Sunday, February 3, 2019

CỨU TA DO CHÍNH TA THÔI !!!




CỨU TA DO CHÍNH TA THÔI !!!
(Lời thất thanh gởi về Quê Hương và đồng Bào Việt Nam trước những ỵ́ đồ
gian manh, đấu tranh cuội của VC để lưới người.)

 *

Tin mình, chớ cậy vào ai
Đừng nghe những tiếng êm tai, mát lòng
Đấu tranh giành lại núi sông
Do người trong nước gánh gồng được thôi
Ngoài này ba bốn triệu người
Chỉ là hậu thuẫn cho nơi quê nhà
Dù lòng phẫn hận, xót xa
Dù lời hứa với sơn hà năm nao
Cũng không khơi được sóng đào
Bên trong mới đủ lược thao xoay vần...
Vâng, trong nước, chính muôn dân
Phải can trường, chớ ngại ngần đứng lên !
Quyết tâm đập nát tà quyền
Nếu không muốn bị xích xiềng, diệt vong !!!
Tự do chẳng kẻ cho không
Tiền Nhân đã đổi muôn dòng máu tươi
Nếu ta muốn sống kiếp người
Và đưa con cháu thoát đời vong nô
Thì ta phải diệt giặc Hồ
Để mà lấy lại cơ đồ, núi sông
Khơi nguồn phải tự bên trong
Thì bên ngoài nước mới mong đồng hành
Tám mươi lăm triệu dân lành
Cộng thù năm triệu lại thành bó tay ???
Hãy mau, ta đứng lên ngay
Triệu dân là đủ thổi bay tà quyền
Cớ sao chịu nhục ngồi yên ?
Giang sơn tổ quốc oan khiên nhiều rồi !
Cứu ta do chính ta thôi
Chớ vin, chớ dựa vào người mà đau !
Đồng bào ơi đứng lên mau
Trước khi giặc cộng dâng Tàu núi sông !!!
Cháy nhà sao chỉ đứng trông ?
Lửa oan khiên ấy chung lòng, dập đi !
Để Tàu cai trị ta thì
Than ơi, sẽ chẳng còn gì Việt Nam !!!
Bấy giờ hối hận, khóc than
Ích chi, chỉ ngậm hờn oan xuống mồ !
*
Nhưng xin hãy tránh ý đồ
Do bày Việt cộng đắp mô, lưới người
Chúng giả bộ đấu tranh thôi
Để ta tưởng thật đáp lời tâm tư
Thế là thực lẫn vào hư
Thế là cộng cứ ngọt lừ nhốt ta ...
Xin ai yêu nước thương nhà
Đừng tin vào những bóng ma, thiệt đời !
Chỉ tin vào chính ta thôi
Cũng đừng ngồi đó chờ người cứu ta
*
Trưng Vương xưa cứu sơn hà
Là do dân với Hai Bà đứng lên !!!


Ngô Minh Hằng
2017
 

 

THƠ XUÂN

Trích thi tập Có Những Vùng Trời xuất bản năm 2001
 


THƠ XUÂN
 

Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
Ấm áp huy hoàng ánh thái dương
Vạn vật tưng bừng, ồ, lại Tết
Thêm mùa Xuân nữa chốn tha phương
Quê ơi, nỗi nhớ trào lên bút
Giục giã lòng ta khúc đoạn trường
Ta viết thơ này trong nước mắt
Gởi về quê mẹ với niềm thương
Bao nhiêu năm tháng xa xôi ấy
Là bấy nhiêu sầu, nhớ cố hương
Từ ta sống hận đời vong quốc
Lấm bùn chi quản cái thân lươn
Đắng cay tủi nhục đời dâu bể
Cơm áo đầy, no, vẫn chán chường
Sang cả, mặc người xe với ngựa
Chuộng đời đạm bạc, cảnh thư hương
    *
Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
Ngơ ngẩn lòng ta nhớ cố hương
Cánh én chiều qua quên đậu lại
Nên mùa Xuân chỉ có dư hương!
Cành mai vàng thắm, xanh hoài niệm
Câu đối hoa tiên đỏ vách tường
Xuân đến cho lòng xa xót nhớ
Những mùa Xuân cũ ở quê hương
Xuân xưa rực rỡ hoa đào nở
Mai cũng vàng tươi ngập cả vườn
Thanh quất xanh um, cành đỏ trái
Thủy tiên, thược dược thoảng mùi hương
Mứt gừng, mứt bí thơm, cay, ngọt
Tấp nập người đi chật phố phường
Những tối thức khuya xem luộc bánh
Lửa hồng tỏa ấm, khói lam vương
Giao thừa đốt pháo mừng Xuân tới
Nghi ngút bàn thờ cảnh khói hương
Áo mới hoa đào nguyên nếp gấp
Thẹn thùng, duyên dáng, chị soi gương
Chị cười, môi thắm màu son nhạt
Má đỏ như tô lớp phấn hường
Ngày ấy tuổi ta còn nhỏ lắm
Cuộc đời đang ngọt vị yêu thương
Ngày Xuân, đòi mẹ nguyên phong pháo
Cùng bạn đốt chơi ở cuối đường
Có cô hàng xóm thua đôi tuổi
Khác lớp nhưng chung học một trường
Hai đứa xuất hành đi chúc Tết
Chúc Thày năm mới được an khương
Cảm động, thày mời phong kẹo lạc
Và cười: "Học giỏi để làm gương!"
Có lần hai đứa chơi chồng vợ
Sính lễ, hoa cau nhặt ở vườn
Ta làm chú rể, vai phò mã
Cô dâu, nàng thích gọi "Hiền Nương"
Nàng cài lên tóc chùm hoa bưởi
Làm cả cung đình cũng ngát hương!
Thuở nhỏ, Xuân về, ta có đủ
Vì rằng Xuân ấy ở quê hương!
  *
Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
Ta nhớ quê ta, nhớ lạ thường
Mẹ hỡi, nằm sầu trong mạch đất
Có nghe hồn lạnh những chiều sương?
Bao năm con chẳng về thăm được
Mộ mẹ hoang tàn, vắng khói hương
Chị cũng đã về nơi chín suối
Biển sầu chị gởi nắm tàn xương
Nụ cười nát dưới chân cuồng tặc
Xác chị nằm sâu dưới đại dương
Cô bé nhà bên giờ đã lớn
Nẻo đời vạn ngả, gió cùng sương
Trò chơi ngày bé không thành được
Cô trách đời sao lắm chuyện buồn
Nhìn cánh hoa cau lòng cô lại
Nhớ người bạn cũ chốn tha phương
Ngày trước anh cô là chiến sĩ
Lừng lẫy danh vang khắp chiến trường
Thuở ấy, nhìn anh, ta thán phục
Ngực anh ngời sáng những huy chương
Bây giờ thân xác anh tàn phế
Vì bởi lao tù chẳng xót thương
Người vợ đỉnh chung từng xẻ ngọt
Xa lòng, cách mặt, dứt tơ vương
Chao ơi, đau xót tình dâu biển
Nước mất, nhà tan, luống đoạn trường!  
  *
Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
Nhớ cánh mai vàng chốn cố hương
Ta trải lòng ta trên giấy trắng
Tim hồng nhỏ lệ, khóc bi thương
Viết gì cho mẹ trong mồ vắng
Cho chị u sầu đáy đại dương
Cho anh trong ngục tù tăm tối
Cho lũ em thơ sống vỉa đường
Cho cô hàng xóm tình xưa lỡ
Đời khắc lòng cô vạn vết thương!?
Từ buổi ra đi không hẹn ấy
Tội tình mang nặng với quê hương
Chí trai quanh quẩn vòng cơm áo
Nửa mảnh trăng sầu đợi bóng gươm
Chao ơi, cúi mặt mà thêm thẹn
Xuân đến, lòng đau, ứa lệ buồn
Bao giờ ta trở về quê nhỉ
Đi giữa cờ bay, giữa trống dồn???
 
