghe, thích thú cười
Chuyện lớp chuyện trường thêm chuyện bạn
Những ngày học tập, phút vui chơi...
  *
Con đường về xóm xanh mơn cỏ
Mấy chú bồ câu đứng rỉa lông
Một đám gà con theo bước mẹ
Trời xanh, én liệng giữa mây hồng
  *
Cơm chiều Nội nấu canh thiên lý
Cá rán giòn thơm chấm với tương
Một dĩa dưa hành, tô thịt mặn
Chứa đầy tình Nội, nghĩa quê hương
  *
Bàn thờ Nội đốt trầm nghi ngút
Phật tỏa hào quang, khói tỏa hương
Trừ tịch, giao thừa, nghe Nội khấn
Nội cầu dân Việt hết đau thương
  *
Nhưng rồi Nội chết trong oan ức
Giữa một Giao Thừa, pháo giặc rơi
Như một thân cây ai đốn gục
Nội tôi ngã xuống với dân tôi !!!
  *
Nội tôi ngã xuống như dân tộc
Như núi sông tôi buổi đảng về
Và những linh hồn oan thác đó
Muôn đời linh hiển với sơn khê
  *
Tôi thương Nội quá, thương quê qúa
Dân tộc tôi ơi, lửa hận thù
Ai nhóm, ai khơi mà khốc hại
Bắt đầu từ đấy, một mùa Thu...
  *
Giờ đây đất khách, xuân thiên hạ
Tôi nhớ Xuân xưa rộn tiếng cười
Tôi nhớ Quê Hương và nhớ Nội
Xa rồi, xa lắm thuở xuân tươi
  *
Ơi  mùa xuân biếc miền quê nội
Sẽ mãi là hương tẩm thắm lòng
Và sẽ là hoa mừng chiến thắng
Mừng ngày phục quốc cứu non sông!
 
Ngô Minh Hằng

 

Tuesday, December 6, 2016

VẦN THƠ SÔNG NÚI







VẦN THƠ SÔNG NÚI
*
Tôi đem thơ thả bốn trời
Hỏi trong trần thế ai người yêu thơ

Người rằng tự những nghìn xưa
Cõi nhân sinh vốn đã thừa nỗi đau
Gợi chi thêm nát lòng nhau
Nỗi đau dân tộc, nỗi sầu quê hương
*
Tôi đem thơ rắc bốn phương
Hỏi hoa hỏi lá có thường yêu thơ
Lá hoa rằng tự nghìn xưa
Nắng mưa sương tuyết có chừa một ai
Lá hoa sầu muộn đã dài
Thôi đừng thêm nữa u hoài, thơ ơi !...
*
Tôi đem thơ thả bên đời
Hỏi con bướm nhỏ có thời yêu thơ
Lặng yên, sau phút bất ngờ
Bướm rằng thơ với ước mơ cũ rồi
Thôi đừng mơ mộng xa xôi
Làm chi những chuyện vá trời uổng công!
Sao không đem sợi tơ lòng
Dệt tình hoa bướm cho hồng màu môi
*
Tôi nhìn sông núi ngậm ngùi
Hỏi sông hỏi núi đôi lời: yêu thơ ?
Núi sông rơi lệ thẫn thờ
Rằng tình sông núi bơ vơ đã nhiều
Núi sông xưa vốn mỹ miều
Mà nay sông núi tiêu điều xác xơ
Đặng Dung đâu hỡi hồn thơ
Bờ sông Dịch Thủy vẫn chờ Kinh Kha
*
Tôi nghe, nước mắt vỡ oà
Vần thơ sông núi vừa pha lệ hồng

Ngô Minh Hằng

SƠN NỮ





SƠN NỮ
(thân mến tặng những người bạn dân tộc thiểu số của tôi)


