Wednesday, November 25, 2015

CHỐNG CỘNG BẰNG MỒM

 























 CHỐNG CỘNG BẰNG MỒM
Xin chia sẻ với những tấm lòng đã và đang trăn trở với nỗi đau của quê hương, tự nguyện làm người chống cái ác, cái tàn bạo vô nhân tính của CSVN và bị "cây đảng" mai mỉa chửi bới là  "CHỐNG CỘNG BẰNG MỒM", "TRÙM MỀN HÔ XUNG PHONG "- Gởi cả những "cây" từng mai mỉa tác giả bằng những lời này.
  


Thì cứ chửi đi, "chống cộng bằng mồm!"
Vâng, ít nhất biết dùng mồm chống cộng !
Hơn chán kẻ chỉ dùng mồm chửi đổng
Và gian manh gắp lửa bỏ tay người
*
Cộng bán quê hương, cộng giết giống nòi
Cộng tàn ác xô dân vào ngục đỏ
Thì người dùng mồm nói lên điều đó
Cho thế giới này biết cộng mà xa
*
Chống cộng bằng mồm như thế sai a ?
Còn lạy cộng tôn thày là đúng chắc ?
Và những cái mồm liếm trôn quốc tặc
Chửi lại cả người nuôi lớn dạy khôn
*
Chửi hết tổ tiên, chú bác, cội nguồn
Hỏi mồm ấy có nhân luân, giáo dục ?
Kẻ tráo trở mới vỗ tay thán phục
Người hiền lương thấy chúng, tránh xa liền
*
Cứ mỉa mai đi, nằm xó, trùm mền
Và nhắm mắt hô xung phong, chiến đấu !
Thế, còn hơn loài tiếp tay thảo khấu
Nghị quyết thực thi, phản bội đồng bào ...
*
Thọc gậy, hỏa mù đúng kiểu cờ sao
Để khủng bố những người vì chính nghĩa
Chống cộng trùm mền nếu không đáng kể
Thì hà cớ gì đảng phải chửi nhoi ?
*
Thì hà cớ gì đảng phải sai người
Vờ binh vực rồi đánh từ dưới rốn ?
Thấy người tỉnh bơ, cây lồng cây lộn
Có khác chi đường lối của Ba Đình !
*
Và hà cớ gì đảng phải hạ mình
Ngàn dặm...xun xoe...thân yêu...khúc ruột 
Miệng đường mật lời dao găm, độc dược
Khủng bố người vạch tội đảng du côn
*
Thì cứ chửi đi, chống cộng bằng mồm
Chửi nằm xó, trùm mền hô chiến đấu
Nhưng chửi (giặc) cờ vàng thì e khó giấu
Người quốc gia không chửi những lời này !
*
Nếu chẳng ăn lương, lương tháng, lương ngày
Không thù oán sao điên cuồng chửi bới ???
Chửi mà bất lương, chửi mà gian dối
Thì sẽ lòi đuôi, lòi gốc, lòi nguồn !!!
*
Cứ chửi tiếp đi chống cộng bằng mồm
Chửi nằm xó, trùm mền, hô tranh đấu
Chửi càng hăng thì tiền lương càng hậu
Bán nước, đảng kia nay thiếu chi tiền !
*
Nếu đánh phủ đầu mà vẫn chưa yên
Khủng bố tinh thần cứ tăng cường độ
Bịa chuyện đời tư tung ra tố khổ
Cứ thế, hoả mù, mạ lỵ cho xôm ...
*
Chửi tiếp đi nha, chống cộng bằng mồm ...
Chửi cho đến khi đảng tan, cộng nát
Trời dẫu mênh mông, lưới trời sao thoát
Cứ ác là tàn, cứ độc là suy ....
*
Chống cộng bằng mồm, cứ chửi tiếp đi
Bài nghị quyết này cây ca khá lắm ...