 
Ngô Minh Hằng
1995


 

Friday, February 1, 2019

LỜI TÌNH CHO SÔNG NÚI

Trích thi tập Tiếng Gọi Núi Sông sắp xuất bản
 
alt

LỜI TÌNH CHO SÔNG NÚI


Anh như bướm trắng
Em cánh hoa đào
Xuân hồng hoa bướm xôn xao
Mượt mà tuổi ngọc, ngọt ngào mộng xanh

Anh, trai sông Hậu
Em, gái Hà Thành
Vì em mắt biếc mày thanh
Một lần tao ngộ mà thành vấn vương

Em nơi phố thị
Anh trấn biên cương
Xa nhau anh nhớ em thương
Đôi lòng cùng nguyện quê hương thanh bình

Một Thu pháo đỏ
Em mặc áo tình
Đơn sơ đám cưới chúng mình
Em thành vợ lính bộ binh kiêu hùng

Em, người chinh phụ
Anh, lính bốn vùng
Anh đi giữ núi gìn sông
Việc nhà gánh vác thay chồng, có em!
Hỡi ơi, cuối Tháng Tư Đen
Non sông bức tử ba miền đau thương
Súng ai bẻ giữa chiến trường
Người sao khóc giữa quê hương hòa bình?

Em thành vợ "Ngụy"
Anh hóa hàng binh
Đã toan được chết cho vinh
Xót em với nước điêu linh vì thù !

Mỗi năm bốn chuyến
Được lệnh thăm tù
Chắt chiu em góp từng xu
Nuôi con em lại nuôi tù, thủy chung!

Em nơi thủy tận
Anh chốn sơn cùng
Lòng đau một mối hận chung
Nhà tan nước mất, não nùng, xót xa
Con thơ thương vắng tình cha
Phụng loan chia cách sơn hà ngửa nghiêng

Quê hương thống khổ
Dân tộc ưu phiền
Tà quyền tàn ác đảo điên
Xô dân vào một trường thiên hận sầu!

Kẻ phơi xương đầu núi
Người vùi xác biển sâu
Tàn hung chấn động địa cầu
Tệ đoan xã hội nát nhầu sử xanh

Gái mười hai làm điếm
Trai mười một gian manh
Giết người, trộm cướp hoành hành
Bạo quyền tham nhũng từ thành đến quê

Đảng thừa ngàn tỉ
Dân thiếu trăm bề
Mặc dân đói khổ ê chề
Tiền muôn, đảng đốt mua về đêm vui
Cô đơn lệ tủi em rơi
Hai vai nặng một gánh đời đau tê

Bao năm hận tủi
Em đợi người về
Người về quên cả đường quê
Quên tình năm cũ, câu thề đánh rơi
Em ngồi đợi ánh mặt trời
Xua ngày tăm tối, xua đời thương đau
Sáng lên hỡi lửa nhiệm màu
Mà đưa dân Việt qua cầu oan khiên

Đâu rồi bướm trắng
Đâu đóa hoa hiền
Bao giờ nòi giống Rồng Tiên
Vui ngày quang phục, ba miền núi sông???

Ngô Minh Hằng
2004

XUÂN ĐẸP VÔ CÙNG



Trích TIẾNG GỌI NÚI SÔNG sắp xuất bản.


XUÂN ĐẸP VÔ CÙNG
(Thương mến gởi về Mẹ Việt Nam)
 
 

Mẹ ơi, xuân đến, Xuân đang đến
Con vẫn bôn ba, vẫn xứ người
Vẫn bút con làm gươm chiến đấu
Vẫn thầm hẹn mẹ một ngày vui

Hai vai vẫn nặng hờn sông núi
Vì nợ non sông chửa trả đền
Nên chẳng xuân nào vui trọn vẹn
Xuân nào thương nhớ cũng vô biên !

