Thursday, October 8, 2015

CÒN VIỆT CỘNG, MẤT QUÊ HƯƠNG ...



















Con tàu không số của VC thăm dò dầu khí tại biển Đông bị Trung cộng đánh chìm mất tích.
Nguồn: Cố vấn quân sự Trung Cộng ( )


CÒN VIỆT CỘNG, MẤT QUÊ HƯƠNG ...

Bài thơ này là lời tâm sự chân thành, tác giả trân trọng gởi về đồng bào VN tại quê nhà, mọi lứa tuổi, mọi tầng lớp.  Bờ đã vỡ, nước đã tràn.  Xin anh Chị Em hãy nắm lấy cơ hội để làm những  ngọn sóng thần xóa sạch đảng tư bản đỏ Việt cộng, đuổi giặc Tàu ra khỏi bờ cõi để lấy về từng tấc đất mà xưa, VC đã đổi bán cho Tàu lấy vũ khí đạn dược để xâm lăng và cướp miền Nam.  Và nay,  đảng VC làm giàu cho cá nhân, mặc nước bị Tàu khai thác tài nguyên, mặc dân bị Tàu đánh giết.  Như thế, đảng VC không xứng đáng với cương vị lãnh đạo.  Giờ phục quốc đã đến,  cầu chúc Đồng Bào VN đồng loạt đứng lên phá tan bè lũ VC giết dân bán nước, giành lại giang sơn, giành lại quyền làm người mà đảng CSVN đã cướp đoạt gần một thế kỷ nay ...


Hôm nay Tàu chiếm Hoàng Sa
Ngày mai sẽ cả sơn hà lâm nguy !!!
Họa Bắc thuộc chẳng nghi vấn nữa
Mà ngày càng như lửa, lan nhanh
Nhưng ai cho giặc vào thành?
Quyền đâu Tàu dám tung hoành nước ta ???
Ai cho phép Hoàng Sa, lũ chệt
Đặt giàn khoan lấy hết tài nguyên ?
Ai hèn, cúi mặt lặng yên
Nhưng đàn áp kẻ đứng lên gọi đời ???

Ôi, cộng Việt xé tơi sông núi
Dâng cộng Tàu để đổi súng - tăng
Chiến tranh phát động xâm lăng 
Vượt dòng Bến Hải hung hăng giết người
Làm đất nước tơi bời tan nát
Làm miền Nam khổ nạn, điêu linh
Rước Tàu về giết dân mình
Chính là bè lũ Ba Đình đó thôi !!

Nay bờ đã vỡ rồi, vỡ nát
Nước tràn ra như thác, trăm dòng
Hỡi ai con Lạc cháu Hồng
Đứng lên mà cứu non sông giống nòi
Hãy nắm lấy cơ trời, vận nước
Vai chen vai đảm lược vùng lên
Đảng đem tổ quốc đảng nghiền
Thì ta không thể đứng yên mà nhìn !
Mau vùng dậy kẻo nghìn năm nữa
Nước dân ta Tàu khựa xé tan
Vùng lên diệt đảng bạo tàn
Dẹp loài Hán tặc mà an sơn hà
Ta phải giữ lấy nhà, lấy nước
Như Ông Cha muôn trước kiêu hùng
Bình Nguyên, phá Tống lẫy lừng
Liễu Thăng, Hoằng Tháo đã từng đầu rơi

Đã đến lúc thét lời quyết chiến
Vì quê hương phải tiến lên thôi
Nếu ta muốn được bằng người
Tự quyền, tự chủ, sống đời tự do
Và muốn được ấm no hạnh phúc
Nhìn năm châu không nhục, không hèn
Thì mau ta hãy đứng lên
Gương cờ chính nghĩa, viết thiên sử hùng
Việt cộng phải cáo chung, phải chết
Để Việt Nam oanh liệt quật cường

Còn Việt cộng, mất quê hương 
Hỡi ta, toàn quốc, can trường đứng lên !!!


