Friday, November 9, 2018

NHỮNG ĐIỀU TRÔNG THẤY




NHỮNG ĐIỀU TRÔNG THẤY
 
 


Bảy mươi hơn ngó lại đời
Thấy sông núi vẫn tơi bời tang thương...
Thấy đời là cuộc hý trường
Thấy người lắm kẻ lật lường mà kinh
Có người lại rất vô tình
Nhìn sông núi khóc thấy mình vô can
Có người trăn trở luận bàn
Thì bày tặc tử đập tàn bút nghiên
Ai người cúi mặt lặng yên
Thì an lành sống, thì tuyền thân danh
Có người chén chú chén anh
Nổ như pháo giữa tan tành nước non
Có người đau chuyện mất còn
Nhìn nhau ôm tấc lòng son ngậm ngùi
Bảy mươi hơn, ngó lại đời
Chắp tay tạ tội với người xưa sau
Với xưa, thành khẩn cúi đầu
Tội làm nước mất về Tàu, do con!
Với sau, bổn phận chẳng tròn
Đã không giữ được nước non trao người
Nhục này hận ấy sao vơi
Dù trăm năm những ngậm ngùi còn mang...
Mong ngày muôn lá cờ vàng
Việt Nam ba cõi huy hoàng cờ bay !!!
 
 
Ngô Minh Hằng
 
 
Nmh dùng duy nhất Email Nmh5475@Aol.com.  và Nmh chỉ nói về tội ác của VC/VG TÁC HẠI LÊN QUÊ HƯƠNG, DÂN TỘC VIỆT NAM. Nmh làm thơ tranh đấu do tự nguyện, do ý thức của một người VN tỵ nạn CS. Tiếng nói của Nmh là tiếng nói độc lập, không phe nhóm, đảng phái. Nmh chỉ chịu trách nhiệm về hành vi ngôn ngữ của chính Nmh và hoàn toàn không có trách nhiệm về việc làm hay lời nói của bất cứ ai. Nmh cũng không có nhu cầu tranh cãi hay bổn phận phải trả lời những kẻ vu điều đặt chuyện. 
 
 

Wednesday, November 7, 2018

HỠI TOÀN QUỐC, HÃY VANG LỜI QUYẾT CHIẾN !



trích LỜI CÁNH CHIM RỪNG sắp xuất bản
 



HỠI TOÀN QUỐC, HÃY VANG LỜI QUYẾT CHIẾN !
Gởi về đồng bào VN, mọi lứa tuổi, mọi giai cấp. Cảm tác sau khi thấy hình ảnh và tin tức phụ nữ VN bị công an VC dã man đánh đập, khủng bố từ trong đồn công an đến ngoài đường phố trên khắp ba miền đất nước.
 


Người phụ nữ này nếu như phạm tội
Thì phải xử nơi pháp luật hiện hành
Nhưng cộng xử người theo luật rừng xanh
Luật Việt cộng, luật công an cảnh sát !
*
Nhìn chúng đánh người dã man tàn ác
Chỉ có là gỗ đá mới không đau
Còn Việt Nam, nòi Hồng Lạc với nhau
Thì xót lắm và vô cùng phẫn uất !!!
*
Cộng coi con người rẻ hơn con vật
Gối đè lưng, tay bóp cổ, đè đầu
Nạn nhân gập mình tê tái cơn đau
Với một cổ tay xích vào song cửa
*
Thêm lá đảng kỳ đỏ màu máu lửa
Chứng kiến những trò tội ác đỉnh cao
Thành tích này, vinh dự đảng cờ sao
Vì luyện được cây người thành qủi dữ !
*
Chân đạp tay thoi làm người phụ nữ
Đau xác thân và nhục tủi trong lòng
Khiến ai nhìn đau đớn cũng vô song
Vì nhân phẩm bị đạp chà cùng cực !
*
Người phụ nữ cuốn gập người, bất lực
Dưới vuốt nanh ác thú quá hung tàn
Người Việt Nam tàn nhẫn với Việt Nam
Đến như vậy, chỉ có loài cộng sản !!!
*
Ai chưa bị, chớ vội mừng mình thoát
Hàng xóm cháy nhà, đừng tưởng ta không
Một ngựa đau, tàu bỏ cỏ, não lòng
Thì ta chớ quay lưng vào đồng loại !
*
Hãy lớn dậy, trưởng thành, đừng sợ hãi
Đòi quyền người, quyền sống lại cho ta !
Điểm mặt quốc thù bán đất Ông Cha
Mà bắt chúng công bằng đền tội ác !
*
Chỉ mặt từng tên công an cảnh sát
Bọn ác ôn, tàn nhẫn với đồng bào
Bảo chúng rằng đảng chúng, bọn cờ sao
Sẽ tan biến bởi ngọn triều ái quốc !
*
Cho chúng biết ta không hề khiếp nhược
Để ngồi nhìn đồng loại của ta đau !
Giết họ trước rồi, chúng giết ta sau
Vì với chúng, hiền lương là tội chết !
*
Hỡi toàn quốc, hãy vang Lời Quyết Chiến!
Diệt quốc thù mà cứu lấy giang sơn
Cộng chết đi dân mới hết oan hờn
Mới không bị đưa vào đường diệt chủng !
 
 
 
Ngô Minh Hằng
2017

Tuesday, November 6, 2018

NGAO NGÁN

trích LỜI CÁNH CHIM RỪNG sắp xuất bản



NGAO NGÁN
Tổng bí thư VC Nguyễn Phú Trọng trong dịp tham dự Ngày hội đại đoàn kết toàn dân tộc tại thôn Phật Tích, huyện Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh, đã nêu trước dân chúng một câu hỏi, nhưng lại hàm ý ngầm trả lời có tính khẳng định của người đặt câu hỏi, hỏi rằng “Nhìn tổng quát, đất nước có bao giờ được thế này không“.

     *
 
 
Tổng Trọng hỏi rằng: "hãy nhìn tổng quát
"Đất nước bao giờ được thế này không?”(1)
Nghe Tổng hỏi, dân lắc đầu, ngao ngán:
Nước chưa lúc nào "ĐƯỢC" thế, thưa ông
                      *
Nước chưa lúc nào có đầy cộng chệt
Chệt nghênh ngang hơn ở nước cộng Tàu !
Dân chưa bao giờ đau thương mỏi mệt
Nhục tủi oan hờn như thế này đâu...!!!
                      *
Và dân chết cũng chưa từng bó chiếu
Bởi dẫu nghèo dân vẫn có hòm chôn
Chẳng như các ông, linh đình tang điếu
Nhưng đủ người đi ấm mảnh linh hồn !
                      *
Cũng chưa thấy ai chăn trùm, chiếu bó
Dùng xe ôm chuyên chở xác con người
Chỉ buổi đảng về, dưới màu cờ đỏ
Thì những kiểu này nó mới sinh sôi !
                      *
Kiểu người chết cô đơn như con vật
Kiểu chở xác người như chở chó, heo
Và kiểu đảng vẫn vô lương hạng nhất
Mặc dân đau, căm phẫn dậy muôn chiều...
                      *
Ông hãy nhìn đi ba miền đất nước
Người dân nào không chịu lắm oan khiên ?
Đảng viên nào không cướp dân, phản quốc
Đàn áp dân đen, phục vụ tà quyền ?
                      *
Có vùng đất nào chệt không làm chủ ?
Dân bất bình, đảng đánh, bắt dân im !
Khắp nước Việt Nam, chệt xây dinh thự
Quan Giốc, Hoàng Sa, chệt nhận chủ quyền

Đấy, thành qủa của công trình giải phóng
Của hòa bình dài bốn mốt năm hơn
Là những cây người đớn hèn, mù ngọng
Nhưng gian manh thì qủi khốc ma hờn !
                      *
Bằng chứng là đây, nước ngoài trộm cắp(2)
Từ hộp kem, cái áo, thỏi son hồng
Những lúc ấy tại sao ông nín bặt ?
Chẳng hỏi "bao giờ được thế này không ?"
                      *
"Thành tích" này do đảng ông mà có
Nhìn ông đi, sự nghiệp đếm sao cùng ?
Người lương thiện, đảng ông làm khốn khó
Nên chết chỉ còn bó chiếu thôi ông !
                      *
Không biết Việt Nam kiệt cùng băng hoại
Tim óc mù, ông ngỡ thế văn minh !!!
Nên ông hỏi những lời cuồng, ý dại
Ngao ngán thay trí tuệ của Ba Đình !!!
 