Mẹ ơi, những gốc đào năm cũ
Hoa nở nhiều không? Nở đẹp không ?
Đàn én có còn nghiêng cánh đậu
Hay hoa tàn héo, én sang sông ?!

Bàn thờ mẹ có bày hương khói ?
Cặp bánh chưng xanh, chậu quất vàng...
Túi mẹ có còn phong giấy đỏ
Mừng con thêm tuổi lúc xuân sang ?

Hay là tất cả đều hư mục
Trong lớp sơn tô, lớp vỏ màu
Khẩu hiệu chói loà, che ý thức
Đủ hình, đủ kiểu mị lừa nhau ?
 
Bao năm viễn xứ, đêm trừ tịch
Con khóc cùng thơ "Hổ Nhớ Rừng"
Mẹ cúng Giao Thừa, giờ phút ấy
Thần giao cách cảm có rưng rưng ...?

Từ con mấy chục năm dấn bước
Thương mẹ chờ mong đã mỏi mòn
Những kẻ ra đi vì hận nước
Biết còn bao nhỉ tấm lòng son ?

Mẹ ơi, đừng trách bày gian hiểm
Mê cái hư danh bán rẻ hồn
Ôm bả tiền tài, quăng đạo nghĩa
Học đòi phản bội cả quê hương !

Cũng may, còn những lòng son sắt
Tổ quốc muôn đời ở trái tim
Mẹ có nghe không hồn nước gọi
Và người sẽ tỉnh giấc oan khiên !

Một ngày mẹ ạ, không xa nữa
Cờ sẽ vàng bay khắp núi sông
Con mẹ sẽ về bên cạnh mẹ
Mùa Xuân vì thế, đẹp vô cùng!
 
Ngô Minh Hằng
2003

GIỌT LỆ MÙA XUÂN



 
GIỌT LỆ MÙA XUÂN
(Để khóc cho những người con gái Việt Nam
sống trong ngục tù CS.)
 
 
 
Người con gái, mùa xuân, rưng mắt lệ
Bởi sầu thương hận tủi chất lên đời
Khi an ủi không còn mang ý nghĩa
Thì lệ là thần dược đấy em ơi !!

Lời tâm sự, dẫu ngập ngừng, e ngại
Nhưng nói ra, em sẽ bớt đau buồn
Vì nước mắt rửa hồn em trong lại
Vì gạn lòng, lòng sẽ lắng bi thương !

Em từ khước mọi khuyên can của mẹ
Bỏ gia đình, không luyến nhớ, băn khan
Để say đắm phiêu lưu tìm hoa lệ
Vỡ mộng thơ ngây, úa tuổi trăng rằm

Em nghiêng ngả bên ánh đèn mờ ảo
Những ly bia, khói thuốc cứ xoay tròn
Ơi cánh thiêu thân, loạn cuồng, khờ khạo
Ngọn lửa hồng cháy đỏ những chồi non !

Đã mấy mùa Xuân em không có Tết
Thèm một đồng tiền mừng tuổi mẹ trao
Thèm chiếc áo thô, mẹ may, mẹ dệt
Thèm nụ cười thân, âu yếm ngọt ngào !

Đêm hoang dại, em theo người khách lạ
Đến chốn son vàng, đỏ bóng cờ sao
Để buồn tủi để ê chề nhục nhã
Sau phút bẽ bàng ân ái đổi trao !

Rồi thăm thẳm trên bước đường oan trái
Em chìm sâu trong bão tố mịt mùng
Trong xã hội vô luân thường, băng hoại
Gian dối, mị lừa, ác độc, tàn hung !

Em là một trong muôn ngàn trường hợp
Kể từ ngày cờ đỏ kín non sông !
Ôi, vì ai mà sử Hồng nhơ nhớp
Mà mắt Việt Nam máu chảy trăm dòng !!!

Em ngồi khóc, đảng cười mừng chiến thắng
Giọt lệ em buồn thấm ướt mùa Xuân
 
Ngô Minh Hằng

2006

Thursday, January 31, 2019

CÓ CHI KHÓ HIỂU - Biếm thi THA HƯƠNG

Biếm thi THA HƯƠNG


CÓ CHI KHÓ HIỂU

Tại sao kể tội đảng hồ
Để hồ sai bọn gia nô đập nhừ ?
Luật đảng cộng là như rứa đó
Chúng có tiền Pắc Bó làm fund
Lập ra "toà án nhân dân
Như thời “cải cách” bất nhân đó mà
Ai bảo vệ quốc gia, chúng khện
Ai chống hồ chúng nện tan ra
Làm thơ kể tội cộng à?
Chúng phong “nhà thổ, đĩ già” ngay thôi
Chúng áp dụng như thời ruộng đất
Bịa tội ra chúng chất cho đầy
Đứa tung
 đứa hứng đứa nhay
Xúm nhau bỏ lửa vào tay người lành
Không có tội chúng phanh ra tội
Luật rừng xanh chúng nối tội vào
Trước là đẹp dạ đỉnh cao
Sau là cốt để đồng bào ngờ nhau
Trong cái buổi vàng thau hỗn tạp
Và tự do luật pháp Cờ Hoa
 Đảng Hồ mướn chúng làm loa
Chửi thuê cho đảng đặng mà chúng no
Nếu chẳng chửi, thày trò đói rạc
Không có fund thăm boác, nuôi bồ
Rứa là tận tụy bưng bô
Fund Hồ nuôi bọn ma cô nằm vùng
Dù chúng đã vô cùng nổi tiếng
Là tay sai, mã diện ngưu đầu
Nhưng nào chúng biết nhục đâu
Non sông thua mọi nhu cầu lợi riêng
Để thoả mãn bạc tiền, quan chức
Chúng thành loài thất đức vô lương
Việt cộng thì bán quê hương
Chúng thì bán óc cho phường tay sai
Để tháng tháng được vài ba chục
Fund ăn no, chúng đục người dân
Chúng rình sau gáy, gót chân
Đánh hơi chúng ngửi chỗ gần chỗ xa
Ai chống cộng đều là tội phạm
Ai thương quê là đám ... tử thù
Ngậm tiền của cộng rồi ư?
Quốc gia chúng thọi ngất ngư con tàu...
Có gì mà khó hiểu đâu...
Tha Hương

Wednesday, January 30, 2019

KHÚC TÂM TÌNH ...




