Monday, April 24, 2017

THÁNG TƯ THẮP NÉN HƯƠNG LÒNG

 

















            


THÁNG TƯ
THẮP NÉN HƯƠNG LÒNG

(Thay nén hương lòng, kính dâng linh hồn Anh Hùng Tử Sĩ
và đồng bào Việt Nam đã  oan thác đau thương trước, trong và
 sau ngày 30 tháng Tư đen 1975)


Tháng Tư ! Lại tháng Tư buồn !
Nhớ quê lòng cháy, mắt tuôn lệ nồng
Giọt đau vì núi, vì sông
Giọt buồn ý kiếm tình cung lỡ làng ...
Giọt thương dũng khí trời Nam
Vì đâu rã ngũ, tan hàng, thảm không !!!
Giọt cho con Lạc, cháu Hồng
Tháng Tư ngàn vạn nhánh sông xa nguồn !
                   
Tháng Tư, ôi, tháng Tư buồn !
Máu đào đỏ sóng trùng dương mấy tầng
Rừng xanh nhỏ giọt lệ thầm
Một lòng mộ hẹp, mấy thân xác tù !
Đau này còn đến thiên thu
Nỗi oan chưa giải, hận thù chưa nguôi !!!
Đừng thêm lừa mị, hỡi người
Hợp hòa dân tộc, đắp bồi quê hương !
Tháng Tư, nếu có tình thương
Sao dân chết bởi bạo cường, dã man ?!

Tháng Tư, xin thắp tuần nhang
Khóc hồn Anh Liệt giữa làn khói đau !!!


Ngô Minh Hằng



Sunday, April 23, 2017

LUẬN VỀ CHỮ TÀI VÀ CHỮ HẠNH



















LUẬN VỀ CHỮ TÀICHỮ HẠNH




Chữ TÀI chữ HẠNH trên đời
TÀI là ân huệ của Trời ban cho
Còn chữ HẠNH phải do tự luyện
Hạnh do tâm hướng thiện mà nên
Hạnh là nhẫn, hạnh là hiền
Hạnh là đức tính của riêng loài người
Hạnh là nết, là lời thanh nhã
Với người quen kẻ lạ xung quanh
Hạnh là ngay thẳng công bình
Không gây hiềm khích, không sinh oán thù
Hạnh, sang cả cũng như nghèo khó
Chẳng mai kia, mốt nọ thay lòng
Buị đời không vẩn gương trong
Chẳng vì danh lợi bẻ cong khuôn vàng
Hạnh là chẳng vênh vang, hiếu thắng
Mà mang ơn sâu nặng của đời
Để mai, khi bỏ cuộc chơi
Còn lời tưởng nhớ, còn người xót thương
Hạnh là chẳng theo đường bất chính
Phản quê hương, lừa phỉnh đồng bào
Hạnh không phách lối, tự cao
Không dùng ngòi bút làm dao chém người
Mà lương thiện xây đời, giúp nước
Gìn non sông, đảm lược cứu nhà
Hạnh, không gian dối, điêu ngoa
Và không hiểm ác, dâm tà, tham ô
Như bác cháu nhà hồ, nhà đảng
Là giả danh tị nạn khuấy hôi
Hỏa mù chống cộng cò mồi
Lập bè, kết đảng hại người hiền lương
Tài thêm hạnh kẻ thương người quí
Hạnh thiếu tài cũng thể người yêu
Có tài vô hạnh là điều
Không ai quí trọng thương yêu được nào !

Hãy vì tài luyện cao thêm hạnh
Cho chữ tài lấp lánh trân châu
Hữu tài, vô hạnh ai cầu  !


Ngô Minh Hằng

2005

TỔ QUỐC TA ĐAU TOÀN DÂN NGHE CHỨ ?






TỔ QUỐC TA ĐAU
TOÀN DÂN NGHE CHỨ ?