Ngô Minh Hằng

Mời Quí Vị và Các Bạn nghe Phỏng Vấn
Và Tìm Hiểu của Đài Truyền Hình Hoa Thịnh Đốn






TRỜI ĐẤT CÔNG MINH





















Khuyết danh

It is a thousand times better to have common sense without education than to have education without common sense.
Robert G. Ingersoll



 TRỜI ĐẤT CÔNG MINH



Phút giây mình đối diện mình
Mới hay Trời Đất công minh vô cùng
Dù cho đến mấy gian hùng
Cũng không thoát khỏi một khung lưới Trời
Lấy tâm mà xử với người
Tạo chi nghiệp dữ cho đời chìm sâu!
Cuồng ngôn vọng ngữ tốt đâu
Thánh thần ghi chép mọi câu gian tà
Đừng theo lối qủi đường Ma
Giấy nào gói lửa được mà dối gian
Tâm xà khẩu Phật, vu oan
Có làm mình đẹp, có làm mình hay ?
Khi mà quả báo đến ngày
Hối chăng thì tội đã dày đã cao
Hãy tu một chút đi nào
Kẻo đây con cháu nghẹn ngào trả vay
Mặt trời là hướng Đông - Tây
Làm chi ngược ngạo mà rày Bắc - Nam !?
Sân si ác độc đường phàm
Cõi Tiên hay nẻo Thiên Đàng dễ sao ?
Hãy tu một chút đi nào
Phun người ngậm máu chỉ hao thiệt mình
Nhân nào thì qủa nấy sinh 
Xưa nay Trời Đất công minh vô cùng ... 


Ngô Minh Hằng








Sunday, November 22, 2015

THIÊN TAI











THIÊN TAI

Tại Philippines,một tuần trước ngày 26/10/2015, thành phố Cabanatuan và các vùng  núi gặp cơn lũ lớn.  Những hình ảnh tan hoang sau cơn lũ, những người dân hiền lành, chịu đựng, những nụ cười hồn hậu và những ánh mắt cảm động biết ơn khi nhận gói quà cứu trợ đã là một kinh nghiệm quí và một kỷ niệm khó quên cho bất cứ ai một lần nhãn kiến..



Nước đang rút, từng đoạn đường nước phủ
Những khu vườn, thửa ruộng, nước mênh mông
Có căn nhà hoang tàn như vô chủ
Có mẹ mất con, có vợ mất chồng !

Đấy, kết quả đau buồn do cơn lũ
Do nước mở đường từ núi nước ra
Sau trận mưa cuồng, một đêm nước ủ
Nước vỡ tung làm ngập ruộng trôi nhà ...

Nước chở đá lấp đầy, vùi xóm ngõ
Nước đem bùn phủ ngập cánh đồng non
Lúa cõng nặng bùn, gốc nghiêng, thân đổ
Khoai sắn nước trôi, khoai sắn chẳng còn

Người bất lực, kinh hoàng nhìn nước vỡ
Rắn cũng hoang mang hoảng hốt như người *
Người chạy khỏi nhà, rắn trườn khỏi ổ
Người rắn gặp nhau khiếp đảm, rụng rời ...

Tôi đến đó khi nước còn đang rút
Nhìn cảnh đau thương, mất mát, hoang tàn
Tôi thấy lòng mình sầu cao ngun ngút
Thấy kiếp người sao quá đỗi gian nan

Thấy tình người trong gói qùa cứu trợ
Trao tận tay an ủi mỗi gia đình
Trong thiên tai, thấy niềm vui hé nở
Cho chồi xanh, hy vọng mới hồi sinh



Ngô Minh Hằng


* Ở những vùng nhiệt đới như Philippines, nhất là thôn quê, có khá nhiều rắn. Khi nước lụt, người sợ, rắn cũng sợ. Người chạy lụt và rắn chạy nước. Rắn và người đã khiếp đảm bên nhau.

Tuesday, November 17, 2015

CẢM TẠ LỜI THĂM HỎI






CẢM TẠ  LỜI THĂM HỎI
(Gởi VTQ để cảm tạ lời thăm.)