KHÚC TÂM TÌNH

* Chưa một lần nào ta bỏ thăm nuôi Dù đơn độc với bầy con thơ bé Người con đầu bốn năm, vài tháng lẻ Con út vừa hơn năm tháng trong nôi * Chưa một lần nào ta bỏ thăm nuôi Dù cuộc sống mẹ con ta cơ cực Lương giáo viên từ ba rồi sáu chục Khi rau muống thôi, một bó năm đồng * Một mẹ bốn con rau cháo cầm lòng Nhưng ta vẫn thăm nuôi dù khốn khó Muốn buôn bán thêm, vốn thì không có Và chẳng ai người coi giúp con thơ * Nhưng Trời cứu ta, mở lối bất ngờ Ta biết tử vi, kẻ tìm thời vận Vượt biên thoát, gởi quà làm tặng vật Nhờ những thùng quà, năm tháng dần trôi * Và nhờ có quà, thực phẩm thăm nuôi Bốn, năm chục ký lô cho mỗi bận Quà nhận chẳng nhiều nhưng ta tiện tặn Tiếp tế chồng tù, nuôi đám con thơ * Hàng xóm, công an dòm ngó từng giờ Bởi vợ Ngụy có chồng đi cải tạo Trong lớp học, trò sẵn sàng báo cáo Nếu như ta lỡ miệng nói câu gì... * Những tháng nghỉ hè, chính trị phải đi Lớp học đó không bao giờ dám vắng Cả khi trẻ ốm đau, đang sốt nặng Không ai coi, ta phải ẵm bên mình * Trời lại cứu ta, cải tử hoàn sinh Đưa mẹ con ta vượt biên kỳ diệu Nếu còn ở nhà thì ta mệnh yểu Phổi thế này không thuốc, sống bao lâu? * Năm năm dài trong đáy ngục bể dâu Ta đã sống với điệp trùng khốn khó Mà hôm nay người nói không thành có Rũ sạch công lao lặn lội thân cò * Rũ sạch công lao nuôi bốn con thơ Được hiển đạt, trưởng thành trong xã hội Người vu ta lấy cộng thù, nón cối Vu cấm nhìn con, người có là người ? * Tên cha mẹ ta, bất nghĩa, người khơi Cho bọn bất lương đem ra xúc phạm Người nhờ ta cứu người trong hoạn nạn Nay người vu ta viết để khen Hồ * Ta sợ người và kinh tởm mưu mô Ba mươi bảy năm chạy mà chưa thoát Trong hôn nhân đã thiếu mầm nhân bản Thiếu thủy chung, gượng ép để làm gì ? * Ba mươi bảy năm đôi ngả chia ly Nợ đã hết, sông đời hai lối rẽ Ngậm máu phun ta, miệng người dơ nhé Huyệt mộ đã gần sao vẫn sân si ? * Sao vẫn dối gian, bội nghĩa, vô nghì Cha mẹ ta người cũng đem xúc phạm… Đạo lý đó sao? Ai gian? Ai ác ? Trời dù xa nhưng quả nghiệp rất gần * Có hay gì điều bất nghĩa vong ân !!!
Song Châu Diễm Ngọc Nhân

Monday, January 28, 2019

MÓN QUÀ XUÂN XIN GỞI VỀ ĐẤT MẸ

Trích thi phẩm TIẾNG GỌI NÚI SÔNG sắp xuất bản.



MÓN QUÀ XUÂN XIN GỞI VỀ ĐẤT MẸ
(Bài thơ bé mọn này xin được là món quà xuân, gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam, quốc nội và hải ngoại)
 
 *

Lòng đất Mẹ, những mầm xanh đang lớn
Đang chuyển mình cho lịch sử gấm hoa
Cho tương lai, cho nòi giống, sơn hà
Được rạng rỡ và muôn đời vinh hiển
*
Kìa, sóng bạc, hỡi linh hồn của biển
Hỡi núi cao, rừng thẳm, hỡi sông dài
Đứng lên nào, cùng sát cánh chung vai
Mà gánh vác, rửa oan hờn đất nước !
*
Mà dựng lại cho đời gương ái quốc
Gương anh hùng Nguyễn Huệ với Trưng Vương
Lê Lợi Ngô Quyền Hưng Đạo Trinh Nương
Và Nguyễn Trãi Đặng Dung Trần Quốc Toản
*
Trước chướng ngại, xin thêm lòng can đảm
Kìa, nhìn xem, bạo chúa giữa ngai vàng
Tham ác, độc tài, hung hiểm, dã man
Đưa tổ quốc vào trường thiên thống hận
*
Máu đã thấm, đang nẩy mầm trong đất
Xương đã đầy, trắng rợn đỉnh non xanh
Dân tộc đau thương, quê mẹ tan tành
Đâu đảo Hoàng Sa, Nam Quan, Bản Giốc ?
*
Có thể nào chỉ mình ta hạnh phúc ...
Khi anh em đang khốn khổ, dập vùi ???
Một ngựa đau, tàu bỏ cỏ, không vui
Huống chi đó, đồng bào, chung Mẹ Việt !
*
Thì đồng loạt, hỡi anh hùng hào kiệt
Hỡi Việt Nam, toàn quốc, giống Tiên Rồng
Hãy vùng lên mà giải cứu non sông
Vì chính nghĩa, công bằng, vì nhân bản !
*
Để thế giới thấy rằng ta khao khát
Khao khát TỰ DO khao khát NHÂN QUYỀN
Khi đuốc thần màu nhiệm sáng bừng lên
Sẽ thức tỉnh lương tâm người bốn cõi
*
Nhà ta cháy, ta chữa đi, đừng đợi
Ta chữa rồi, người sẽ tiếp tay ta !
Hãy tin rằng chính nghĩa phải thăng hoa ...
Quà xuân đấy, xin gởi về đất Mẹ
 