Mỹ Đức, Đồng Tâm và Bắc Ninh bị VC cướp đất,
bắt bớ và đàn áp. Dân chúng Đồng Tâm bắt công an
nhốt lại và tử thủ. Vì an nguy của số công an, Chủ tịch
Vc Nguyễn Đức Chung đã đến nhỏ to dàn xếp …




Mỹ Đức, Đồng Tâm, đau thương khốn khó
Bị đảng côn đồ cướp đoạt đất đai
Trước oan hờn, dân đứng dậy vươn vai
Bắt nhốt công an, đá văng súng đạn
                         * 
Họ tử thủ đối đầu quân tàn ác
Cướp đất, cướp nhà, bán nước, giết dân
Đảng sai công an, cảnh sát bất nhân
Đến vây bủa những dân lành, dũng cảm
                         * 
Sợ bọn công an bị dân thanh toán
Nguyễn Đức Chung to nhỏ đến làm hòa
Cộng ngọt lời, dân nhẹ dạ mà tha
Là dân lại mắc mưu loài quỉ đỏ !
                         * 
MỘT CON NGỰA ĐAU, CẢ TÀU BỎ CỎ
Hỡi Việt Nam, toàn quốc thấy gì không?
Đồng bào Bắc Ninh, Mỹ Đức, Đồng Tâm
Cộng đàn áp và dân đang điêu đứng ...
                         * 
Hỡi toàn quốc hãy cao triền sóng dựng !
Ngọn sóng hờn căm, bất khuất, sóng thần ...
Xóa sạch bạo quyền tàn ác bất nhân
Tiếp cứu đồng bào, chôn vùi cờ đỏ !!!
                         * 
MỘT CON NGỰA ĐAU, CẢ TÀU BỎ CỎ
Ta vui không khi đất nước ta sầu?
Khi đồng bào, dân tộc của ta đau ?
Thì ta hỡi, đứng lên làm cách mạng !!!
                         * 
Ta phải cứu nước dân qua khổ nạn
Cứu trước khi cộng hiến trọn choTàu
Kẻo Việt Nam rồi sẽ chẳng còn đâu
Và dân Việt sẽ đi vào diệt chủng !!!
                         * 
Ta không thể sống trong niềm ô nhục
Sống nhìn quê thành tỉnh huyện của Tàu
Nhìn cháu con ta làm ngựa, làm trâu
Và ta nữa, làm tôi đòi cho Chệt !!!
                         * 
Nếu phải chết, thì hãy oanh liệt chết
Chết cho tự do, chết bởi sơn hà
Cái chết vinh quang vì nước vì nhà
Chết cứu cháu con thoát vòng Hán hóa ...
                          *
Chứ đừng chết vì ăn chơi sa đọa 
Vì yếu hèn, vì danh lợi, thiệt hơn
Chết thế nào cho tổ quốc ghi ơn
Cho hậu thế danh lừng, thơm quốc sử
                         * 
Hỡi toàn quốc, đứng lên, đừng do dự
Đừng tin vào lời hứa hẹn vu vơ
Nước ta đau, đừng bỏ lỡ thời cơ
Vì nếu lỡ, thời cơ không đến nữa !!!
                         * 
Hội nghị Ba Lê cộng còn thất hứa
Bảy mấy năm rồi tin cộng mãi sao?
Đừng qúa ngây thơ, hiểu cộng đi nào
Cộng là cộng, phải thay, không sửa chữa ! *
                         * 
Cấp bách lắm rồi, chệt vào đến cửa
Ta trễ thêm, chệt giết sẽ từ từ ...
Mộng mị đã dài, xin tỉnh cơn mơ
Và can đảm đứng lên, giờ lịch sử !!!
                         *
TỔ QUỐC TA ĐAU, TOÀN DÂN NGHE CHỨ ???
ĐỨNG DẬY, DIỆT THÙ, HỠI BẮC, TRUNG, NAM !!!


Ngô Minh Hằng

* Russia President Boris Yeltsin (Tổng Thống Nga) : 
Cộng sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải chúng .

