Wednesday, August 3, 2016

NHƯNG CÓ KHI NÀO TA TỰ HỎI ...

 











NHƯNG CÓ KHI NÀO TA TỰ HỎI ...
(lời tâm huyết , thân mến gởi đồng bào Việt Nam, trong và ngoài nước, đặc biệt, người VN Tị Nạn Cộng Sản thực sự trên toàn  thế giới.)
  
  *

Là người, ai chẳng xót xa thương
Khi thấy trẻ thơ sống góc đường
Bới rác, ăn xin, đời bất hạnh
Lạc loài, bầm giập giữa quê hương
 *
Là người, ai chẳng xót xa thương
Khi thấy tuổi xanh lạ mái trường
Nhưng lại thân quen miền bão loạn
Đảo điên học thói xé luân thường
 *
Là người, ai chẳng xót xa thương
Khi thấy thơ ngây phải đoạn trường
Thiếu nữ, hỡi ơi, từ những tuổi
Hoa ngà, nụ ngọc đã phong sương ...
 *
Là người, ai chẳng xót xa thương
Nhìn bé sơ sinh bỏ vệ đường
Gái trẻ bán mình miền nước ngoại
Để rồi tan nát những hoa hương !
 *
Là người, ai chẳng xót xa thương
Khi núi sông đau bởi bạo cường
Khi thấy dân mình gìa lẫn trẻ
Sống đời oan nhục, sống thê lương !
 *
Nhìn dân ta khổ, dạ ta đau
Ta móc hầu bao cứu biển sầu
Nhưng có khi nào ta tự hỏi
Nguyên nhân nỗi khổ bởi từ đâu ?
 *
Không trừ tận gốc, trị nguyên căn
Thì chữa muôn năm bịnh chẳng lành
Tiền núi cũng thời trôi đáy biển
Tỉnh ra thì mộng đã tan tành !
 *
Gởi về tiền ấy đến tay ai ?
Dân vẫn đau thương, vẫn đói dài
Nhưng túi tà quyền thì rủng rỉnh
Càng giàu cộng lại vững thêm ngai...
 *
Nếu vì nhân đạo, bởi tình thương
Nên cũng vì ta, giữ lập trường
Đừng để mị từ che khối óc
Mà Hồ thống trị mãi quê hương !
  
 *

Ngô Minh Hằng
2008



No comments:

Post a Comment