 
Ngô Minh Hằng
 
LTG: Nmh dùng duy nhất Email Nmh5475@Aol.com  không dùng nick nào khác như vài kẻ ác tâm vu cáo. Mục đích duy nhất của Nmh làm thơ nói về tội ác của VC/VG TÁC HẠI LÊN QUÊ HƯƠNG, DÂN TỘC VIỆT NAM. Nmh làm thơ tranh đấu do tự nguyện, do ý thức của một người VN tỵ nạn trước CS tham tàn và nguy cơ Hán hóa. Tiếng thơ của Nmh là tiếng nói độc lập, không lừa bịp, không bon chen, không mưu danh, cầu lợi. Vị nào thích, mời đọc, không thích, xin xoá. Nmh chỉ chịu trách nhiệm về hành vi ngôn ngữ của chính Nmh và hoàn toàn không có trách nhiệm về việc làm hay lời nói của bất cứ ai. Vị nào đã đọc thơ NMH suốt mấy chục năm qua hẳn nhận định được lập trường Quốc gia kiên định của Nmh. Vị nào không nhận ra được, Nmh cũng không có nhu cầu tranh cãi hoặc có bổn phận phải giải thích, trả lời về những giọng điệu ác ý, xuyên tạc, chụp mũ, thoá mạ của những kẻ đánh mướn, chửi thuê giùm VC và về sự bịa đặt, lật lọng trả thù của người chồng đã ly dị 37 năm về trước.
 

Sunday, January 27, 2019

MÙA XUÂN HẸN ƯỚC




MÙA XUÂN HẸN ƯỚC
(Gởi Quê Hương và đồng bào Việt Nam thân mến của tôi)
 
 

Xuân lại đến, Mẹ ơi, xuân bát ngát ...
Xuân xứ người là muôn sắc muôn hương
Nhưng riêng con, xuân vẫn cứ đau buồn
Khi ba cõi núi sông còn thống khổ
                    *
Khi dân tộc vẫn chìm trong bão tố
Khi trẻ thơ bãi rác vẫn là cơm
Khi những mẹ già tóc nhuộm hoàng hôn
Vẫn vất vả, đời vỉa hè lay lất ...
                    *
Khi thiếu nữ nụ hồng đang ươm mật
Bỗng một hôm thành những món hàng người
Rao bán phương xa mong cuộc đổi đời
Nhưng nhục tủi làm rung lòng nhân loại !
                    *
Khi xã hội vẫn trùng trùng băng hoại
Khi Nam Quan, Bản Giốc cắt dâng Tàu
Thì Mẹ ơi, xuân đến, chỉ lòng đau
Dân nước thế, con làm sao vui được !
                    *
Con vẫn đợi một MÙA XUÂN HẸN ƯỚC
Một mùa xuân cánh én viếng muôn nhà
Có ngọn đuốc thần lửa rực như hoa
Có tiếng trống muôn dân mừng quang phục
                    *
Triệu cánh tay giơ... triệu lòng nao nức
Triệu bàn chân chung nhịp bước chung lòng
Dựng Lá Cờ Vàng trên phố, trên sông
Trên biển cả, trên núi rừng hùng vĩ
                    *
Xuân như thế, nước mình vui, Mẹ nhỉ
Vì nước vui, con sẽ hết đau buồn
Sẽ dệt thơ vàng rải khắp quê hương
Cho tổ quốc thêm ngọc ngà, hoa gấm
                    *
Xuân Hẹn Ước, Mẹ ơi, đang gần lắm
Chờ chúng con, Mẹ nhé, phút huy hoàng
Ôi... một xuân hồng lịch sử sang trang ..
 
 
Ngô Minh Hằng
 

Ngôn ngữ nói lên tính cách, đạo đức và giáo dục đã được hấp thụ của người dùng nó, vì thế các Cụ xưa đã nói: con người, vì thế các Cụ xưa đã nói: VĂN LÀ NGƯỜI. Khi thấy một người nói xấu về một người khác, người hiểu biết không nghe. Mà nghe rồi thì đừng vội tin và không nên a dua nói lại. Thứ nhất, là người ngoại cuộc, không biết rõ nguyên do.  Thứ hai, a dua với việc xấu là tự bôi lọ danh dự của chính mình.  Chúng ta ai cũng biết rằng ngoại trừ tay sai VC cố tình đánh phá người QG chống cộng, còn người có tư cách, hiểu biết, có giáo dục và lương thiện, không bao giờ phao tin thất thiệt, nhất là những tin có phương hại đến danh dự của người khác. Những kẻ cố ý chuyển tin thất thiệt hại người luôn có cùng đẳng cấp với kẻ phao tin loại đó.  Chúng ta cũng không nên quên rằng những kẻ đã bất lương, tung tin sai lạc về A,B,C,D được thì một ngày nào kẻ ấy cũng sẽ tung tin sai lạc về ta được. Khi thói quen xấu xa đó đã thành bản chất. Bản chất sẽ không thay đổi.
 