Ngô Minh Hằng


CHỚM THU


 















CHỚM THU


Mới chớm vào Thu đã lạnh rồi
Chao mình trong gió, lá thu rơi
Nắng thu trong suốt, vàng như mật
Chẳng đủ làm Thu sưởi ấm đời

Dăm bóng chim chiều vỗ cánh bay
Đánh rơi tiếng hót xuống rừng cây
Rừng cây có những cành thưa lá
Vươn ngón tay dài đón đóa mây

Tôi mở lòng tôi đón ý thu
Nhưng sao nghe mắt đẵm sương mù
Sao nghe tiếng gió lời hiu quạnh
Sao nắng hanh buồn trên án thư ?

Và lạnh. Chao ơi, lạnh thật nhiều 
Đồng bào đông thế vẫn cô liêu
Một trăm cái trứng, ai trăn trở
Ai đã thay tâm, đã đổi chiều ?...

Ai vội vàng quên thuở ngục tù
Quên ngày oanh liệt chốn quân khu
Quên lời hứa hẹn dâng sông núi
Vuốt mặt, liên hoan với cộng thù !?

Viễn xứ, Thu sầu, xót cố hương
Nên Thu không sắc cũng không hương
Chớm thu mà thấy hồn thu chết
Ai có cùng tôi nỗi đoạn trường ....


Ngô Minh Hằng



Monday, October 5, 2015

CÁC ANH, NGƯỜI TRAI VIỆT




CÁC ANH, NGƯỜI TRAI VIỆT

Kính dâng Tổ Quốc Việt Nam. Riêng tặng những Người Trai Việt đã một thời vì lý tưởng Tự Do, vì chính nghĩa Quốc Gia, vì Quê Hương, vì Đồng Bào và vì lòng Nhân Bản đã oai hùng đứng dưới LÁ CỜ VÀNG để diệt giặc giữ quê.  Và gần nửa thế kỷ sau, cũng những người trai ngày xưa đó, tuy ôm nỗi hờn vong quốc nhưng vẫn hiên ngang nối bước nhau từ Hòa Lan tới Paris để VINH DANH MỘT SẮC CỜ VÀNG.  



Anh đã vinh danh một sắc cờ
Nền vàng ba sọc tự ngày xưa
Bằng bao tài trí vun dân tộc
Bằng cả đời trai đắp cõi bờ

Dưới bóng cờ bay ngập nắng vàng
Con đường chính nghĩa bước vinh quang
Kiêu hùng từng nhịp - trong từng nhịp
Diệt giặc, hành quân giữ xóm làng ...

Một thuở tung hoành mộng kiếm cung
Tuổi xanh, mộng biếc, chí anh hùng
Hiểm nguy, gian khổ không sờn ngại
Liệt lẫm, hiên ngang khắp bốn vùng

Nay cũng dưới cờ, anh bước đi
Hòa Lan, Đức, Bỉ tới Paris
Với hồn vong quốc rưng hờn tủi
Với chữ Quê Hương rất diệu kỳ

Vì chữ Quê Hương thật nhiệm màu
Hướng về tổ quốc, nối chân nhau
Giương cờ, hồn nước anh truy niệm
Trong Tháng Tư Đen ngút hận sầu

Ôi tháng Tư hờn, quê, máu loang
Miền Nam ! Sao bức tử miền Nam ??!
Ai cần giải phóng mà gian đảng
Cướp trắng, gieo đen để hận tràn ???

Từ buổi quê hương dưới biển sầu
Thì lòng anh ngập những hờn đau
Dù hồn vong quốc đầy thương tích
Cờ vẫn vàng tươi khắp địa cầu !!!

Sắt đá bao năm vẫn đợi chờ
Chờ ngày quang phục núi sông mơ
Với lòng son sắt người trai Việt
Anh đã vinh danh một sắc cờ ...


Ngô Minh Hằng

TA KHÓC RỒI SAO ???






  TA KHÓC RỒI SAO ???