 

Ngô Minh Hằng
2016

Saturday, November 3, 2018

LỜI CẢM THÁN


Trích Lời Cánh Chim Rừng sắp xuất bản


LỜI CẢM THÁN

Trước viễn ảnh Bắc thuộc, nước VN bị VC dâng Tàu, đồng bào VN trở thành nô lệ. Là con dân VN, là nạn nhân, là nhân chứng của ba chế độ, tác giả qúa đau lòng, không thể không thốt lời cảm thán nhân ngày giỗ thứ 53 của Cố TT NGÔ ĐÌNH DIỆM. Mong được chia sẻ nỗi đau này với tất cả những tấm lòng còn trăn trở chuyện quê hương.


"Tôi tiến, tiến theo tôi
Tôi lùi, hãy giết tôi
Tôi chết, hãy nối chí tôi! (1) "


Hùng tâm tráng chí những lời
Ôi nhân cách ấy, trên đời được bao !?
Tiếc thay nước vắng anh hào
Túi cơm giá áo hư hao lại đầy !
Cho nên dũng khí lời hay
Than ôi chẳng được một ngày noi theo !
Còn làm cột đổ tường xiêu
Nhà tan cửa nát tiêu điều nước dân
Một bày bội nghĩa vong ân
Mê tiền, mê chức, bất nhân, giết Người !!!
Giết Người tưởng giữ được ngôi
Hại chưa, đúng một giáp thôi, tan nhà (2)! 
Miền Nam, cơ nghiệp Quốc Gia
Dâng cho Việt cộng như là chuyện chơi ! 
Bốn vùng xương máu, mồ hôi
Rút quân, bỏ ngỏ để mời cộng vô !!!
Bao năm xây dựng cơ đồ
Dâng ngon cho bọn giặc Hồ, đau không !
Phủi tay mặc chuyện núi sông
Mặc dân chịu kiếp xiềng gông ngục tù...
Vì đâu có một tháng Tư ?
Và ai trăn trở mối thù quốc vong ?! 
Tưởng đâu kinh nghiệm chất chồng
Nhìn trang uế sử thì lòng biết đau 
Nào ngờ ít chục năm sau
Gối chăn với cộng, bên nhau lại tình !
Không hờn giặc ác Ba Đình
Lại đi xuyên tạc công trình dựng xây
Còn hùa theo cộng, đặt bày 
Bôi đen hùng sử để cay thêm lòng !
Hỡi ơi, tài sản Cha Ông
Cớ sao còn lại tay không thế này !!!
Nói gì với cháu con đây
Khi sông núi Việt vào tay cộng Tàu ?
Bao giờ, biết mấy đời sau 
Trưng Vương, Nguyễn Huệ mới hầu đổi thay 

Tiếc cho dũng khí lời hay
Đau cho sông núi vào tay hung tàn
Xót Người Chí Sĩ Việt Nam
Nén hương khói tỏa, lệ tràn núi sông ...


Ngô Minh Hằng
2016

Chú thích
1/ Di ngôn của cố TT. NGÔ ĐÌNH DIỆM
2/1963 - 1975 = 12 năm, tròn một giáp

HIU QUẠNH


HIU QUẠNH
 

Mùa thu ngồi viết đoản thi
Đau hồn vong quốc viết gì, hỡi Thu ?
Quê thì tít tắp, mịt mù
Người thân cũng đã phiêu du mây trời
Cô đơn còn chỉ ta thôi
Giấy nhàu mực úa viết lời thương quê
Đọc lên lòng thấy não nề
Xé đi lại thấy tứ bề quạnh hiu ...
 
 
Ngô Minh Hằng

 

Friday, November 2, 2018

ĐÃ CẦM BÚT…



Trích LỜI CÁNH CHIM RỪNG sắp xuất bản
 


ĐÃ CẦM BÚT…
(Rằng ta đã nguyện với lòng
Không ai làm bút ta cong được nào !!!)
 
 
 
Người xưa dạy...
Đã cầm bút phải giữ lòng chân thật
Để làm chi ? để tải đạo vào đời !
Riêng Việt Nam từ sau ngày nước mất
Thì bút kia là súng, lẽ thường thôi !
                   *
Vì trách nhiệm của con dân nước Việt
Không thể làm ngơ nhìn cộng bạo tàn
Vì cộng dã man, đồng bào cộng giết
Vì cộng gian hùng, cộng bán giang san !!!
                   *
Đã cầm bút phải nói lời trung thực
Khi thấy dân đau, miệng bịt, tay còng
Dù cộng trả thù, xô ta đáy ngục
Cũng không hề được để bút mình cong !
                   *
Nên tôi viết, chẳng ngại mình viết dở
Không sợ miệng đời yêu ghét, khen chê
Mà tôi viết, viết về điều thống khổ
Về những oan hờn cộng tạo cho quê
                   *
Về những đau thương, bất công, tàn ác
Mà dân tôi khốn khổ tháng năm dài
Về những trẻ thơ nhặt cơm trong rác
Về một giống nòi đen tối tương lai...
                   *
Tôi phải viết, viết nhắn người đảm lược
Mong họ tìm nhau cứu lấy sơn hà
Và tôi viết cả cho bày bán nước
Rằng lưới Trời lồng lộng sẽ không tha !!!
                   *
Cho đám Việt gian thừa hành nghị quyết
(Bọn lãnh lương ngậm máu để phun người)
"Chúng đã chửi điều chúng làm rất tuyệt
Và làm điều chúng chửi cũng cừ khôi " *
                   *
Chúng thay cộng bày ra trò phỉnh dụ
Ai chối từ, chúng xử kiểu Tăng Sâm
Chúng muốn mọi người trở thành công cụ
Và bịt miệng người để họ thành câm !
                   *
Chúng càng ác, tôi càng nêu sự thật
Nêu những gian manh tàn độc chúng làm
Để tuổi trẻ ngây thơ chưa tường tận
Tránh xa loài ác qủy kẻo đời tan !!!
                   *
Đã cầm bút tôi nguyện lòng chân thật
Viết những lời bằng trí óc, lương tâm
Mong lay dậy một Việt Nam bất khuất
Dẫu lối tôi đi sỏi đá, thăng trầm ...
                   *
Tôi chấp hết những nhỏ nhen hiềm tị
Mọi gièm pha ganh ghét bạn hay thù
Cõi nhân gian có mấy người tri kỷ ???
Dưới mặt trời, sự thật mới thiên thu !!!
                   *
Cộng ác thế, ai thương nòi xót nước
Xin cùng tôi, ta tiếp sức dân mình
Đường chính nghĩa cứ kiên cường ta bước
Góp lòng thành, sông núi phải hồi sinh !
 
 
Ngô Minh Hằng
2016

*Mượn ý của một Vị trên diễn Đàn
.

NẾU TA SỢ HÃI…

Trích LỜI CÁNH CHIM RỪNG sắp xuất bản
*



NẾU TA SỢ HÃI…
*
Bốn mươi hai (1) vẫn dại khờ
Bảy mươi hai (2) vẫn nằm mơ thiên đàng
Vẫn chưa thấy hết mưu gian
Của bày quốc tặc đã làm nát quê
Thương người nhìn lá bùa mê
Bốn hai năm lại chẳng hề nhận ra !
Trách ai mất nước tan nhà
Nỗi đau chưa thấm sao mà còn mơ ?
Bùa mê cộng thả lập lờ
Lừa ngoài rồi lại bây giờ lừa trong
Người dân chới với giữa dòng
Thấy bong bóng nước tưởng thòng cái phao
Đua nhau mừng quýnh bám vào
Than ơi bóng vỡ đổ nhào niềm tin !
Dù đời có lắm mẹ mìn
Ta ơi không được đắm chìm, tỉnh đi !!!
Tỉnh mà ra khỏi trùng vi
Cứu ta cứu nước cứu nguy đồng bào!
Bốn hai năm quá hư hao
Bảy hai năm đã nghẹn ngào trong mơ
Tỉnh mau, tổ quốc đang chờ
Nhanh lên, đất nước cõi bờ đang nguy...
Chung tay cùng với nhau đi
Đứng lên, làm một cái gì cho quê
Nếu ta sợ hãi, u mê
Vài năm nữa chẳng còn gì Việt Nam (3) !
*
Ngô Minh Hằng
2017
Chú thích:
1- tính từ 1975: 2017-1975=42.
2- tính từ 1945: 2017-1945 =72. Năm quốc tặc Hồ Chí Minh đọc bản tuyên ngôn độc lập
3 Hội nghị Thành Đô, Năm 2020 VC sát nhập VN vào Tàu.