Thursday, January 24, 2019

SỚ TÁO QUÂN NĂM MẬU TUẤT 2018



SỚ TÁO QUÂN
NĂM MẬU TUẤT 2018


*
Muôn tâu Thượng Đế
Thần Táo Cờ Hoa
Tháng Chạp Hăm Ba
Sân Trời phó hội
Trước thềm năm mới
Thần chúc Ngọc Hoàng
Thiên giới vẻ vang
Gia đình hạnh phúc
Để mà có sức
Nghe sớ thần tâu
Mọi chuyện bể dâu
Của miền hạ giới
Đường xa vời vợi
Chưa có máy bay
Cá chép năm nay
Con gầy con mập
Nên thần đến chậm
Ngọc Hoàng thứ tha
Thưa suốt năm qua
Thần đây bận rộn
Nhiều chuyện lộn xộn
Xảy ra khắp nơi
Thần xin rạch ròi
Tâu trình tự sự
*
Đầu tiên là ở
Cái xứ Cờ Hoa
Mậu Tuất thực là
Nhiều thay đổi tốt
Trì trệ thoát lốt
Kinh tế tăng cao
Tiền dân thu vào
Nhiều hơn năm trước
Doanh gia, công nghiệp
Phát triển mở mang
Tạo thêm việc làm
Lòng dân phấn khởi
Quốc phòng, quân đội
Đều được chỉnh trang
Giảm thuế nhẹ nhàng
Trung lưu khoái chí
Băng đảng, ma túy
Buôn lậu, giết người
Trồng cấy “cỏ” tươi
Giảm đi cũng bộn
Sau khi chỉnh đốn
Thành thích thấy là
MS - 13
Lắm tên tù tội
Chuyện trong xã hội
Thường vẫn xảy ra
Đôi lúc quá đà
Làm người thấm mệt
Súng reo người chết
Rừng cháy nhà tiêu
Thiên tai tiêu điều
Nước dâng ngập phố
Gió gào cây đổ
Sập cửa sập nhà
Thiệt hại tính ra
Vẫn không hề ít
Thêm mớ tin vịt
Của đám truyền thông
Nhắm vào Tông Tông
Tung ra tới tấp
Ngày đêm tràn ngập
Những chú vịt bầu
Chúng nối đuôi nhau
Miệng kêu cạp cạp
Đôi mợ đi lạc
Vào truyền thông ta
Mỹ Việt đồng ca
Nghe dzui hết sức
Và họ tận lực
Vẽ chú Putin
Đem những quả mìn
To bằng nhãn hiệu
Chôn vào lá phiếu
Để giúp Tông Tông
Chạy đua thành công
Vào toà Bạch Ốc
Hình như chất độc
Bay ngược trở về
Làm họ tái tê
Lo âu mệt nghỉ
Thêm bà tiến sĩ
Của bịnh tâm thần
Nhảy ra cản chân
Ông Kavanaugh
Bởi ông được chọn
Vào chức quan toà
Của đảng Cộng Hoà
Tối cao pháp viện
Nhưng bà thua kiện
Vì bởi nguyên do
Chứng tích bà cho
Không ai tin nổi
Và việc thay đổi
Bầu cử midterm
Cộng Hoà nhiều hơn
Ghế ngồi Thượng viện
Dân Chủ lại chiếm
Hạ viện chủ trì
Và Pelosi
Đóng vai chủ tịch
Bà này không thích
Ông Tổng Donald
Nên đã tạo ra
Bao điều rắc rối
Làm tường biên giới
Mệt mỏi, nhức đầu
Tông muốn xây mau
Cho dân hưởng lợi
Và giữ biên giới
Có được an ninh
Tiếp nối công trình
Của bao Tông trước
Bỗng nay gió ngược
Họ đổi thay lòng
Chống đối Tông Tông
Lắc đầu quầy quậy
Dù họ vẫn thấy
Dân chịu điêu linh
Tang tóc, bất bình
Do người ở lậu
Ngang nhiên làm ẩu
Biên giới tràn sang
Gây lắm phũ phàng
Cho dân nước Mỹ
Tông thì quyết chí
Bảo vệ dân nhà
Dựng bức tường hoa
Để mà chặn lối
Không cho người tới
Nếu chẳng giấy tờ
Vì xưa đến giờ
Qúa nhiều suy tổn
Công qũy hao tốn
Bởi bọn thời cơ
Gánh nặng vô bờ
Thuốc men cơm áo
Nhân danh nhân đạo
Chà đạp công bằng
Nên Tông muốn rằng
Ngừa thêm vấn nạn
Hiểm nguy súng đạn
Của bọn ôm bom
Giết người thật ngon
Rồi hô hành đạo
Nhưng bọn bát nháo
Tham ác, vô tâm
Chẳng bảo vệ dân
Cũng không giữ nước
Ngăn Tông từng bước
Bài bác xây tường
Lại còn lật lường
Vu Tông kỳ thị
Bảo Tông vô lý
Đạo đức suy mòn
Họ nói họ khôn
Khăng khăng từ chối
Thuế dân cả khối
Tường nọ không chi
Nhưng lại đem đi
Giúp dân nước khác
Sau cuộc bầu bán
Hạ Viện đông thêm
Có bà Muslim
Trong phe Dân Chủ
Bà được dân cử
Đạo luật viết ra
Nhưng lại ui da...
Um sùm chửi tục
Và đòi làm nhục
Hài tội Tông Tông
Làm khắp Cờ Bông
Kẻ vui, người nản
Ai lo vấn nạn
Thì đứng cùng Tông
Vì họ thấy ông
Thật lòng yêu nước
Chớ không hứa trước
Rồi để quên sau
Như kiểu ma đầu
Điêu gian chính trị
*
Chuyện trong nước Mỹ
Thần đã tâu rồi
Bây giờ đến hồi
Chuyện Tông đối ngoại
Cứ như huyền thoại
Những việc Tông làm
Dù mấy gian nan
Cũng rồi thắng lợi