*
Không sao đâu anh, tôi vẫn bình an
Dù chung quanh tôi dập dềnh sóng đỏ
Dù đường xa, tôi mong manh, bé nhỏ
Và lòng đầy thương tích của quê hương
 *
Không sao đâu anh, tôi chẳng cô đơn
Vì bên tôi những người cùng lý tưởng
Trước quốc thù họ không hề nhân nhượng
Và chúng tôi chung nhịp bước đồng hành
 *
Không sao đâu dù quốc - cộng, lằn ranh
Có lắm kẻ muốn nhập nhằng xóa bỏ
Muốn dẹp cờ vàng thay vào cờ đỏ
Vì đảng thuê đem nghị quyết thi hành
 *
Không sao đâu, dù họ có gian manh
Có dàn dựng ra muôn trò ma mị
Có vỗ ngực Quốc Gia hay Chiến Sĩ
Nhưng việc họ làm che mắt được ai
 * 
Không sao đâu anh vì chẳng còn dài
Cộng sản Việt Nam sẽ thành tro bụi
Chính họ phản dân, làm dân hận tủi
Bán giang sơn làm tổ quốc đau buồn
 *
Đất nước mỗi ngày thêm một tang thương
Người tuấn kiệt đảng làm cho mai một
Để bọn bất tài, lương tâm thui chột
Đứng huênh hoang trong đêm tối chỉ đường
 *
Không sao đâu, cùng tắc biến, lẽ thường
Và biến tắc thông như ta đã thấy
Quy luật cõi đời xưa sau vẫn vậy
Đã bạo là tàn, chẳng sót, chẳng sai !!!
 *
Lịch sử bao gương: có trí, có tài
Thêm nhân bản thì mới mong tồn tại
Còn kẻ ác tâm gây đời oan trái
Lồng lộng lưới trời nhưng chẳng lọt đâu
 *
Không sao đâu anh, tạo hóa nhiệm màu
Đã tạo dựng luật công bằng, nhân qủa
Trong cõi đời, có vay thì có trả
Lời của cổ nhân "Thiện ác đáo đầu ..."  *
 *
Không sao đâu anh, đời vốn bể dâu
Càng dâu bể càng luyện lòng gang thép
Càng thấy đường đời hoa tươi quả đẹp
Thấy thế nhân muôn triệu trái tim vàng
 *
Xin anh yên tâm,  tôi vẫn bình an
Và cảm tạ những lời anh thăm hỏi...

 *
Ngô Minh Hằng



CẢM XÚC


















CẢM  XÚC

Bài thơ bé nhỏ này là dòng cảm xúc của tác giả khi nhìn tấm ảnh bé Aylan Kurdi, 3 tuổi, nằm chết trên bãi biển Bodrum của Thổ Nhĩ Kỳ khi đi tìm tự do. Tấm ảnh đã làm chấn động thế giới cùng các nước Âu châu và làm tác giả đau lòng nhớ lại những thuyền nhân VN, những đồng bào VN của mình trên đường tìm tự do sau tháng Tư năm 1975 đã không may mắn, hoặc chết trong tay hải tặc hoặc chìm sâu trong lòng biển hoặc vùi lấp sơ sài tại các đảo hoang - Riêng tặng Hương Linh Đồng Bào VN tôi đã bỏ mình trên biển cả và cho bé Aylan Kurdi.
 



Em giấu mặt nằm im trên bờ biển
Sau những ngày giờ trực diện gian nguy
Sau những phút giây kinh hoàng khốc liệt
Em bỏ lại đời, tức tưởi em đi ....

Em bỏ lại đời về miền miên viễn
Về một nơi không yêu ghét hận sầu
Em về nơi không tranh giành, chinh chiến
Và để lại đời chứng tích thương đau

Hình ảnh ấy làm hoàn cầu rúng động
Xót thương em, lên án kẻ hung tàn
Và làm tôi, một nạn nhân Việt cộng
Nhớ tháng Tư nào nước mất nhà tan

Nước mất nhà tan, mất luôn ý sống
Vì cộng trả thù không chút nương tay
Nửa nước Việt tôi đau thương tàn khốc
Tả làm sao em hỡi đắng cay này ...