(Từ khi VC đem nghị quyết 36 ra thi hành ở hải ngoại thì ở đâu có người VNTNVC là có những kẻ nhân danh chống cộng, chụp mũ, cáo gian, lăng nhục, đánh phá những người Quốc Gia chân chính, bẻ cong sự thật,  tung hoả mù, gây bất hoà, xáo trộn làm nhiều người chán nản, buông tay.  Bài Ta Khóc Rồi Sao tác giả ghi lại thực trạng đau lòng này đã và đang sảy ra hàng ngày trong các cộng đồng VNTNVC, ngoài ý đó ra, không ám chỉ ai.) 




Yêu ghét, bạn thù, lung tung, hỗn loạn
Tặng mũ, đặt tên, sao tệ thế này ? !
Riết, rồi thấy không biết ai thù - bạn
Chỉ thấy cộng cười, khoái chí, vỗ tay ...

Có phải đấy là ý đồ, nghị quyết
Tạo rẽ chia, gây nghi hoặc, hoả mù ?
Để chính ta tìm ta mà tiêu diệt
Phá vỡ tiềm năng tranh đấu, trùng tu ?

Nếu thật thế thì đáng buồn biết mấy
Quê, bao năm vẫn gục dưới tà quyền
Hải ngoại tự mình đặt chông, lọt bẫy
Những bẫy hơn thua, phe đảng, tị hiềm

Bẫy mình yêu ai, bắt người "NHẤT TRÍ"
Ai dám "KHÔNG" là khốn khổ cuộc đời
Kỹ thuật hứng-tung-chụp-vu-mạ lỵ
Khủng bố kiểu này giống cộng thì thôi !!!

Bẫy mình ghét ai, mọi người phải ghét
Ai chẳng ghét theo, bạn cũng thành thù
Mình lọt bẫy mình vô cùng nguy hiểm
Không thắng nổi mình, ta thắng cộng ư ???

Những bẫy đó làm chính mình chìm đắm
Làm bao người yêu nước phải cô đơn
Đâu hỡi gương xưa, Đức Trần Hưng Đạo
Dẹp thù riêng, vì nước, rửa chung hờn ?

Trong gian khó nhìn dân nhà tranh đấu
Nhìn lửa cộng đồng leo lét, cô đơn
Nhìn mẹ Việt Nam bị loài thảo khấu
Xiết cổ, phân thây, hút máu ... ta buồn !

Ta khóc rồi sao ?... quê ơi, ta khóc ...
Nhìn lại quanh ta, ai bạn, ai thù ?
Bấy nhiêu năm chưa thuộc bài tập đọc
Chưa thắng nổi mình, chưa vượt chữ ngu !

Nếu yêu nước, ai thật lòng yêu nước
Dẹp cái tôi, thành tín đến cùng nhau
Noi gương xưa, can trường ta tiến bước
Cộng tiêu tan, điều tổ quốc mong cầu …




Ngô Minh Hằng

VÌ ANH CHỐNG CỘNG ...




VÌ ANH CHỐNG CỘNG ...

Xin chân thành chia sẻ nỗi khó khăn với những người nặng lòng vì quê hương, dân tộc mà tự nguyện dấn thân trên đường tranh đấu. Riêng gởi Thiếu Tá Liên Thành, tác giả những tác phẩm "HUẾ, THẢM SÁT MẬU THÂN",  "BIẾN ĐỘNG MIỀN TRUNG" và "THÍCH TRÍ QUANG, THẦN TƯỢNG HAY TỘI ĐỒ DÂN TỘC" như một lời chúc thành công trong buổi ra mắt sách tại San Jose ngày 5 tháng 4 năm 2014.