Như chuyện Tông với
Cậu Ủn Bắc Hàn
Bắt tay luận bàn
Đã vào lịch sử
Và toà đại sứ
Chuyển đến Sa-lem (Jerusalem)
Những việc cũ mèm
Từ bao Tông trước
Không ai mạnh bước
Cứ để mốc meo
Nay Trump một lèo
Đem ra thực hiện
Chẳng ngại cải tiến
Nước mạnh dân giàu
Để với năm châu
Hàng đầu thế giới
Tông đã cùng với
Nước Pháp nước Anh
Dội bom tan tành
Sarin hóa chất
Diệt lò sản xuất
Ở Syria
Thật tuyệt nữa là
Chiến tranh thương mại
Trump cầm lưỡi hái
Chém mọi mặt hàng
Thế giới bàng hoàng
Nhìn Trump wính Tập
Roi thần tới tấp
Giáng xuống từng giờ
Làm Tập mệt phờ
Thua đau, thua đậm
Đôi hia bảy dặm
Tông cứ uy nghi
Từng bước Tông đi
Rung rinh trái đất
Và chuyện mới nhất
Tại Canada
Trump nhờ bắt bà
Hua-wei giám đốc
Viễn thông Tàu cộng
Tên Mạnh Vãn Chu
Tội trạng kếch xù
Dối gian thương mại
Vi phạm sai trái
Lệnh cấm bán hàng
Sang xứ Iran
Viễn thông thiết bị
Tội này với Mỹ
Không nhỏ đâu nha
Ngoài chính trị ra
Tin vui tình sử
Nước Anh hoàng tử
Là cậu Harry
Cô dâu vu quy
Meghan, Mỹ quốc
Tiền duyên định trước
Hoàng tử và nàng
Trong một ngày vàng
Linh đình hôn lễ
Muôn tâu Thượng đế
Thần đã trình xong
Chuyện một năm ròng
Nơi thần tị nạn
*
Trở về nguyên quán
Là nước Việt Nam
Khải tấu Ngọc Hoàng
Đôi điều quan trọng
Cái giống Việt cộng
Gian ác quá Trời
Có kể bao lời
Cũng không thể hết
Trần Đại Quang chết
Cũng chả nhằm nhò
Phú Trọng lắm trò
Ác hơn Quang nữa
Cộng chết cả lũ
Mới có đổi thay
Mới trở lại ngày
Sông tươi núi đẹp
Cộng Việt cùm kẹp
Cướp trắng mọi nơi
Cướp dân bao đời
Ruộng vườn nhà đất
Rồi chúng dâng tất
Cho lũ cộng Tàu
Mặc nước dân đau
Nguy cơ Hán hóa
Cộng Việt gieo họa
Khắp Bắc Trung Nam
Dân chúng lầm than
Từ quê tới phố
Cộng Tàu lố nhố
Khắp nước, khắp nơi
Chúng như ông Trời
Coi thường dân Việt
Cộng Tàu hà hiếp
Cộng Việt góp tay
Người dân bắy nay
Lạc loài cùng khốn
Tuổi trẻ rường cột
Của nước dân nhà
Gánh vác sơn hà
Tương lai tổ quốc
Thay vì họ được
Rèn trí luyện thân
Để họ góp phần
Giữ gìn sông núi
Nhưng cộng lừa dối
Mọi lớp hoa niên
Để họ yếu hèn
Ăn chơi, nhu nhược
Ai lòng yêu nước
Cộng diệt, cộng trừ
Kế độc chẳng từ
Cu mồi cộng bẫy
Thế là từ đấy
Giết chết niềm tin
Quật khởi, mộng chìm
Vào trong biển cả
Để nhìn “tàu lạ”
Bắn giết dân chài
Để nhìn nước ngoài
Cộng mua bãi đáp
Để nhìn một đám
Cậu ấm, cô chiêu
Áo đỏ khăn điều
Nước ngoài du học
Con dân lăn lóc
Vực thẳm bờ cao
Cộng xô họ vào
Cuộc đời nô lệ
Đặc khu kinh tế
Là Bắc Vân Phong
Phú Quốc biển trong
Vân Đồn quần đảo
Cộng cho thuê ráo
Chín chín năm trường
Thế là hết đường
Bảo toàn sông núi
Người dân hờn tủi
Khổ nhục khôn cùng
Vườn rau Lộc Hưng
Mới đây cộng cướp
Luống khoai gốc mướp
Ngọn cải cây cà
Hai trăm nóc nhà
Tan tành vụn vỡ
Trẻ không nơi ở
Già chẳng chỗ nằm
Những chiều cuối năm
Khổ nào hơn thế
Thương binh tàn phế
Già cả, yếu đau
Bạc trắng mái đầu
Cướp là vẫn cướp
Cộng không có được
Một chút lương tâm
Thua cả thú cầm
Một bày vô loại
Không cần phải trái
Chỉ biết làm giàu
Cộng cướp vườn rau
Dân đau cuộc sống
Những chuyện về cộng
Càng kể càng dài
Đau đớn u hoài
Càng cao chất ngất
Thần xin thành khẩn
Cầu cứu Ngọc Hoàng
Giúp nước Việt Nam
Tiêu trừ Việt cộng
Để người được sống
Đúng nghĩa con người
Để trẻ được cười
Nụ cười nhân bản
Để lòng được sáng
Với nghĩa tin yêu
Vì dân quá nhiều
Tháng năm đau khổ
Mong ngày cộng đổ
Lấy lại sơn hà
Ba cõi hoan ca
Cờ vàng mở hội
*
Mây xanh đan lối
Trời đã về chiều
Gió cũng lạnh nhiều
Nắng vàng sắp tắt
Đường thì xa ngắt
Thần phải về thôi
Lợn sắp lên ngôi
Đang chờ nghinh đón
Mừng mùa xuân nõn
Từ giã Ngọc Hoàng
Năm mới an khang
Thần xin bái biệt…
*