Hát Cho Việt Nam - Sáng tác và trình bày Từ Yên





Saturday, April 22, 2017

CÒN BA NĂM NỮA



CÒN BA NĂM NỮA


Bốn Hai Năm quả là dài
Nhất là với kẻ ai hoài xót quê
Bốn Hai Năm mộng ngày về
Mà mơ ước vẫn não nề héo hon
Hỡi đâu dạ sắt lòng son
Có nghe những tiếng nước non nghẹn ngào
Còn ba năm nữa thôi sao ...
Nước ta đảng sẽ bàn giao cho Tàu ?!
Tương lai dân tộc về đâu
Chín mươi triệu hỡi, cúi đầu được ư?
Vùng lên rửa Hận Tháng Tư
Mà đưa dân tộc đi từ vinh quang
Này đây, chính nghĩa, cờ vàng
Này đây bất khuất, hiên ngang giống nòi
Này đây roi sắt ngựa trời
Hãy đem tài đức xây đời, cứu quê ...
Lay cho người tỉnh cơn mê
Bốn Hai Năm ấy tái tê nhiều rồi
Nếu ta không kịp cứu đời
Thì dân thì nước sẽ rồi về đâu...?
Một khi dưới gót cộng Tàu
Quê hương dân tộc càng đau, càng buồn...
Nếu không Tây Tạng, Tân Cương
Ngàn năm Bắc thuộc đoạn trường đó thôi !

Còn ba năm nữa ai ơi
Chần chờ, trễ nải thì rồi mất quê !!!


Ngô Minh Hằng


Thursday, April 20, 2017

TU

 




TU


Gia đình làng xóm giữ ôn nhu
Vọng ngữ gian ngôn tránh mọi từ
Bên cảnh vàng son không rúng động
Giữa đời đạm bạc chẳng ưu tư
Lòng trung dạ nghĩa đừng sân hận
Nước quí dân yêu, tránh oán thù
Hiếu kính mẹ cha, gìn xã tắc
Ấy là hành đạo, ấy là tu !

Ngô Minh Hằng


LỜI KHUYÊN CHO NHỮNG KẺ KHOÁI ĐI CHÀNG HẢNG - Thơ THA HƯƠNG


Thơ THA HƯƠNG




https://www.youtube.com/embed/fmF0JishL0k


LỜI KHUYÊN 

CHO NHỮNG KẺ KHOÁI ĐI CHÀNG HẢNG
(gởi những ai đã và đang manh tâm theo cộng, phản bội chính nghĩa Quốc Gia, Dân Tộc, âm mưu làm nhạt nhòa ý nghĩa đau thương của Ngày Quốc Hận 30/4/1975)
 


Hỡi ai nằm vũng,  trở cờ
Hoặc đi chàng hảng, lập lờ, đỏ đuôi
Nghe rõ nhé, ta, người tị nạn
Nói thẳng băng, không ngán mất lòng !
Kẻ nào mê bọn sò lông
Cứ mê, nhưng chớ lộn sòng, hai mang ...
Đừng đít đỏ đầu vàng, giở quẻ
Người Quốc Gia không để yên đâu
Khi nhìn rõ mặt hồ râu
Người người sẽ đập ma đầu tanh banh !
Như cái đài phát thanh, phát tục
Giòi đỏ lòm lúc nhúc bò ra
Rứa là các bác Quốc Gia
Nêu gương chính nghĩa sáng lòa lửa thiêng
Như Hội Luật,(Gia) tân niên mở tiệc
Tên trở cờ là Nguyễn Vô Liêm
Gian hùng mà tưởng thân yên
Không đâu, người chỉ mặt liền: "cút ngay !
Loài phản phúc bắt tay với cộng
Đến đây chi hở giống bốn chân ?
Đã đi theo đảng vô thần
Thì không được phép dự phần Quốc Gia !"

Tháng Tư Đen, nước nhà đau khổ
Cả miền Nam sụp đổ tang thương
Cộng làm tan nát quê hương
Nay còn đem cả biên cương dâng Tàu
Kìa, viễn ảnh cúi đầu nô lệ
Dưới gót giày đồ tể xâm lăng
Tháng Tư như thế vui chăng?
Mà không Quốc hận, Quốc tang, Quốc gì ?
Chỉ có kẻ vô nghì vô đạo
Mới tính trò trở tráo bất lương
Xóa đi vết tích đau thương
Cộng thù giáng xuống quê hương, đồng bào
Để lớp trẻ không sao thấy được
Rằng cộng thù cướp nước giết dân
Cộng lừa mị, cộng vô thần
Chui vào tôn giáo đi chân hai hàng
Để lật lọng cờ vàng cờ đỏ
Mở hội này, tiệc nọ tháng Tư
Tưởng che được mắt người ư ?
Không đâu, người thấy rõ như ban ngày !

Lằn ranh Quốc - Cộng không ngay
Ai ơi, có bụng gian này, chừa đi !
Muốn mình chẳng bị khinh khi
Tông đường không nhục, chớ đi hai hàng !