Rồi tôi vượt biên làm người tị nạn
Trên một con tàu bé nhỏ mong manh
Tôi ra đi để tìm đời nhân bản
Để tránh lũ người những vuốt cùng nanh

Đồng bào tôi cũng âm thầm trốn chạy
Mấy triệu con người dắt díu nhau đi
Họ là thuyền nhân cũng như em đấy
Và như em, hồn đã với vô vi .... 

Có những thuyền nhân cỡ em, bằng tuổi
Cùng với mẹ cha, lối xóm, họ hàng
Đã với con tàu chứa đầy hận tủi
Chìm xuống đại dương giữa một chiều tàn

Có những thuyền nhân với nhiều lớp tuổi
Chết đói vì tàu kẹt bãi san hô
Hoặc trên đảo hoang, sức tàn, hấp hối
Bị cắt thây, xé thịt, chết không mồ !

Có những thuyền nhân, đàn bà, con gái
Hải tặc say mồi hãm hiếp, bắt đi
Có những người cha, người chồng cản lại
Búa chúng đập đầu, chém nát tứ chi

Em thấy đó, những điều đau đớn thế
Đã sảy ra cho người Việt, dân tôi
Mà thế giới có bao người rơi lệ ?
Có tấm hình nào rúng động em ơi...

Em nghiêng mặt, nằm im trên bờ cát
Tôi nhìn em đau xé trái tim buồn
Thôi em nhé đời đã không viên mãn
Biết nói gì thay giọt lệ trào tuôn ?

Em với tôi dù không cùng thế hệ
Nhưng cảnh đời có một nỗi sầu chung
Đây ngọn nến thơm, thắp cho em nhé
Và một bài thơ thương xót tận cùng ...



Ngô Minh Hằng



ĐÊM PARIS





http://www.cnn.com/2015/11/13/europe/paris-attacks-at-a-glance/

ĐÊM PARIS


Những viên đạn oan khiên đồng loạt nổ
Nổ rất thản nhiên vào những con người
Paris đêm xanh bỗng đầy máu đỏ
Tiếng súng vang lên chấm dứt tiếng cười

Và bom nổ, và thân người ngã gục
Bao cuộc đời đang sức sống tiêu tan
Đêm vui Paris thành đêm hỏa ngục
Bởi những bàn tay khát máu hung tàn !

Chúng tấn công, chúng dã man, khủng bố
Chúng gây hận thù, chúng tạo chiến tranh
Thế giới bàng hoàng, xót xa, phẫn nộ
Thương Paris, thương máu thịt dân lành !!!

Paris thanh bình sao gieo tang tóc ?
Người sống vui sao tàn nhẫn giết người ?
Sao cướp phăng đi tháng năm ngà ngọc ?
Mộng đang xinh sao đập mộng nát bời ?!

Hơn trăm con người mất đi sự sống
Để những mẹ cha con cháu ngậm ngùi
Để những tình nhân mắt cay lệ bỏng
Để vợ để chồng đau tiếc khôn nguôi ???

Hỡi khủng bố, những bàn tay hiếu sát
Hãy ngưng ngay hành động vắng lương tri
Lạy Thượng Đế, con xin Ngài trừng phạt
Những kẻ giết người uống máu Paris …

Đêm Paris xé lòng tôi trăm mảnh
Thương Paris tôi lại xót Sài Gòn
Sài Gòn của tôi, nhà hàng Mỹ Cảnh
Người chết ôm hờn vì cộng đặt bom

Xót Brinks Hotel một chiều rộn rã
Đón Chúa Hài Đồng đến với dương gian
Mà cộng gài bom giết người cư xá
Máu đổ thịt rơi, khói lửa kinh hoàng

Và xót tuổi thơ học trò Cai Lậy
Đạn pháo vào trường em chết như mơ
Mắt em mở nhưng van em đừng thấy
Kẻ giết em cùng chung Mẹ Âu Cơ !!!

Đấy, nước dân tôi bao điều oan khuất
Người năm châu nào ai hiểu cạn cùng!
Nên tôi cảm thông nỗi niềm thống hận
Đêm Paris này, đau ấy, sầu chung ...