Táo Tha Hương
Tị nạn CSVN

Sunday, January 20, 2019

DỄ ĐƯỢC MẤY NGƯỜI ??? -- Biếm thi THA HƯƠNG





Biếm thi THA HƯƠNG
 DỄ ĐƯỢC MẤY NGƯỜI ???



*


Nhận lương có MỘT ĐÔ LA
Ngà voi ông vác, chu choa, ông khờ !
Để những bọn ăn dơ, nó đập
Để truyền thông nó dập nó vùi
Và phe Dân Chủ nó chơi
Hè nhau đánh phá tơi bời, khổ ông !
Ai bảo ông đem lòng giúp nước
Lại kiên cường, đảm lược vô song
Hai năm chuyển núi dời sông
Ông làm Nam, Bắc, Tây, Đông giật mình
Được các nước cung nghinh, ngưỡng vọng
Trải thảm điều long trọng gần xa
Giá ông như Obama
Đem tiền tặng nước người ta ào ào
Khum lưng xuống cúi chào đồng viện
Khi ông ra thăm viếng nước người
Còn đem giày vớ khoe chơi
Trên bàn Bạch ốc rồi cười làm duyên
Việc chào cờ, tỏ riêng ý mới 
Tay cầm tay để dưới thắt lưng
Ngày hè, ngày lễ tưng bừng
Thuế dân sẵn đó ông dùng mê ly
Việc giữ nước vừa kỳ vừa lạ
Mở biên cương rước cả kẻ thù
Thì đâu ai chửi ông ngu
Mà còn chu mỏ thổi phù ông lên
Và cái thế lực đen quỷ quái
Sẽ khen ông vĩ đại tài ba
Không tung bao tỷ đô la
Mướn người đánh phá để mà hại ông
Hỏi  đánh phá do lòng yêu nước
Hay do tâm bạo ngược, tàn hung
Hoặc do ác độc gian hùng
Yêu tiền, yêu chức, chẳng từng yêu dân?
Phải chúng muốn thành phần trị nước
Là gian tham, nhu nhược, suy đồi
Để leo lên cổ, chúng ngồi
Vung tiền sai khiến như bồi, chạy quanh
Chỉ tại Trump trung thành yêu nước
Và hết lòng sau trước vì dân
Cho nên phịa tội, chúng dần
Fakenews tung hứng xa gần, ớn không!
Chúng mướn gái bôi ông nhơ nhuốc
Trò Putin chúng buộc ông vào
Cụ Trời tít tắp trên cao
Nhưng Trời sẽ phạt chúng nhào, ông coi!
Tường biên giới ông đòi xây dựng
Thì làm sao chúng vững, chúng yên
Làm sao chúng đẻ ra tiền
Cho nên bọn chúng muốn nghiền nát ông!
Bậc trung nghĩa có lòng có trí
Có lương tâm, dũng khí ngút Trời
Thực ra rất hiếm trên đời
Còn loài dạ thú mặt người thì đông
Nhờ có thế, mới mong phân biệt
Giữa hiền lương, quỷ quyệt, gian manh
Và người cương trực, trung thành
Đem tài xây dựng an lành núi sông
Đã vì nước, dâng lòng hiến trí
Thì sá gì hệ lụy, gai chông
Ngày đêm ông gánh ông gồng
Mà công chỉ nhận MỘT ĐỒNG đô la
Nhờ ông, mạnh nước an nhà
Có ông, cộng chệt Trung Hoa tơi bời
Như ông, đời có mấy người ???
Lương thì nhận MỘT ĐÔ LA
Ngà voi ông vác, chu choa, ông khờ !
Để những bọn ăn dơ, nó đập
Để truyền thông nó dập nó vùi
Và phe Dân Chủ nó chơi
Hè nhau đánh phá tơi bời, khổ ông !
Ai bảo ông đem lòng giúp nước
Lại kiên cường, đảm lược vô song
Hai năm chuyển núi dời sông
Ông làm Nam, Bắc, Tây, Đông giật mình
Được các nước cung nghinh, ngưỡng vọng
Trải thảm điều long trọng gần xa
Giá ông như Obama
Đem tiền tặng nước người ta ào ào
Khum lưng xuống cúi chào đồng viện
Khi ông ra thăm viếng nước người
Còn đem giày vớ khoe chơi
Trên bàn Bạch ốc rồi cười rất duyên
Việc chào cờ, cũng riêng một lối
Tay cầm tay để dưới thắt lưng
Ngày hè, ngày lễ tưng bừng
Thuế dân sẵn đó ông dùng, ông chi
Việc giữ nước cũng ly kỳ nhá
Mở biên cương rước cả kẻ thù
Thì đâu ai chửi ông ngu
Mà còn chu mỏ thổi phù ông lên
Và cái thế lực đen quỷ quái
Sẽ khen ông vĩ đại tài ba
Không tung bao tỷ đô la
Mướn người đánh phá để mà hại ông
Đã đánh phá là không yêu nước
Mà là phường bạo ngược, tàn hung
Là quân ác độc gian hùng
Yêu tiền, yêu chức, chẳng từng yêu dân
Chúng chỉ muốn thành phần trị nước
Là gian tham, nhu nhược, suy đồi
Để leo lên cổ, chúng ngồi
Vung tiền sai khiến như bồi, chạy quanh
Chỉ tại ông trung thành yêu nước
Và hết lòng sau trước vì dân
Cho nên phịa tội, chúng dần
Fakenews tung hứng xa gần, ớn không!
Chúng mướn gái bôi ông nhơ nhuốc
Trò Putin chúng buộc ông vào
Cụ Trời có mắt trên cao
Sẽ trừng phạt chúng đổ nhào, ông xem!
Tường biên giới ông đem xây dựng
Thì làm sao chúng vững, chúng yên
Làm sao chúng ̣đẻ ra tiền
Cho nên chúng phải võ biền cắn ông
Bậc trung nghĩa có lòng có trí
Có lương tâm, dũng khí ngút trời
Thực ra rất hiếm trên trên đời
Còn loài dạ thú mặt người thì đông
Nhờ bởi thế, mới mong phân biệt
Giữa hiền lương, quỷ quyệt, gian manh
Và người cương trực, trung thành
Đem tài xây dựng an lành núi sông
Đã vì nước, hiến công hiến trí
Thì sá gì hệ lụy, gai chông
Ngày đêm ông gánh ông gồng
Mà công chỉ nhận MỘT ĐỒNG đô la
Nhờ ông, mạnh nước an nhà
Có ông, cộng chệt Trung Hoa tơi bời....


Như ông, dễ được mấy người ?????


Tha Hương