NHẬN DIỆN VIỆT GIAN



Trích LỜI CÁNH CHIM RỪNG sắp xuất bản
 


NHẬN DIỆN VIỆT GIAN
 


Tôi không có kẻ thù
Ngoài Việt gian - Việt cộng
Bởi Việt cộng ác độc
Chúng lừa mị dân ta
Chúng chiếm đất đoạt nhà
Chúng giết người cướp của
Làm đồng bào khốn khổ
Làm đất nước tan hoang
Chúng còn cắt Việt Nam
Dâng cho thày Tàu cộng

Việt cộng mà còn sống
Thì dân còn đau thương ...
Chúng cống Tàu quê hương
Dâng Tàu quyền thống trị
Dân thành Duy Ngô Nhĩ
Thành Tây Tạng, Tân Cương
Bao thiếu nữ tìm đường
Lấy chồng Hàn, chồng Chệt
Chỉ khi nào cộng chết
Thì Việt Nam mới còn
Và dân tộc nước non
Mới mạnh giàu tiến bộ
Việt gian, bọn nằm ổ
Trong cái vỏ Quốc gia
Giúp cộng hại sơn hà
Làm nước dân khốn khó
Chúng lãnh lương Pắc Bó
Để ngậm máu phun người
Nhưng nhân nghĩa đầu môi
Vỗ ngực mình chính thiện
Nếu ta muốn nhận diện
Việt gian cũng dễ thôi ...
Chúng tấn công mọi người
Rồi vu người đánh chúng
Chúng gian manh dàn dựng
Dùng nghị quyết cộng tà
Khủng bố trẻ lẫn già
Chuyên điêu ngoa xuyên tạc
Bất nhân và tàn ác
Gắp lửa bỏ tay người ...
Chúng qủy quyệt nhất đời
Hiểm nguy hơn Việt cộng
Chúng chui sâu, nằm rộng
Trong cộng đồng chúng ta
Chúng đội lốt quốc gia
Để diệt người chống cộng !

Kẻ ham gây, vu khống
Là chúng đấy, Việt gian
“Chúng chửi điều chúng làm
Và làm điều chúng chửi ...”
Đời tư người, chúng bới
Dùng phương thức Tăng Sâm
Chúng nói, bắt người câm
Hoặc nói theo ý chúng
Nếu người nói không đúng
Hoặc nói theo ý người
Là chúng đánh tơi bời
Và chụp vu đủ thứ
Chúng dùng toàn ngụy ngữ
Cung cách bọn công an
Của cộng sản Việt Nam
Thi hành nơi hải ngoại
Chúng vẫn mong xơi tái
Người vạch tội chúng ra
Bởi chúng rất gian tà
Bởi ăn lương nghị quyết
 
Ai là người chúng diệt
Người ấy là quốc gia....
Vì vạch tội gian tà
Chống Việt gian, Việt cộng !!!
 
 
Ngô Minh Hằng
2016

Thursday, November 1, 2018

HÚY NHẬT TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM -NGƯỜI KHAI SINH RA VIỆT NAM CỘNG HOÀ





TIẾC THƯƠNG
(Nhân ngày giỗ của Cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm. Vị Tổng
Thống khả kính đầu tiên của nước Việt Nam Cộng Hòa)
 
 
Một ánh sao băng, tắt giữa trời
Việt Nam từ đấy tối thêm thôi!
Thương hồn chính khí gìn sông núi
Tiếc bậc hiền nhân dựng cõi đời  !
Khinh bọn túi cơm loài rắn rết
Giận phường giá áo lũ đười ươi
Nếu không phản phúc, không mông muội
Ðất nước giờ đây hẳn kịp người !
 
Ngô Minh Hằng
1.1.2000
 
NÉN HƯƠNG LÒNG
 
(Kỷ niệm ngày 1 tháng 11 đau thương của dân tộc Việt Nam và nền Ðệ Nhất Cộng Hòa. Kính dâng Anh Linh cố Tổng Thống  Ngô Ðình Diệm và Bào Đệ của Ngài, Ngô Đình Nhu)
 
 
Mỗi chữ xin là một nén hương
Dâng niềm tôn kính, xót xa thương
Anh hùng chẳng bởi do thời thế
Hào kiệt đâu cần phải bá vương
Vì bọn tiểu nhân gây phản trắc
Nên người quân tử hứng tai ương
Nếu không, tổ quốc và dân tộc
Ðã với năm châu rạng phú cường

Ngô Minh Hằng
25.10.2009
 
 
 
NGUYỆN CẦU
(Kính dâng Anh Linh Tổng Thống NGÔ ÐÌNH DIỆM
nhân ngày giỗ thứ 49 của Người)
 

Mượn màn "Cách Mạng" để lên ngôi
Phản phúc, đang tâm giết hại Người !
Thân nát chẳng nhòa gương dũng kiệt
Hồn lìa vẫn hiện nét tinh khôi
Một dòng máu chảy, đau sông núi
Bốn phía mây giăng, thảm đất trời
Đạo đức - tài năng - lòng ái quốc
Nghìn thu vằng vặc thế gian soi
*
Nghìn thu vằng vặc thế gian soi
Công chính, bao người cảm khúc nôi...
Giông tố thuyền đi, mưa gió cản
Bão bùng bến đậu, tuyết sương rơi
Kinh bang tế thế tay chèo lái
Trị quốc an dân dạ đắp bồi
Nhờ chí quật cường tâm tận hiến!
Chín năm Nam Việt sống đời vui
*
Chín năm Nam Việt sống đời vui
Là bởi công ai gắng sức bồi
Dẹp giặc bốn vùng vun xã tắc
Giúp dân nửa nước dựng cơ ngơi
Mở mang trí tuệ vươn cùng bạn
Rèn luyện tài năng góp với người
Vườn biếc, nụ xanh vừa mới chớm
Chờ ngày xuân thắm nở hoa tươi
*
Chờ ngày xuân thắm nở hoa tươi
Nhưng khốn bầy sâu phá nát bời
Tổ quốc đâu bằng tiền với thế
Ðồng bào còn kém chức cùng ngôi
Lưỡi dao bất nghĩa, loài buôn xác
Viên đạn phi nhân, lũ giết người !
Từ đấy non sông đầy máu lệ
Tháng Tư oan nghiệt hận nào nguôi
*
Tháng Tư oan nghiệt hận nào nguôi
Mấy chục năm qua sống kiếp Hời
Lòng đã đau thương tình cách biệt
Tim còn hờn tủi cảnh chia phôi
Những mong lớp trẻ gầy nên cuộc
Và ước toàn dân dựng lại đời
Cầu nguyện Anh Linh, Hồn Tổ Quốc
Ðưa thuyền Dân Tộc vượt trùng khơi
 
Ngô Minh Hằng
Ngày 01/11/2012
 
 
TIẾC NHỚ
Kính dâng Anh Linh TT Ngô Đình Diệm nhân Húy Nhật 53 của Người.
 
 
Nửa thế kỷ hơn xót nhớ Người
Kể từ cánh hạc khuất ngàn khơi
Năm ba Xuân tiếc vầng dương tắt
Bốn mốt Đông hờn tiếng kiếm rơi
Dân tộc đảng xô vào diệt chủng
Quê hương cộng hiến để toàn ngôi
Nếu như biết nghĩ về sông núi
Thì Việt Nam nay hiển hách rồi
 
Ngô Minh Hằng
2016 
 
 
VỌNG BÁI BÊN TRỜI
 Kính dâng Anh Linh Tổng Thống Ngô Đình Diệm  Kỷ niệm năm giỗ thứ 55.
 