Xin những oan hồn được mau siêu thoát
Sớm an vui nơi vĩnh cửu, thiên đường
Paris đêm nay, niềm đau nước Pháp
Xin chia với Người nỗi hận quê hương ...


Ngô Minh Hằng

 tham khảo:




Facebook

Biến cố việt cộng ném bom khủng bố vào chiều ngày Lễ Chúa Giáng Sinh 24_12_1964 liệu mấy ai còn nhớ và tưởng niệm ??? Giá như tin tức, trang báo những biến cố việt cộng khủng bố giết chết dân lành Miền Nam Việt Nam thời ấy được lan đi trên Thế Giới với tốc độ chóng mặt như biến cố của nước Pháp, thì sự thật lịch sử có thể đã được phơi bày sớm hơn... Đó là những trang sử buồn bị bưng bít...
Sài Gòn chiều ngày Lễ Chúa Giáng Sinh 24_12_1964 - Vụ nổ bom Brinks Hotel lúc 5:58 chiều 24-12-1964 (Noel 1964). Góc phải hình có tấm hình 3 đứa trẻ nhỏ là nạn nhân của biến cố việt cộng ném bom khủng bố, trong đó có một em trên đầu và sau gáy đầy những vệt máu.
Sài Gòn: Vụ nổ bởi một kẻ thù táo tợn
Tạp chí LIFE ngày 8/1/1965
Tại trung tâm Saigon khói đen cuồn cuộn bốc lên từ một cư xá sĩ quan Mỹ vừa bị tàn phá bởi vụ đánh bom khủng bố của Cộng sản. Vụ việc này là một điều nhắc nhở tồi tệ vào lúc cuối năm rằng tình hình tại Nam VN thì u ám hơn bất cứ khi nào. Và nó đã tạo thêm xúc cảm mới cho cuộc tranh luận thấu đáo trong các giới lãnh đạo tại Washington về những gì Hoa Kỳ phải làm tại VN.
Các tướng lãnh Nam VN thì tranh chấp lẫn nhau, tranh cãi với chính quyền của họ và với Hoa Kỳ về nhân vật nào nên là nhà lãnh đạo đất nước. Khi cuộc tranh cãi ầm ĩ nhục mạ lẫn nhau công khai tiếp tục diễn ra thì kẻ thù chung là Việt Cộng đã thực hiện được một vụ tấn công khủng bố táo tợn nhất trong cuộc chiến. Các đặc công CS đã gài một quả bom hẹn giờ gồm 200 cân Anh chất nổ trong một chiếc xe của viên chức Mỹ đậu trong nhà xe bên dưới một tòa nhà căn hộ dùng làm nơi cư ngụ cho 100 sĩ quan Lục quân Mỹ và những điều dưỡng viên thuộc Hải quân. Đồng hồ hẹn giờ được cài đặt cho bom nổ vào lúc 5h58 chiều trước lễ Giáng sinh—để nhắm vào những người Mỹ vội vã trở về sau các cuộc đi mua sắm vào phút cuối. Vụ nổ đã giết chết hai người Mỹ và làm bị thương 65 người Mỹ và 41 người Việt, và vụ nổ đã có thể giết chết thêm nhiều hơn nếu như nó xảy ra trễ thêm một giờ đồng hồ.
Tại cả miền quê, cuộc chiến tranh du kích cũng đã tăng thêm cuồng nộ. Tận dụng lợi thế rối loạn chính trị đang gia tăng tại thủ đô, quân CS đã mở một loạt những cuộc tấn công vào các thị trấn, làng xã và sau đó phục kích những binh sĩ chính phủ và nhân viên người Mỹ chạy vội đến để giải cứu. Cả hai phía đều ghi được những thắng lợi và chịu những thất bại—và thương vong trên chiến trường của người Mỹ đã tổng cộng là 169 người trong tháng 12. Nhưng quân địch—để lại xác chết của bên họ ở lại chiến trường và cáng những người bị thương của họ đi—đã trả một cái giá còn cao hơn về thương vong.