Nghẹn ngào tiếng nấc trong buôn
Giọng nàng sơn nữ trầm buồn xa xôi
Hỏi cha, người bắt cha rồi
Hỏi anh, người giết anh hồi tháng Tư
Hỏi em, em ở trong tù
Mẹ đâu? - Mẹ khóc nên mù từ lâu !
Nàng đi từng bước chân đau
Nắng mưa dắt mẹ dãi dầu xin ăn
Cà phê mấy mẫu vườn trăng
Người ta trưng dụng, san bằng, lấy đi
Đời từ nặng nỗi sầu bi
Hồn nhiên chắp cánh thiên di mất rồi
Ngày xưa, sơn nữ hay cười
Long lanh mắt biếc, hồng tươi má đào
Nàng cười, xanh lá miền cao
Mầu mây cũng nhạt, ánh sao cũng mờ
Than ơi, từ buổi đỏ cờ
Ai đem giết những giấc mơ ngọc ngà....
Cao nguyên im bặt tiếng ca
Và nàng thôn nữ lệ nhoà mắt nâu
Buôn làng tan tác thương đau
Rừng xanh ai tưới đỏ màu máu ai
Chân son, bước nhỏ, đường dài
Bóng nàng sơn nữ lạc loài bơ vơ
Ai làm tan nát rừng mơ
Để cô sơn nữ ngây thơ biết buồn ?!


Ngô Minh Hằng



SAU VẺ HỒN NHIÊN





SAU VẺ HỒN NHIÊN (Để nhớ trận tuyết đầu mùa) Cánh tuyết đầu tiên rụng xuống rồi Giống như cánh bướm, chập chờn rơi... Và như ai rắc hoa trong gió Muôn cánh hoa bay, trắng góc trời * Hoa phủ lòng sông, phủ đỉnh non Mỗi khi gặp gió, gió xoay tròn Tuyết xoay trong gió, hoa trong gió Gió cuốn, quay cuồng phận tí hon * Và tuyết tang thương giữa lốc đời Cánh thì bay bổng, cánh chìm rơi Cánh tan đọng lại thành băng đá Cánh tựa vào nhau đứng ngậm ngùi * Tuyết tạnh, màn hoa trắng núi sông Chao ơi, diễm lệ đến vô cùng Nhưng sau vẻ đẹp hồn nhiên đó Dâu biển thăng trầm biết mấy không ? Ngô Minh Hằng


Sunday, December 4, 2016

MÙA ĐÔNG HÀ NỘI

 



 MÙA ĐÔNG HÀ NỘI



Bé Việt Nam giữa mùa Đông Hà Nội
Ngây ngô cười "Mừng Bác Đảng Quang Vinh!"
Ôm chồng báo trong cồn cào cơn đói
Mơ một củ khoai, ước một gia đình!
  *
Em lầm lũi, cô đơn trong gió bấc
Gió xô em nghiêng ngả bước chân buồn
Những tờ báo run theo em từng chập
"Báo mới đây!!!.." nghe thê thiết nào hơn!
  *
Tôi nhẩm đếm tiền, giúp em mua báo
Báo trao tay,tôi vội vã quay đi
Không dám nhìn thêm môi xanh, má tái
Xót thương em, nhưng giúp được em gì ???
  *
Người đàn ông, đảng viên, giàu bạc tỷ
Không muốn biết em liên hệ trong đời
Và cô gái chuyên buôn hoa bán nhụy
Em hình thành trong một phút mua vui!
  *
Nhà của em là gầm cầu, bẩn, chật
Em chia chung cùng lũ trẻ bụi đời
Những đứa trẻ người không buồn ngó mặt
Để sống còn, bám víu lấy nhau thôi !
  *
Em như cỏ, đã vươn lên mà sống
Sống giữa đau thương, nhục tủi, lọc lừa
Giữa xã hội vô luân thường, ác độc
Người ném người vào vực thẳm gió mưa...
  *
Tôi biết em mấy mùa Đông Hà Nội
Mỗi muà Đông thêm một Giáng Sinh buồn
Tôi muốn chúc em như người thế giới
Nhưng chúc chi khi tôi cũng tủi hờn...
  *
Rồi buổi sáng giữa mùa Đông Hà Nội
Loa phóng thanh ca tụng đảng anh hùng
Em gục xuống, hai bờ mi khép vội
Lưỡi dao nào ngập máu ở triền lưng...
  *
Linh hồn em có oán hờn xã hội
Hận cuộc đời tàn nhẫn bỏ rơi em?
Em hỡi, mùa Đông. Giáng Sinh gần tới
Chúc em gì ??? Im lặng đã thành quen...