Một bóng người đi giữa tuyết sương
Màng chi bổng lộc với quan trường
Vì thương tổ quốc, xây nền tàng
Bởi xót đồng bào, lập kỷ cương
Những tưởng trung thành gom một mối
Nào hay phản phúc xé trăm đường
Năm lăm năm ấy bao sầu hận
Vọng bái bên trời vẫn khói hương
 
Ngô Minh Hằng
2018

 

Tuesday, October 30, 2018

NMH cảm tạ Qúi Vị nói lời công đạo cho Nmh và cũng xin trả lời Qúy vị thắc mắc về lời đồn:





NMH cảm tạ Qúi Vị nói lời công đạo cho Nmh và cũng xin trả lời Qúy thắc mắc về lời đồn: "Ngô Minh Hằng bỏ chồng tù không thăm nuôi, Ngô Minh Hằng làm thơ ca tụng HCM, Ngô Minh Hằng lấy (hay bồ) cán bộ VC. Ngô Minh Hằng làm thơ PHẢI LÒNG cho cán ngố"
 
Kính thưa Qúi Vị,
 
Nmh nhận được thư một số Qúi vị thắc mắc về NGUỒN GỐC bài thơ PHẢI LÒNG mà Qúi vị thấy chuyển tới chuyển lui trên DĐ nói rằng Nmh làm thơ Phải Lòng cho người tình cán ngố khi chồng trong tù cải tạo, rằng Nmh bỏ chồng trong tù, không thăm nuôi, rằng Nmh làm thơ ca tụng Hồ Chí Minh, rằng  vv....và ...vv....
 


Thưa Qúi Vị,
Nmh xin trả lời về chuyện này một lần duy nhất.

Vị nào muốn biết 'NGUỒN GỐC" về bài thơ PHẢI LÒNG và nếu Qúi vị có sẵn tập thơ DƯ ÂM của Nmh in năm 1998, xin mở trang 17. Vị nào không có, xin mời xem hình chụp bài thơ ấy dưới đây:


 
Như Qúi vị thấy, trong hình chụp trên đây, bài thơ PHẢI LÒNG làm ngày 1/4/1998 SAU KHI Nmh RỜI VN 18 NĂM. (Nmh đem 4 con đi vượt biên năm 1980) Như thế, bài thơ PHẢI LÒNG được làm tại Mỹ,  không phải ở VN, càng không phải ở trong thời gian bố của các con Nmh trong tù. Năm 1981 người lính ấy đã rời khỏi nhà tù và năm 1994 đã đưa gia đình mới của ông, gồm vợ và con đến tị nạn tại Hoa Kỳ theo chương trình nhân đạo HO. Như vậy, kẻ nào hay những kẻ nào chụp mũ bài thơ này Nmh làm cho người tình cán ngố khi người chồng trong tù cải tạo là xuyên tạc, là gian dối, là gắp lửa bỏ tay người, là không lương thiện.
 
Người VN gần như ai cũng biết truyện Ngọc Nữ Tiên Đồng. Ngay trong câu thứ hai của bài thơ,"Tiên Đồng Ngọc Nữ phải lòng nhau thôi" cho độc giả thấy Nmh đã mượn chuyện tình của Tiên Đồng Ngọc Nữ, một truyện tình thần thoại nhân gian cho nội dung bài thơ. Những Vị nào làm thơ hay viết truyện đều biết rõ rằng thơ đấu tranh hay bài viết về thời sự, lịch sử thì cần phải theo sát và đúng với thực tế còn truyện hay thơ tình thì nhiều khi là do ngoại cảnh nào đó tác động vào tình cảm tác giả mà tạo thành tác phẩm. Cũng có nhiều tác phẩm được dàn dựng theo tưởng tượng phong phú của trí tuệ và tác giả không nhất thiết phải là nhân vật chính hay phụ gì trong tác phẩm của họ. Một ví dụ gần gũi nhất với người VN là truyện Kiều. Cụ Nguyễn Du viết về Kiều nhưng Cụ không là Kiều.
 
Kính thưa Qúi Vị,

Nmh thiển nghĩ, nếu ở đời mà ta cứ quan tâm lo lắng thái quá đến những điều tốt hay xấu thiên hạ nói về ta thì ta sẽ không có đủ thời gian làm những điều ích lợi mà ta muốn. Nmh quan niệm rằng nếu ai tốt với ta, nói đúng về ta thì ta cảm ơn và cố gắng hơn cho xứng đáng được như lời tốt đó. Nếu ai nói những điều xấu, không đúng về ta, và nếu ta có điều xấu thật thì ta ráng sửa, còn nếu đó chỉ là những lời thị phi ngậm máu phun người thì ta cứ mặc nó, vì sự thật mãi là sự thật và sớm hay muộn, một ngày sự thật sẽ được phơi ra dưới ánh mặt trời. Còn như khi ta nghe một người nói xấu về một người khác thì trước tiên, ta phải xem kẻ tung ra tin ấy là ai, trong hoàn cảnh nào, tư cách ra sao, nội dung tin ấy thế nào và mục đích là gì, có chứng cớ không và chứng cớ ấy khả tín bao nhiêu. Chúng ta ai cũng biết rằng người có tư cách, hiểu biết, có giáo dục và lương thiện, không bao giờ phao tin thất thiệt, nhất là những tin có phương hại đến danh dự người khác.  Chuyển tin thì có kẻ cố ý, có người lại vô tình.  Những kẻ cố ý chuyển tin thất thiệt hại người luôn có cùng đẳng cấp với kẻ viết tin loại đó.  Chúng ta cũng không nên quên rằng những kẻ nếu đã bất lương tung tin sai lạc về A,B,C,D được thì một ngày nào kẻ ấy cũng sẽ tung tin sai lạc về ta được. Nếu đó là bản chất. Bản chất không thay đổi.
 
Ví dụ tự truyện của Lê Phi Ô, chính ông đã trả lời rõ ràng, chủ trang Web Gia Đình Mũ Đỏ VN - HTĐ và PC cũng đã ghi chú rõ ràng NMH không liên quan gì đến truyện này nhưng vẫn có những kẻ bất lương cố tình xuyên tạc.
 
Xin  Qúi vị kiểm chứng tại:
 
Chuyện  "Ngô Minh Hằng bỏ chồng tù không thăm nuôi, Ngô Minh Hằng làm thơ ca tụng HCM, Ngô Minh Hằng lấy (hay bồ) cán bộ VC. Ngô Minh Hằng làm thơ tình cho cán ngố" hoàn toàn là bịa đặt, là vu cáo vô bằng chứng của kẻ ác, không khác gì sự vu cáo Nmh là người vợ trong tự truyện của Lê Phi Ô.
 
Khi lấy chồng lấy vợ,  ai cũng cầu mong mình gặp được lương duyên, hạnh phúc trọn đời , nhưng thực tế không nhiều người được toại nguyện ước mơ. Nmh ở trong nhóm người không may mắn này, ngay từ những ngày đầu chung sống chớ không phải chờ nước mất, nhà mới tan. Câu chuyện Nmh bỏ chồng tù cải tạo không thăm nuôi, Nmh lấy cán bộ VC. Khi đi tù, người chồng để lại cho Nmh 1kg rưỡi vàng, Nmh bỏ con lại cho nhà chồng rồi mang vàng đi theo VC vv... và vv... Nmh đã nghe từ sau ngày bố các con của Nmh là ông Trần Văn Minh (TVM) đem vợ con mới của ông sang Mỹ theo chương trình HO được ít năm.  Chính ông TVM đã nhờ con trai của ông Liên, người bạn cùng khoá 1 Nguyễn Trãi viết thư ấy bằng Anh ngữ gởi cho 4 người con của ông, kể trăm ngàn tội lỗi của người mẹ chúng là Nmh và trăm ngàn sự cao thương của bố chúng là TVM. Nhưng vì câu ngạn ngữ XẤU CHÀNG HỔ AI và vì không muốn làm đau lòng những người con cho nên mấy chục năm nay Nmh im lặng nhẫn nhịn trước những lời rỉ tai, bịa đặt của người đàn ông trả thù người vợ cũ. Các con Nmh thương mẹ, muốn trả lời bố nhưng Nmh khuyên can. Thứ nhất, đó là chuyện gia đình, giữ riêng tư được chút nào hay chút ấy. Thứ hai, Mỹ có câu "two wrongs don't make a right". Thứ ba, có làm ra chuyện thì bố và mẹ, ai phải, ai trái, sự thua thiệt vẫn là những người con. Đó là lý do im lặng của Nmh.  
 