Tha Hương

 

Wednesday, April 19, 2017

CHUYỆN BUỒN THÁNG TƯ







CHUYỆN BUỒN THÁNG TƯ
(Kính dâng Quê Hương Việt Nam và những Anh Hồn Tử Sĩ đã hy sinh ngày 30/4/75)


Hỡi ai thương nhớ quê hương
Xin nghe tôi kể chuyện buồn tháng Tư
Tháng Tư, trời đất mây mù
Lệnh hàng, buông súng, thiên thu còn buồn!
Nghẹn ngào, nhục tủi, đau thương
Oan khiên máu đỏ ngập đường lui quân
Thân người đổ xuống theo thân
Không làn đất phủ, không lần tiễn đưa !
Xác người bón gốc rừng thưa
Nước tôi có một Tháng Tư kinh hoàng !

Tháng Tư nghe lệnh đầu hàng
Bao người thương lá cờ vàng, quyên sinh!
Nước nguy, vị nước, quên mình
Mất thành, anh dũng cùng thành, chết theo!
Tháng Tư khói lửa ngặt nghèo
Vô danh quốc sử bao nhiêu anh hùng!
Tháng Tư vợ trẻ khóc chồng
Mẹ già chan chứa giọt hồng khóc con
Tháng Tư đại bác nổ giòn
Trẻ thơ chết thảm dưới cơn đạn thù
Tháng Tư rộng cửa lao tù
Nước tôi từ đấy đau nhừ nỗi đau
Núi rừng người nối chân nhau
Kiếp tù lạ nhất địa cầu, thảm chưa !
Trong tù, tù chết như mơ
Ngoài tù, dân chết bên bờ biển đông
Biển xanh pha đỏ máu hồng
Rừng xanh lệ đỏ từng dòng mồ hôi !
Tháng Tư ai biến nước tôi
Thành lò hỏa ngục thiêu người tang thương!

Hỡi ai còn nhớ quê hương
Lắng nghe tôi kể chuyện buồn tháng Tư
Nghe rồi, xin chớ làm ngơ
Vì quê ta đã đến giờ đổi thay
Góp vào, xin góp bàn tay
Làm cơn gió lộng thổi bay mây buồn

Ai còn nghĩ đến quê hương
Đứng lên mà rửa nỗi hờn Tháng Tư!

Ngô Minh Hằng


 Chuyện Buồn Tháng Tư, Thơ: Ngô Minh Hằng. Hoàng Oang diễn ngâm:






ANH HÙNG VÔ DANH

Trích thi phẩm " Có Những Vùng Trời"








ANH HÙNG VÔ DANH

( Một nén hương  tưởng niệm  vị anh hùng vô danh trong lịch sử . Xin cảm ơn một người bạn đã kể lại câu chuyện thương tâm nhưng hào hùng này của người đàn bà Việt nam, vợ một vị Trung sĩ của quân lực VNCH. Bà đã sát cánh với chồng để chiến đấu chống lại cuộc  tấn công xâm lược khốc liệt của CSVN tại một căn cứ ở  Phước Tuỵ Và chính bà cũng là người phủ lá cờ vàng lên thi thể của chồng sau khi vị anh hùng tuẫn tiết vì lệnh đầu hàng ngày 30/4/ 1975. Trong giai đoạn lịch sử này, có thể đây chỉ là một trường hợp trong nhiều trường hợp tương tự mà chúng ta không biết đến những vị Anh Hùng Vô Danh của Việt Nam vì không có người kể lại. Mong rằng bài thơ nhỏ bé này còn là một bông hồng, là những lời tôn vinh của tác giả gởi đến  người  phụ nữ Việt Nam can  trường, khả kính nếu còn đang ở vùng đất nào đó trên quả điạ cầu.)