Ngô Minh Hằng





Saturday, December 3, 2016

MẠCH SẦU THU


















MẠCH SẦU THU



Hôm nay lá đã rụng nhiều
Hỏi trăm cánh lá, bao nhiêu lá sầu ?
Rời cành lá hỡi, về đâu ?
Hay là vô định, muôn màu lá bay...
Xa cành hẳn lá nhớ cây
Như ta nhớ mảnh trăng đầy quê ta
Quê ta xa tít mù xa
Bên kia trái đất, tên là Việt Nam
Mùa Thu, lá cũng rụng vàng
Người ta dấy mộng tham tàn, giết Thu !
Người ta đốt lửa hận thù
Hồn Thu từ đấy âm u tiêu điều
Hôm nay lá rụng rất nhiều
Mỗi hồn lá chở bao nhiêu mạch sầu
Mạch hờn cho cuộc bể dâu
Cho quê hương đỏ một màu máu tươi
Mạch thương đơn bạc tình đời
Cho tâm đen trắng con người đổi thay
Mạch chờ đâu những bàn tay
Bao năm mong một vần xoay cuộc cờ
Mạch buồn lệ chảy vào thơ
Và thơ hy vọng phút  giờ trùng quang !

Hồn ta hay cánh lá vàng
Tha hương, ta nhớ Việt Nam, quê mình!
Xin quê rạng ánh bình minh
Cho hồn thu lại hữu tình... Hỡi Thu !!!


Ngô Minh Hằng


Friday, December 2, 2016

KHI NGÀI TƯỞNG THÚ NỐI NGHIỆP BOÁC HỒ - Biếm Thi THA HƯƠNG




KHI NGÀI TƯỞNG THÚ NỐI NGHIỆP BOÁC HỒ
(Tặng ngài Tưởng Thú VC Nguyễn Xuân Phúc)
 
 
Boác Hồ xưa cũng mần thơ
Nhưng còn thiếu chữ Mờ Lờ nhi ri
Trong tờ di chúc boác ghi
Dặn ngài Tưởng Thú chi li từng lời
Ma Dzê in Việt Nam rồi
Cờ Mờ Lờ nữa cho đời biết tay
Cờ Mờ Lờ chẳng của Tây
Không Mao, không Mác, cái này của...ta !
Mờ Lờ do boác chế ra
Cờ Lờ các cháu cứ là theo thôi
Cờ Lờ Vờ ở trên đời
Cứ Cờ Lờ rứa thì người phục lăn
Boác về Bắc Pó đêm trăng
Tiếc thương cảnh cũ, vây quanh Cờ Lờ...
Boác bèn giao nghiệp mần thơ
Cho ngài Tưởng Thú Lờ Mờ nối ngôi
Ma Dzê in Việt Nam rồi
Và ngài Tưởng Thú lên ngôi Cờ Lờ...
Hoan hô Tưởng Thú mần thơ
Nối theo nghiệp boác Mờ Lờ tuyệt chiêu
 
Mờ Lờ, thứ bác rất yêu...
 
 
Tha Hương
 



Ma Dzê in Việt Nam - Biếm Thi THA HƯƠNG




Ma Dzê in Việt Nam



Đảng ta đứng nhất hoàn cầu
Thằng tư bản Mỹ cũng đâu bằng mình!
Thằng Nhật tuy có văn minh
Nhưng so sánh với Ba Đình vẫn... thua !
Thằng Tây thì quá quê mùa
Hai mươi năm nữa với chưa tới mình!
Coi nè, đảng mới phát minh
Máy đi vớt rác, hiển linh, máy thần!
Cán ta..."đầy tớ" nhân dân
Thử coi xem máy tối tân cỡ nào
Máy thần vừa thả xuống ao
Máy nghiêng, đày tớ lộn nhào, ướt mem!



"Chủ" nghe đày tớ lèm bèm
Lại thằng phản động đê hèn đấy thôi!
Phen này nó ... thắng đảng rồi
Nếu không có nó, nhất ngôi đảng nhà ...
Ma dzê in Việt Nam mà !
Giỏi hơn chỉ có bác Nga, anh Tàu!
Ngoài ra tất cả hoàn cầu
Không ai được đứng hàng đầu đảng ta !!!
Ma dzê in Việt Nam mà !