Hôm nay, để trả lời Qúi vị, Nmh cũng không nói chi nhiều mà chỉ xin đưa ra hai lá thư trong nhiều lá thư Nmh còn giữ.
 
Đó là lá thư của bố các cháu, ông TVM viết cho Nmh ngày 28/12/94, tức là sau ngày ông đem vợ con mới của ông đến Hoa Kỳ và ̣đang sống cùng vợ con ông.  Lá thư thứ hai của chị K. viết cho Nmh ngày 6/7/82 tức là khoảng một năm sau ngày ông TVM ra tù. Thời gian này Nmh ở Mỹ được hai năm,  sống nhờ welfare, một mình vừa chăm nuôi bốn con nhỏ, vừa đi học và đi làm cashier cho nhà hàng ăn vào hai ngày cuối tuần để kiếm chút tiền.  Chị K là người chị lớn nhứt của ông TVM. Trong thư chị K. cho Nmh biết là chị đã trao quà của Nmh gởi về cho ông TVM.
 
Thưa Qúi vị,
Nmh tin rằng qua hai lá thư này Qúi Vị sẽ tìm được những giải đáp mà Qúi vị đã thắc mắc về Nmh qua những lời đồn đãi bấy lâu.
 
Đồng thời Nmh xin chân thành cảm ơn tất cả Qúi vị đã lên tiếng công đạo cho Nmh qua đoạn nói về Nmh trong bài viết "KIM TUYẾN, MỘT THỜI ĐỂ NHỚ" của Người Lính Già Oregon. Nmh vụng nghĩ, có thể Người Lính Già Oregon cũng chỉ vì một phút quá vui mà vô tình thành một nạn nhân của người buôn chuyện. Thôi, tất cả mọi việc Nmh tin là đã sáng tỏ và Nmh xin được CHẤM DỨT CÂU CHUYỆN "Ngô Minh Hằng bỏ chồng tù không thăm nuôi, Ngô Minh Hằng làm thơ ca tụng HCM, Ngô Minh Hằng lấy (hay bồ) cán bộ VC. Ngô Minh Hằng làm thư tình cho cán ngố" TẠI ĐÂY.
 
Xin cảm tạ Qúi Vị lần nữa và xin kính chúc Qúi Vị và gia đình vạn an vạn phúc.
 
Riêng Qúy Vị ở Hoa Kỳ, Nmh tin rằng ngày bầu cử đầu tháng 11 này, Qúi vị dùng quyền công dân của Qúi vị để bầu cho đảng nào Qúi vị thấy là trong hai năm qua đã mang lại cho Hoa kỳ quyền lợi về nhiều mặt, cho người dân thêm công ăn việc làm, cho uy tín của nước Mỹ được vị nể trên chính trường quốc tế.  Nhất là trong những ngày sắp tới, chúng ta, mọi người dân Hoa Kỳ, cần một chính quyền có khả năng, có thực lực bảo vệ chúng ta cho được an toàn, vì chúng ta sắp phải đương đầu với "ĐOÀN LỮ HÀNH", di dân từ Honduras, El Salvador, và Guatemala đang tiếp tục hành trình về hướng biên giới nước Mỹ của chúng ta. 
 
Trân trọng kính chào Qúi Vị.
 
Ngô Minh Hằng
 

 

 
 

Sunday, October 28, 2018

Thư ngỏ gởi Người Lính Già Oregon Nguyễn Kim Qúy,

Thưa ông Người Lính Già Oregon Nguyễn Kim Qúy,

Mấy hôm nay tôi nhận được nhiều lần bài viết có tiêu đề là KIM TUYẾN, MỘT THỜI ĐỂ NHỚ do ông viết và luân lưu trên liên mạng.

Trong bài viết của ông có một đoạn ông viết về tôi, Ngô Minh Hằng như sau:

Trích:
"Bữa tiệc kéo dài, nhưng chưa tàn (tàn thế nào được?) vì còn nhiều món chưa ai đụng đũa và chuyện còn đầy. Không hiểu lan man thế nào mà nhà thơ Ngô Minh Hằng tình cờ được đề cập đến. Bà này làm thơ tố Cộng (nhưng tôi không quen, không đọc nên không biết thơ bà hay dở ra sao), đang tỵ nạn ở Mỹ, được người khen kẻ chê khá ồn ào trên Mạng Ảo. Hồng Vân cho bàn tiệc biết, chồng cũ của bà này là một cựu SVSQ/ĐHCTCT đồng khóa 1 của các anh hiện diện, tên là Trần Văn M…, đang còn sống, trong lúc vô tù cải tạo bị bà bỏ rơi, ôm cầm sang thuyền của một cán bộ tên L… Dĩ nhiên, điều này là một khám phá mới mẻ, tuy không liên quan, đối với tôi, nhưng tôi cũng kể lại, với sự đồng ý của Hồng Vân, vì ông chồng cũ là một cựu SVSQ/NT1, và vì thấy có ích cho các Netizens khi cãi vã về lý lịch trích dọc trích ngang của thi sĩ đang lên NMH. Thế thôi."  Ngưng trích.

Đoạn này ông viết về tôi theo ý ông và qua những gì ông nghe được trong bàn tiệc. Tôi thường nghe nói là tấm huy chương nào cũng có hai mặt. Ông nói đúng. Chúng ta chưa biết nhau. Chưa biết nhau mà ông đã vội vàng gom những điều xấu xa ông nghe về tôi trong bữa tiệc kéo dài, không cần kiểm chứng rồi tung ra công chúng. Một số người đã mau mắn tiếp tay ông chuyển tới chuyển lui trên các DĐ. Ông chưa đọc thơ tôi, ông không quen biết tôi,  vâng, thưa ông không sao, xin mời ông gõ ba chữ Ngô Minh Hằng, đọc vài bài thơ mọn, hay thì tôi không dám nói, nhưng chắc chắn là ông sẽ tìm thấy tinh thần VNCH bất di bất dịch trong thơ và hy vọng từ đó, ông sẽ thấy mặt trái của tấm huy chương.

Những điều xấu xa ông nghe về tôi trong một bữa rượu, ông viết: "điều này là một khám phá mới mẻ"  Thưa ông, điều ông cho là "một khám phá" đó nó KHÔNG MỚI MẺ đâu. Nó  CŨ XÌ, từng được chuyền tai từ người này qua người khác và  trên DĐ từ nhiều năm rồi.   Nhưng  khi ông, Người Lính Già Oregon chuyển đi thì tôi thấy hơi tiếc là một người viết nhiều bài chống cộng được nhiều người biết như ông lại đưa ra công chúng một câu chuyện nói xấu một người đàn bà không quen biết, nghe được trong tiệc rượu và không kiểm chứng. Giá như ông liên lạc với tôi, (dù ông không quen tôi nhưng bài ông viết có liên quan đến tôi) để kiểm chứng, cho tôi được trình bày với ông nội dung những lá thư của ông TVM viết cho tôi sau khi ông TVM đưa vợ con đến Mỹ, của người chị lớn của ông TVM là Chị K.viết cho tôi, báo tin là chị đã nhận quà và đã đưa lại cho ông TVM để có chút công bằng cho tôi thì tôi sẽ cảm phục ông nhiều lắm.

Nhưng thôi, chuyện đã xong.

Cầu chúc ông Người Lính Già Oregon luôn dồi dào sức khoẻ.