Thưa anh, tôi viết áng thơ này
Để sẻ cùng anh nỗi khó đây
Vâng, kẻ yêu quê, yêu sự thật
Thời nào cũng nhận đắng cùng cay

Bởi đường tranh đấu lắm gian nan
Tráo trở, gian manh, đỏ mạ vàng
Từ buổi mất quê vì giặc dữ
Thì lòng trung nghĩa lại càng khan

Và từ tị nạn, sống xa quê
Đã khắc trong tim một nguyện thề
Là chẳng khi nào ta chấp nhận
Chung trời với cộng, lũ gian kia

Nên người chính trực rất cô đơn
Nói thật, đương nhiên chuốc oán hờn
Vì cộng gian hùng, nuôi nghị quyết
Vì loài bất nghĩa hám tiền muôn

Và vì nghị quyết đảng đưa ra
Hải ngoại, vô lương, lũ cộng tà
Nhận lệnh, tung đòn gây rối loạn
Cộng đồng quậy nát, xé hai, ba

Rồi bao lời thẳng bẻ thành cong
Bởi bọn con buôn, lũ đỏ lòng
Xuyên tạc, hỏa mù, gian, hiểm, ác
Hại người tự gánh nợ non sông

Và anh, anh đã rất kiên cường
Vạch mặt gian hùng, mặt bất lương
Của bọn nằm vùng, bày phản quốc
Tiếp tay giặc cộng hại quê hương

Vì anh chống cộng, cộng thù anh
Nghị quyết Đình Bin* chúng thực hành
Anh cứ dấn thân vì lẽ phài
Sử đời, bia đá sẽ thơm danh !

Chọn đường chính nghĩa thế, anh đi
Miệng lưỡi phi nhân ấy, sá gì
Thế giới, người ta nhìn thấy cả
Đỏ - Vàng - Đen - Trắng ...rất tinh vi ...


Ngô Minh Hằng



Sau khi Nguyễn Mạnh Cầm ký quyết định số 114/2001/QĐ-TTg, Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam của Phạm Thế Duyệt và Ủy Ban Về Người Việt Nam Ở Nước Ngoài do Nguyễn Đình Bin, Thứ trưởng Thường trực Bộ Ngoại giao VC làm chủ tịch, đã cho ra đời “Uỷ Ban Vận Động Thành Lập Hội Liên Lạc Người Việt Nam Ở Nước Ngoài”. Uỷ ban này đã bắt đầu hoạt động từ ngày 23-4-2001 mục đích ru ngủ, chiêu dụ, đánh phá, thi hành diễn biến hòa bình đảo ngược? Các tác dụng nói đây, nếu thành công, sẽ gây nhiều tác hại cho công đồng người Việt tị nạn cộng sản chúng ta

THÁNG TƯ ĐÃ ĐỦ HỜN OAN







THÁNG TƯ ĐÃ ĐỦ HỜN OAN


Tháng Tư ! Lại một Tháng Tư ...
Hướng về đất Mẹ đau nhừ trái tim
Nỗi hờn vong  quốc cao thêm
Ai xô quê gục xuống đêm kinh hoàng ?
Xô đời vào bể lầm than
Giết dân, bán nước, bạo tàn, triền miên ...
Tiếng người than khắp mọi miền
Khóc đời tăm tối, oan khiên, khốn cùng
Tiếng quê ba cõi não nùng
Dưới dao đồ tể từng vùng máu loang
Vì ai Hoàng, Bản, Nam Quan 
Và Tây Nguyên của Việt Nam mất rồi ?
Vì ai mà đất nước  tôi
Nay thành làng, tỉnh, cơ ngơi cộng Tàu ?!
Tháng Tư dạ xót lòng đau
Ai người yêu nước có sầu mất quê ?
Thì xin kiếm báu, trăng thề
Vùng lên cứu nước, lấy về núi sông !
Vì ta,  bất khuất Tiên Rồng
Quê ta, ta phải một lòng giữ quê
Không ai được phép cắt chia
Dâng cho Tàu cộng đất kia, sơn hà ...


Nhà ta, trách nhiệm của ta
Đừng chờ hàng xóm kẻo nhà vỡ tan
Tháng Tư  đã đủ hờn oan 
Đứng lên, diệt bọn tham tàn, cứu quê !!!




Ngô Minh Hằng




QUỐC HẬN







QUỐC HẬN


Lại đến ngày tang, Quốc Hận đây
Quê hương máu lệ vẫn loang đầy
Xưa loài chồn cáo che tâm địa
Nay bọn hồ ly lộ mặt mày
Bán nước, Ba Đình tiền ngập túi
Cướp dân, Bắc Pó bạc tràn tay
Ba miền ta hỡi, mau vùng dậy
Cứu lấy giang sơn, diệt độc tài !