  

Tha Hương


Thursday, December 1, 2016

Thơ THA HƯƠNG - Chuyện Thành Hồ 19

Thơ THA HƯƠNG - Chuyện Thành Hồ 19
Thưa Các Bác,
Chuyện Thành Hồ, ký sự của Tha Hương là những mẩu đối thoại bằng thơ qua những nhân vật tưởng tượng là hai chàng trai bình dân tên Tư và Tám, sống tại ngang cùng ngõ cụt ở Sài Gòn mà Tha Hương nhà cháu..." nghe" và ghi lại. Xin mời các Bác theo dõi những câu chuyện họ trao đổi với nhau để ... giải sầu trong thời kỳ ĐỒ ĐỂU của đảng CSVN.




       

Chuyện Thành Hồ 19 - QUỐC TANG !? 
Để ghi nhớ cái chết của tên CS độc tài khát máu Fidel Castro ngày 25/11/2016 tại xứ Cuba, đảng CSVN phúng điếu, cư tang và bắt toàn dân Việt Nam để tang cho tên CS này.
           *
- Anh Tư, tui hỏi chút nè
Chiện dài lũ đảng sao nghe dị kỳ...
Fidel chết mắc chi tới đảng
Mà quốc tang xớn xác lâm ly
Thương nhau cứ khóc nhau đi
Dân không mắc mớ, tang gì? khóc ai ???
Đảng bóp dân đã dài máu họng
Nay bắt dân bái vọng Castro ?
Tư coi, cái đảng côn đồ
Từ trên xuống dưới, vong nô một bày !!!
*
- Thằng Tám ạ, chú mày biết rõ
Castro kia với đảng đỏ này
Hoà bình canh giữ bấy nay
Chia nhau thức - ngủ đêm ngày, Tám ơi !
Nay tên Cas về nơi hoả ngục
Thì giặc Hồ phải khóc chớ sao
Từ nay đến lúc Hồ nhào
Canh chừng thế giới thì nào còn ai !
Còn mình đảng, canh hoài hổng ngủ
Thì đảng Hồ tủi chứ, đúng không ?
Khóc cho mắt đảng lòi tròng
Và rồi gục chết giữa vòng lửa dân
Cứ để đảng ngu đần vẽ chuyện
Cho dân nhìn sự kiện, dân khinh
Khi dân khinh ghét cùng mình
Thì lăng Hồ ở Ba Đình sẽ tan!
*
- À, tui hiểu, dân Nam bất khuất
Khi oan hờn chất ngất dâng cao
Thì rồi lửa thét, sóng gào
Lòng dân tự phát phong trào đấu tranh
Đó là luật vận hành sinh diệt
Cho những loài chỉ biết tham ô
Giết dân, phá nát cơ đồ
Điển hình là bọn giặc Hồ hén Tư ?!
Fidel chết thì ừ, mặc gã
Sao bắt dân hối hả quốc tang ?
Tiên sư cái đảng bạo tàn
Khóc tên tàn bạo bắt làng...khóc ư ???
*
- Tám ơi, chính xác từng từ
Hèn chi mày nói, cộng thù sủa rân !!!

Wednesday, November 30, 2016

NGƯỜI "KHÁCH LẠ"








NGƯỜI "KHÁCH LẠ"

Tặng những vị bị quấy nhiễu bởi những "người khách"  KHÔNG MỜI MÀ CỨ ĐẾN. Những kẻ mà khổ chủ không bao giờ muốn giao thiệp hoặc chẳng hề quen biết.  Đó là những người "khách lạ".  “Khách lạ” phần nhiều dùng nick, tự cho họ là người tử tế, văn minh, có quyền gởi, chuyển mọi loại email họ thích đến hộp thư người khác mà không cần biết người đó thích hay không. Những email ấy thường là có nội dung mạ lị, có ngôn từ thiếu vệ sinh, vô lễ và nhiều khi không liên quan đến người bị nhận. Đôi ba lần khổ chủ yêu cầu ngưng gởi nhưng "khách lạ" lý luận rằng "có địa email thì phải nhận mail, có là VC thì mới không muốn nhận mail".  Lý luận này chỉ bình thường  với đảng cộng sản, với lũ công an Việt cộng và bọn Việt gian chớ không thể bình thường ở thế giới dân chủ, văn minh hay ở những người có giáo dục và biết tự trọng.  Hành vi này người ta gọi là xả rác vào nhà người. Đúng ra, còn có thêm vài chữ khác nhưng tác giả chọn không xài mà xài chữ "rác", vì những chữ kia mất vệ sinh gần như email của những người "khách lạ".
 