Ngô Minh Hằng






From: 'Andy Van' via banvang <banvang@googlegroups.com>

Sent: Saturday, October 27, 2018, 11:13:20 PM GMT+2
Subject:  Kim Tuyến






On Saturday, October 27, 2018, 1:52:49 PM PDT, 'hungthe' via PhucHungViet <PhucHungViet@googlegroups.com> wrote:
________________________________________________
From: Julien Bui wrote
Sent: Saturday, October 27, 2018 1:36 PM
Subject: Fwd: Kim Tuyến


KIM TUYẾN, MỘT THỜI ĐỂ NHỚ…

người lính già oregon


      Tôi đâu ngờ có ngày được gặp lại, tại Portland, ca sĩ nổi tiếng Kim Tuyến và đức lang quân tài hoa, Nguyễn Hồng Vân, cựu SVSQ khóa 1 (còn gọi là NT, Nguyễn Trãi, 1) của Trường Đại Học CTCT Đà Lạt (ĐHCTCTĐL). Còn nhớ, ba mươi mốt năm trước đây (1987), từ University of Oregon, Eugene, nơi tôi đang dạy, và theo học chương trình Ph.D, bốn anh cựu SVSQ/NT 2 ở Portland, Dương Xuân Kính, Phạm Bá Hồi, Thái Minh Cẩn, và Trần Văn Phước, ghé cư xá Đại Học, cho tôi quá giang xe đi San José để tham dự Đại Hội Giúp Người Vượt Biển do Tổng Hội Ái hữu Cựu SVSQ/ĐHCTCTĐL đứng ra tổ chức. Sau Đại Hội, tối đó, anh em Portland và San José tụ họp tại nhà anh Nguyễn Quang Huy, NT 2, để nghỉ qua đêm và tiếp tục cuộc vui. Có Hùng Cường, Sĩ Phú, và Kim Tuyến, là những ca sĩ chính, được Ban Tổ Chức mời đến hát, cùng với những ca sĩ địa phương San Jose, cây nhà lá vườn, gồm những “quý nương” –đương kim bà xã hoặc người tình bè bỏng của các cựu SVSQ đang chập chờn bước vào tuổi hồi xuân. Thời gian ấy, tôi không hề viết, nói chi phổ biến, một bài tiếng Việt nào. Chỉ lo học và dạy, kiếm sống.
      Lần đầu tiên tôi được gặp trực tiếp và trò chuyện với Kim Tuyến, Hùng Cường, và Sĩ Phú, mặc dù đã nghe tiếng họ từ lâu, thời còn trong nước. Phải thú nhận, tôi vốn dị ứng với Hùng Cường, bởi những tiếng đồn không mấy tốt về anh, qua Fake News, phần lớn do ganh tỵ, đăng tải tại Việt Nam, trước 1975. Nhưng chỉ sau năm phút, thái độ dè dặt của tôi biến tan trước vẻ thân tình, khiêm cung và cách xưng hô lịch sự anh anh, em em của anh đã làm tôi cảm mến, cho đến lúc chia tay, sáng hôm sau. Kim Tuyến, lúc đó, tài sắc vẹn toàn, đang độ chín muồi, vô cùng rực rỡ, quý phái –mà bây giờ hương xưa còn thắm trên mắt môi, lần tái ngộ ở Portland, không như trong câu thơ của thi hào Đỗ Mục “Cuồng phong lạc tận thâm hồng sắc” (cf. bài “Thán hoa”, được Hoàng Hải Thủy dịch thành “Gió đời thổi mãi phai hương sắc”, tuyệt hay). Trong buổi văn nghệ bỏ túi đêm ấy tại nhà Huy, ba danh ca đã hát những bài đấu tranh, xen kẽ với những bài tình ca lãng mạn được cử tọa, đều là cựu SVSQ các khóa và gia đình, bạn bè, yêu cầu. Bài nào cũng xuất sắc. Thật danh bất hư truyền.
      Ba mươi mốt năm trôi đi, lặng lẽ như nước chảy qua cầu. Gặp lại nhau tình cờ, tại Portland, tất cả chỉ còn là dĩ vãng nhạt nhòa, bỗng trở về, quấn quýt. Vài người đã vĩnh viễn rời bỏ cuộc chơi: Sĩ Phú, Hùng Cường, NT1 Đặng Phú Thiệt, NT2 Dương Xuân Kính, NT2 Trịnh Tùng… Để lại bao nhiêu kỷ niệm không tàn phai, cũng như tình nghĩa còn mãi trân quý.
    
      1. Quả vậy, trưa thứ sáu Oct. 12, cặp vợ chồng trẻ mãi không già Hồng Vân-Kim Tuyến đã đến Portland theo lời mời của Hội Không Quân Oregon tham dự cuộc Hội Ngộ thường niên có tên “Tổ Quốc và Không Gian” –được tổ chức vào tối hôm sau, vì Vân trước đây đã phục vụ Sư Đoàn 5 Không Quân trong chức vụ Sĩ Quan CTCT.  Tại Portland, anh là đồng khóa NT 1 với bốn anh, Nguyễn Lương Tâm (đương kim Hội trưởng, MC chính thức và hoạt bát của Cộng Đồng Oregon), Đào Mỹ (nhà-Trump-học sáng giá không thua Ngụy Vũ, Vũ Linh), Vũ Ngọc Hải (người kể chuyện đời xưa và đời nay rất có duyên), và Nguyễn Văn Toàn (thợ lặn miền Salem). Cho nên, nhân tiện, anh chị cũng đã gặp gỡ, sinh hoạt với bốn ông bạn đồng môn ở tít mãi tiểu bang Oregon nhà quê, sương gió tơi bời, xanh lè những Damn-K-Rats, mà tôi xem là ultra-liberal một cách rất quái đản (ví dụ, ra đạo luật doctor-assisted suicide cho phép, hoặc bắt buộc, các bác sĩ trợ giúp tự tử khi được yêu cầu, hoặc phụ nữ bất kể giàu nghèo được phá thai bằng tiền thuế của dân v.v…), chỉ thua một California đầm lầy (swampy, nghĩa bóng), ồn ào, gió tanh mưa máu, là nơi anh chị đang trú ngụ cùng với các con, nay đã lớn.
      Trong thời gian thăm viếng Portland, anh chị ở nhà Đào Mỹ, khu Happy Valley, Thung Lũng Hạnh Phúc. Gọi là “thung lũng”, nhưng kỳ thực đó là những ngọn đồi cao, dành cho các đại gia. Và tối ấy, anh chị “đại gia” Mỹ, rất hiếu khách, đã tổ chức một bữa tiệc mừng, vô cùng “chất lượng”, để khoản đãi vợ chồng anh bạn cũ Đà Lạt, với sự hiện diện của anh chị Tâm, anh Hải (anh Toàn vì bận không đến được). Tôi vốn là bạn lâu năm, ít nhiều thân tình, của các anh và là sĩ quan cơ hữu của Trường, kiêm hội viên danh dự không thường trực của Hội Ái Hữu Cựu SVSQ/ĐHCTCT Oregon, mặc dù chỉ đổi về phục vụ Trường từ khóa 4 trở đi, tức đầu năm 1973, nghĩa là tại Đà Lạt tôi không hề biết anh em các khóa 1, 2, 3. Tuy vậy, cũng được mời đến dự tiệc (ké?), cùng với bà xã, Loan, mà một ông bạn vàng đã đặt cho nickname Loan Mắt Nhung, nhân vật trong một truyện của Nguyễn Thụy Long.
      Mới vào, thấy ngay trên bàn tiệc, gần cửa, bày biện nhiều món ăn rất thịnh soạn, thơm phức. Không khí vui vẻ, thân tình. Loan được săp xếp ngồi cạnh Kim Tuyến, còn tôi, kế bên Hồng Vân. Mở đầu, bằng những câu thăm hỏi thường tình, có tính cách xã giao, từ mọi người. Sau đó, bất ngờ Kim Tuyến hỏi cả bàn tiệc: “Tôi có đọc những bài của Người Lính Già Oregon. Anh chị ở đây có biết ông ta là ai không?” Tất cả đồng loạt chỉ vào tôi và nói: “Đó, đó, ổng ngồi bên anh Vân đó”. Hồng Vân bắt tay tôi. Kim Tuyến bèn tâm sự: “Tôi là người ái mộ NLGO. Lúc đầu, được đọc một bài của anh, đăng trên Mạng, chửi những ca sĩ đồng nghiệp của tôi, đã trở về Việt Nam ca hát, gọi họ là xướng ca vô loại, nói thiệt tôi bị sốc. Sau suy nghĩ lại, thấy anh chửi quá đúng và chửi những đồng nghiệp trở cờ của tôi giùm cho tôi. Bây giờ tôi là một fan của NLGO.” Tôi lắng nghe, vừa hãnh diện vừa ngạc nhiên được một người ái mộ, mà lại là một nữ ca sĩ tài danh, chống Cộng thứ thiệt, cùng mình, từ phương xa đến, phát biểu và khen ngợi một cách đơn sơ, bộc trực như thế. Gật đầu chào Kim Tuyến, tôi nói khẽ lời cám ơn, và lòng thấy lâng lâng vui, trong một chiều lạ thường, tại Happy Valley, như một đặc ân của Thượng Đế, và chợt nhớ một câu thơ của Albert Samain, đã làm rung động trái tim: “Il est d’étranges soirs où les fleurs ont une âme” (Có những chiều lạ lùng mà những cánh hoa có một linh hồn). Linh hồn của hoa mềm như tơ liễu.
      Càng vui và hứng khởi thêm, khi được gia chủ Đào Mỹ rót rượu cognac Pháp đầy ly, chưa uống đã thấy môi say. Và nói nhiều, nói dẻo, nói hay. Được ăn những món thuần túy quê hương quen thuộc, như súp măng cua, tôm lăn bột, xà-lách trộn thịt bò, bánh nậm, xôi đậu xanh v.v… do chị Mỹ và các con nấu đãi, thì không còn gì tuyệt hảo hơn. Trong khi gió đêm bắt đầu thổi lạnh trên đồi, vừa đủ cho lòng thực khách ngất ngây, rộn rã với những bầy kỷ niệm đầy vơi lũ lượt kéo về, làm chật hồn nhớ. Càng lúc, chuyện kể càng rôm rả, với những đề tài khác nhau.
    