Ngô Minh Hằng


Ngày 1/4/2014


JOSHUA !!!







JOSHUA !!!
Cho Joshua Wong và tuổi trẻ Hồng Kông. Đặc biệt là lời nhắn nhủ tuổi trẻ Việt Nam tại quê nhà khi theo dõi cuộc đấu tranh lịch sử chống Bắc Kinh để  đòi tự do, nhân quyền và dân chủ của sinh viên học sinh Hồng Kông vào cuối tháng 9/2014. Nhờ các bạn trẻ trong và ngoài nước, những người có lòng với Quê Hương chuyền bài thơ này cho nhau cùng đọc. Tác giả xin ghi ơn các bạn.



Mừng Hồng Kông có JOSHUA
Phục em từ lúc mới vừa nghe tên
Đem tài đắp móng xây nền
Đem tim dũng cảm dựng nên phong trào
Giục lòng tranh đấu lên cao
Đáp lời chính nghĩa xiết bao quật cường
Dân quyền, giữ vững lập trường
Không cho cộng sản tìm phương lọt vào
Cộng vào, tất cả tiêu hao
Tự do, lý tưởng, tự hào, tiêu luôn
Bởi không chấp nhận đời buồn
Em không đầu cúi tay buông dễ dàng
Rồi cùng tuổi trẻ hiên ngang
Tiến lên lớp lớp hàng hàng bên nhau
Chân đi rung chuyển điạ cầu
Tay vung làm bọn cộng Tàu đứng tim
Nếu em vuốt mặt ngồi nhìn
Hồng Kông cộng sẽ nhận chìm như chơi
Phục em mười bảy tuổi đời
Mà làm những việc của người trượng phu
Biết rõ bạn, biết rõ thù
Biết sai, biết đúng khi từ mười lăm
Sinh viên du học xa xăm
Thấy em làm đúng,  quyết tâm trở về
Biểu tình nhập cuộc với quê
Vòi rồng, khói đạn chẳng hề chùn chân
Liên Đoàn giáo chức xa gần
Đình công, hỗ trợ tinh thần đấu tranh
Bốn phương tin tức lan nhanh
"Tự Do", ước vọng chân thành, rền vang ...
Năm châu rộn rã chuông vàng
Joshua sáng chói một trang sử hùng 
Vì đời, vì nước non chung
Thành hay bại vẫn vô cùng vinh quang !!!

*
Còn Việt Nam ??? Hỡi Việt Nam !!!
Đứng  lên mau để vẻ vang giống nòi ...
Đứng lên mà để làm người
Ghé vai trách nhiệm như lời Joshua !!!  *


Ngô Minh Hằng


* Joshua Wong: " Tôi không muốn cuộc đấu tranh cho dân chủ phải truyền lại cho đời sau. Đây là trách nhiệm của chính thế hệ chúng tôi "

XIN HỎI MỘT CÂU ...






XIN HỎI MỘT CÂU ...


Thế gian có nhiều câu hỏi
Thế nhân không muốn trả lời
Ví như tại sao gian dối
Tại sao phản bội giống nòi ?
 *
Tại sao nói đen thành trắng
Tại sao bảo đỏ là vàng
Đâu rồi những lòng thẳng thắn
Một thời làm đẹp trần gian ?
Tại sao bẻ cong ngòi bút
Viết lời giá áo túi cơm
Nỗi sầu quê hương ngun ngút
Tại sao che mắt oan hờn ?
*
Xem kìa, những điều có thật
Công khai dưới ánh mặt trời
Tại sao cố tình khuất tất
Lấy câu liêm sỉ đùa chơi ...
 *
Thế gian có nhiều câu hỏi
Tôi xin hỏi một mà thôi
Tại sao lắm người tài giỏi
Lại không thích nói tiếng người ?

 *


Ngô Minh Hằng