 
 
"Khách lạ" chủ nhân chẳng có mời
Thế mà tự động đến khơi khơi...
Ồn ào, mạ lỵ và tranh cãi
Vọng ngữ gian ngôn ở mọi lời !
  *
Loại "khách", nghe tên đã lạnh mình
Phun người ngậm máu, dụng âm binh
Tự khoe chống cộng nhưng như cộng
Chắc hẳn ăn lương của đảng mình ...?
  *
Gia chủ chẳng mời, cũng chẳng quen
"Khách" thì cứ đến, đến liên miên
Chủ nhà không tiếp, mời ra cửa
"Khách" mắng quyền chi cấm? thứ hèn !
  *
Nhà chẳng nhà hoang, chủ chẳng mời
Ngang nhiên "khách" đến xả dơ chơi
"Khách" còn vỗ ngực văn minh đấy
Tự nhận hiền lương mới nực cười !!!
  *
Thấy "khách", chủ nhân đã tránh xa
Tránh hơn là tránh bịnh... si đa
Phải chăng nghị quyết ba mươi sáu
Sai "khách" theo chân bám chủ nhà ??
 *
Trị "khách", xin thưa, có cách này
Mở spam mời "khách" hãy nằm đây
Hoặc là report abuse biết
"Khách" bị nhốt liền, hết múa may ...
 
 
Ngô Minh Hằng
 

 

Tuesday, November 29, 2016

BÀI THƠ GỞI NGƯỜI BẠN TRẺ





BÀI THƠ GỞI NGƯỜI BẠN TRẺ
                                      
                                            
                                           
Trước biến chuyển của tình hình thế cuộc
Trước đau thương tám chục triệu dân nhà
Trước nhục tủi và nỗi hờn vong quốc
Em lên đường, nuôi chí lớn, xông pha
                          *                                                      
Tôi đã thấy các em, người bạn trẻ
Ghé đôi vai, trách nhiệm nhận về mình
Em đại diện cho hai ba thế hệ
Vượt chông gai, nối tiếp cuộc hành trình
                          *                           
Cuộc hành trình mở đường cho nhân bản
Cho lẽ đời, cho ý sống thăng hoa
Cho dân tộc vượt qua ngày kiếp nạn
Cho tự do dân chủ đến muôn nhà
                         *                                
Tôi đã thấy các em, người bạn trẻ
Tay đuốc thiêng em vẫy gọi tìm nhau
Đem tâm huyết em hiến dâng đất mẹ
Đem tin yêu em lay chuyển hoàn cầu
                           *                                        
Tôi đã thấy em vươn vai Phù Đổng
Nói những lời thay chú, bác, cha, anh
Với quyết tâm, em xây niềm ước vọng
Với kiên cường, vì chính nghĩa đấu tranh
                            *                                               
Tôi đã thấy các em, người bạn trẻ
Yêu quê hương, yêu lẽ phải, công bình
Ơi khí thế của ngọn triều mạnh mẽ
Sẽ muôn đời trang quốc sử quang vinh
                            *                                          
Xin thân mến chào em, người bạn trẻ
Và nghiêng mình ngưỡng phục trí, tài em
Cứ tiến bước, hãy bền lòng em nhé
Dưới chân em sỏi đá cũng tơi mềm !
                          *                                             
Nếu tuổi trẻ các em không đứng dậy
Thì quê mình còn áp bức, đau thương
Tôi, cội tre già, gió khô, bão gẫy
Em, măng non, nguồn sống mạch phi thường
                          *                                                   
Ơi những mầm măng tương lai đất nước
Vai chen vai  lớn dậy với mùa xuân
Thì ác độc, thì tham tàn, bạo ngược
Sẽ tro than theo chủ thuyết vô thần !
                          *                                                 
Tôi mừng lắm, hỡi em, người bạn trẻ
Khi bên em, chung những chuyến đồng hành
Không lâu nữa, một ngày mai, quê mẹ
Cờ vàng bay, em nhỉ, đẹp như tranh !!!
                                                
                                            
Ngô Minh Hằng