      Kim Tuyến bắt đầu câu chuyện với những ngày đầu, sau 30/4/1975, Việt Cộng vừa tiếp thu Sài Gòn và các văn nghệ sĩ bị lùa “tập trung học tập” trong một văn phòng của Tổng Cục CTCT. Đặc biệt, cô lên án Kim Cương, VC nằm vùng đội lốt nghệ sĩ, người được VC chỉ định làm lãnh đạo de facto, đứng điểm danh từng người và lên lớp kêu gọi giới văn nghệ sĩ cộng tác với chính quyền mới –đã “có công đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào một cách vinh quang”. Kim Tuyến, điếc không sợ súng, và được đồng nghiệp ưu ái phong là “phản động”, đã có những cuộc đấu khẩu, đôi khi quyết liệt, với đám cán bộ và những tên “Cách Mạng 30/4”, đeo băng đỏ, theo voi hít bã mía, bất kể sự can ngăn của “chú” Tùng Lâm. Cô ca tụng, đặc biệt, “hai anh” Duy Khánh và Hùng Cường, những nghệ sĩ chống Cộng quyết liệt. Sau đó, do yêu cầu, cô kể lại những chuyến vượt biên thất bại, nhưng may không bị bắt, để rồi đi lần chót, năm 1978, nhưng gần đến Mã Lai, thì thuyền đụng phải san hô, và có nhiều người chết.
    Tôi hỏi cô: “Tôi đọc trên Mạng, năm nào ả nghệ sĩ ‘hô hào đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào’ đó đang trên đường đi đến Phước Lộc Thọ, tại Westminster, bị một nữ ca sĩ Nam Cali chận lại và hỏi móc: ‘Ủa, Mỹ cút Ngụy nhào rồi, sao bà lại mò qua đây chi dzậy?’ Ca sĩ ấy có phải là Kim Tuyến?”. Cô gật đầu: “Đúng thế!”
      Bữa tiệc kéo dài, nhưng chưa tàn (tàn thế nào được?) vì còn nhiều món chưa ai đụng đũa và chuyện còn đầy. Không hiểu lan man thế nào mà nhà thơ Ngô Minh Hằng tình cờ được đề cập đến. Bà này làm thơ tố Cộng (nhưng tôi không quen, không đọc nên không biết thơ bà hay dở ra sao), đang tỵ nạn ở Mỹ, được người khen kẻ chê khá ồn ào trên Mạng Ảo. Hồng Vân cho bàn tiệc biết, chồng cũ của bà này là một cựu SVSQ/ĐHCTCT đồng khóa 1 của các anh hiện diện, tên là Trần Văn M…, đang còn sống, trong lúc vô tù cải tạo bị bà bỏ rơi, ôm cầm sang thuyền của một cán bộ tên L… Dĩ nhiên, điều này là một khám phá mới mẻ, tuy không liên quan, đối với tôi, nhưng tôi cũng kể lại, với sự đồng ý của Hồng Vân, vì ông chồng cũ là một cựu SVSQ/NT1, và vì thấy có ích cho các Netizens khi cãi vã về lý lịch trích dọc trích ngang của thi sĩ đang lên NMH. Thế thôi.
      Khi món chè đậu xanh tráng miệng được dọn lên bởi bà chủ, và cognac được tiếp tục rót vào ly bởi ông chủ, Loan Mắt Nhung của NLGO mở xắc tay, lôi ra một mini-micro dành để hát karaoke và một Ipad, và ân cần mời Kim Tuyến hát một bài, mở đầu cho một màn văn nghệ kiểu “mì ăn liền”, tại chỗ. Cô nhận lời ngay. Tôi thở phào, nhẹ nhõm, mừng cho bà vợ có máu mê văn nghệ “đột xuất”. Rủi thay, Ipad trục trặc, nên micro không phát tiếng. Thấy vậy, Kim Tuyến bèn hát chay, không micro, không nhạc đệm, một cách vui vẻ, tự nhiên, coi như không có việc gì xảy ra. Gặp một ca sĩ khó tánh, màn ca hát mì ăn liền đó sẽ bất thành.
      Trước khi chúng tôi ra về, Vân và Kim Tuyến mời tôi chiều mai đến nhà hàng Wong King dự cuộc họp mặt của Hội Không Quân. Vì lười lái xe và xuất hiện trước đám đông, tôi ngần ngại, và cuối cùng từ chối. Vân và Kim Tuyến cố thuyết phục. Cô nói: “Anh đi đi. Kim Tuyến sẽ giới thiệu với họ, anh là ông anh ở Portland của Kim Tuyến.” Vân cười cười, bồi thêm: “Phải đó, Nguyễn Kim Tuyến và Nguyễn Kim Quý trùng last name và trùng middle name thì ai mà không tin? Anh đi với tụi này cho vui.” Nguyễn Lương Tâm cũng bàn vô. Và Đào Mỹ offer đến đón tôi, như mọi bữa. Nghe bùi tai, và không muốn làm khó bạn bè, tôi OK, và nói: “Nhưng tôi sẽ đi một mình vì ngày mai bà xã phải đi làm”.