Hai tay nâng  mảnh khăn tang
Trăm năm thôi vĩnh biệt Chàng từ đây!
Vì đâu đến nước non này
Lệnh kia sao lại trói tay anh hùng ?
Trước hờn bức tử non sông
Thiên thu đâu lẽ thẹn cùng cỏ cây !?
Mịt mù bốn phía trời mây
Tiếng gầm đại bác, tiếng cày xe tăng
Phút giây oan nghiệt bất bằng
Giận cơn hồng thủy cuốn phăng sơn hà
Âm thầm, Chàng bỏ lại ta...
Giữa trăm ngàn nỗi xót xa nghẹn ngào!
Kỳ đài, cờ rũ trên cao
Ngỡ ngàng nghe lệnh chiến hào bỏ không
Đau thương, nhìn lại xác chồng
Chàng đi theo nước, em không trách Chàng!
Xé manh áo, quấn khăn tang
Lên đầu con trẻ, hai hàng lệ rơi
Xa nhau! ... Vĩnh biệt nhau rồi ...
Mà không nói được một lời từ ly !
Mắt thần chẳng khép làn mi
Một dòng máu đỏ, tứ chi lạnh dần
Ôm chồng, thân ngã vào thân
Tứ bề pháo giặc xa gần ầm vang
Hai tay nâng lá cờ vàng
Phủ lên cho ấm lòng Chàng, lòng ta!
Tên Chàng dù chẳng sử hoa
Nhưng hồn Chàng đã nhập hòa núi sông

VÔ DANH VẠN THUỞ ANH HÙNG!!!


Ngô Minh Hằng

Monday, April 17, 2017

HẸN ANH MỘT NGÀY TÁI NGỘ

 






                               

HẸN ANH MỘT NGÀY TÁI NGỘ
(Tháng Tư, Ðể nhớ về bức tượng THƯƠNGTIẾC Như một lời tạ ơn,
kÍnh dâng các Anh Linh Tử Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.)



Gặp anh trong chiều tiễn biệt
Dáng anh lặng lẽ trầm tư
Anh ơi, anh từ chiến tuyến
Về đây ngồi tự bao giờ ???

              *
Anh từ điạ đầu Bến Hải
Khe Sanh, An Lộc, Hạ Lào ?
Pleiku, Tam Biên, Darlac ?
Đông Hà, Quảng Trị ? Chu Pao ??

             *
Hay từ Cà Mau, Đồng Tháp
Định Tường, Cái Nước, Năm Căn ?
Hoàng Sa ? U Minh ? Rừng Sát ?
Súng rơi giữa cuộc quân hành ?

             * 
Anh về từ đâu chăng nữa
Cũng hồn trong mạch non sông
Anh về bao giờ chăng nữa
Cũng thân đẵm máu Lạc Hồng !!!

             * 
Tôi biết anh vì lý tưởng
Hào hùng, chiến trận xông pha
Chẳng mơ công hầu, khanh tướng
Chỉ mong mạnh nước, an nhà !

              *
Anh đi vì yêu sông núi
Yêu đời Hải, Lục, Không Quân
Mong ngày ba miền vào hội
Mừng nhau quét sạch vô thần

             *
Anh tự bao giờ, trầm lặng
Ngồi đây thương bạn, nhớ rừng ?
Súng nằm ngang đùi, sưởi nắng
Ba lô thiếp ngủ triền lưng !

             *
Mắt anh, dòng sông suy tưởng
Dưới vành nón sắt, xa xăm
Là anh ??? Anh là pho tượng ???
Cho đời ngưỡng phục ngàn năm !

             *
Cho đời vô cùng thương tiếc
Tinh hoa nòi giống Lạc Hồng
Tóc vừa xanh màu mây biếc
Mà hồn đã núi, đã sông !

             *
Mà hồn hòa trong nhịp thở
Biển, rừng, hoa, lá, cỏ, cây
Ơn anh, sơn hà ghi nhớ
Thương anh mắt lệ vơi đầy !

             *
Gặp anh chiều xưa tiễn biệt
Rồi xa, trăm nhánh sông đời
Quê hương, một ngày giặc chiếm
Và anh ngã xuống....Than ơi !!!

             *
Người ta trả thù hèn hạ
Cả ngay bức tượng nữa sao ?
Nghe tin, tôi đau đớn quá!
Thương anh khôn xiết nghẹn ngào !!!

             *
Thế rồi một chiều bụi đỏ
Tìm anh, tôi đến chốn xưa
Anh ơi, chỉ còn đổ vỡ
Hoang tàn theo với nắng mưa...

             *
Hỡi anh, những hồn Anh Kiệt!
Một đời tận hiến non sông
Hẳn nghe Bình Than hội kiến
Hẳn nghe trống giục Diên Hồng ???

             *
Hẹn anh một ngày tái ngộ
Là ngày quang phục quê ta
Có anh ngồi trên nền cũ
Có tôi dâng một vòng hoa.



Ngô Minh Hằng