      2. Nhà hàng Wong King, 5PM. Bãi đậu chính và phụ đầy ngập xe, chỉ còn một chỗ trống nhỏ hẹp, trước hàng rào lưới che bức tường nhà bếp, vừa đủ cho chiếc Lexus đời mới gồ ghề của Đào Mỹ đậu kẹp sát nách hai chiếc xe khác, mà nếu tôi lái, sẽ đụng trước hoặc đụng sau, bên phải hoặc bên trái. Mỹ tối nay đã mặc quân phục đại lễ Hải quân Đại úy, trông rất oai vệ và “hoành tráng”. Mới tới thềm nhà hàng đã nghe xập xình tiếng trống, tiếng đàn từ bên trong vọng ra, mời mọc. Một đại diện Ban Tổ Chức mặc đồ bay đen, và những ái mộ viên, đã có mặt tại cửa để chào đón ca sĩ Kim Tuyến và phu quân, Đại úy Nguyễn Hồng Vân, đồng đội một thời của anh em trong Hội Không Quân Oregon. Tất cả tay bắt mặt mừng, rộn ràng cười nói. Rồi đến màn chụp hình chung kỷ niệm, không thể thiếu, mà tôi rất kỵ, rất sợ, rất né, bởi vì, quả thực, bây giờ tự thấy mình bóng đời đã nghiêng xế, đã vừa già vừa yếu, may chưa ngồi xe lăn, mười hai con giáp, trông không giống con nào. Cuối cùng cũng được lọt vào bàn có số dành riêng ghi trên vé, bên hông sân khấu, sau khi phải vượt qua một rừng người đến trước đã an tọa tại bàn của mình. Hội Không Quân Oregon gồm những thành viên, tuy không nhiều, nhưng rất lịch sự, hào hoa, hiếu khách, tiếp đón mọi người một cách vui vẻ, nồng hậu. Tổ chức buổi họp mặt tươm tất, kỹ lưỡng, nhịp nhàng, ít, hay không, sơ sót, hoặc thời gian chết (temps mort), từ ban nhạc, MC, đến chương trình, từ ca sĩ trình diễn đến toán quân quốc kỳ đến những nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp hay tài tử, như Quang Trung của SBTN Portland, và Mary Nguyễn của Cộng đồng Oregon… Trong số quan khách, thấy có anh  Đoàn Kim Bảng, cựu sĩ quan Thiết Giáp, cựu chủ tịch Cộng Đồng Oregon, đương kim chủ bút Oregon Thời Báo và chủ tịch Hội Quân Dân Cán Chính Oregon, ngồi cạnh phu nhân. Có anh chị Đông Y sĩ Vũ Văn Thảo, “cặp đôi” khiêu vũ với những bước bolero lả lướt và điêu luyện. Có anh Phạm Quốc Nam, sĩ quan Hải Quân, thuộc Ban Chấp Hành Cộng Đồng Oregon. Có NT1 CTCT Nguyễn Văn Toàn, Salem, ngồi cạnh tôi.
      Tối ấy, sau lễ chào cờ VNCH và Hoa Kỳ, và mặc niệm tử sĩ, là lễ bàn giao chức vụ giữa hai tân và cựu hội trưởng. Tiếp theo là chương trình văn nghệ, gồm những bài hát có tính chiến đấu và lãng mạn, do những ca sĩ địa phương, mà tôi không nhớ tên, trình diễn. Ca sĩ Lệ Hải, mà người cậu ruột là con rể của ba mẹ tôi, không có mặt, nhưng đã tặng $200 cho tiệc vui, qua lời BTC, và được cử tọa vỗ tay nồng nhiệt, thay cho lời cám ơn công khai.
      Danh ca Kim Tuyến được mời lên sân khấu, với lời giới thiệu trang trọng của BTC. Cô đã bị mổ đầu gối ba lần, nên đi đứng khó khăn. Được phu quân dìu lên sân khấu. Được những người ái mộ đến tặng hoa và ôm hôn. Với giọng đầy xúc động, cô bày tỏ lòng biết ơn anh em Không Quân đã mời cô và anh Vân đến tham dự Đêm Hội Ngộ, và kể lại những kỷ niệm khi cô còn đi hát cho lính nghe (trong Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung ương?). Và cũng như tại nhà Đào Mỹ, tối hôm trước, cô giới thiệu tôi trước cử tọa, đại ý như sau: “Tôi đến tham dự cuộc vui tối nay, cùng với một người, mà tôi coi như anh, mà một bài viết về những ca sĩ đồng nghiệp của tôi đã về VN hát cho Việt Cộng nghe, đã làm tôi sốc, nhưng rất nể phục, vì đã chửi họ thay cho tôi, và chửi rất đúng. Người đó là Người Lính Già Oregon, tức là Giáo sư Tiến sĩ dạy môn Xã Hội Học tại trường ĐHCTCTĐL. Và là người tôi rất ái mộ.” Rồi quay về phía bàn tôi, cô vẫy tay, ngỏ ý mời đứng lên. Và tôi đã đứng lên, chào vái tứ phương. Một số quan khách tại Portland, đã đọc nhiều bài của NLGO, mà không biết là ai, đã đến tận bàn hỏi thăm tôi, như bà Hà, phu nhân của một cựu đại úy phi công và thân mẫu của một bác sĩ Portland. Hoặc anh Khánh, bạn của bạn tôi, Phạm Khắc Long, Canada, cả hai là cựu học sinh Võ Tánh, và đồng hương Nha Trang của tôi, đến xin chụp chung một tấm hình. Hoặc một vị lớn tuổi, không xưng tên, mà tôi đoán là một cựu HO, đến bắt tay tôi, nói: “Hân hạnh được biết mặt ông NLGO, tuy già mà trẻ, một cây viết chống Cộng bền bỉ”. Và trước họ tôi đứng lặng im, xúc động và hãnh diện, lòng thầm cám ơn Kim Tuyến, người từ San Diego đến Portland để giới thiệu một cư dân Portland, và miên man suy nghiệm về câu phương ngôn “bụt nhà không thiêng”, quá đúng, của cổ nhân.
      Sau đó, Kim Tuyến hát luôn hai bài để tặng khán giả mộ điệu, bài “Tìm anh” và bài “Những đóm mắt hỏa châu”, với giọng ca thiên phú, nghe ngọt ngào, đài các, truyền cảm, tròn đầy sức sống của một Kim Tước, thần tượng của tôi. Giọng ca Kim Tuyến không suy suyển so với thời trước 1975 tại Sài Gòn, hay cách đây ba mươi mốt năm tại San José. Cử tọa vỗ tay rào rào, và những đóa hoa tươi lại được đem lên trao tặng cô, một lần nữa.
      Tiếp theo, quan khách được BTC mời dùng cơm tối. Rồi nhạc khiêu vũ trỗi lên. Những “cặp đôi” lần lượt bước vào “sàn” nhảy. Còn lại chúng tôi ngồi nán nói chuyện, hay chụp hình, một lúc nữa, và ra về, từ giã cuộc vui đang tiếp diễn.

      3. Trước cửa nhà, bước xuống xe, tôi xin lỗi không thể mời các anh chị  ghé vào chơi, vì đêm đã đầy, và vì phòng khách có người anh của Loan Mắt Nhung mới từ Sài Gòn đến định cư mấy hôm, đồ đạc còn ngổn ngang, bề bộn. Tôi chào anh chị Mỹ, bắt tay Hồng Vân, và đến bên Kim Tuyến, xin phép được ôm hôn (hug) từ giã, nói lời cầu chúc hai vợ chồng Vân-Tuyến trở về San Diego bình an, và hẹn gặp lại nhau một ngày không xa. Đào Mỹ chờ bóng tôi khuất hẳn sau cổng, mới rồ máy cho xe chạy tiếp, về hướng ngọn đồi có tên Thung Lũng Hạnh Phúc…



Portland, thứ bảy Oct. 27, 2018
NLGO

Saturday, October 27, 2018

CHIẾC GIÀY




Bài hiệu đính - Tác giả cáo lỗi và đa tạ.


CHIẾC GIÀY



Chiếc giày, đâu chỉ chiếc giày xinh
Nâng gót son tươi thật trữ tình
Mà để còn dùng làm vũ khí
Cho bày bán nước ngó mà kinh  !

Chiếc giày, đâu chỉ chiếc giày thôi
Còn nói thay cho ý kiến người
Phản đối Ba Đình gian ác nữa
Giết dân, tay chúng máu dân tươi
                   
Chiếc giày, đâu phải chiếc giày thường
Nội - Ngoại ngày xưa đã rất thương
Nuôi dưỡng, chở che loài cộng đỏ
Dưới hầm, trên gác, cạnh bìa mương
                   
Chiếc giày, dù muộn, đã công minh
Đã biết bay lên mặt đảng mình
Khi cộng thu nhà và cướp đất
Còn hơn những kẻ chỉ làm thinh
                   
Giá xưa Nội - Ngoại sống bình thường
Không giấu, không nuôi đảng bất lương
Thì chẳng ngày nay hờn mất đất ...
Và tan nòi giống, nát quê hương !!!
                   
Bay cao, cao nữa, những đôi giày
Hãy với dân lành để tiếp tay
Khi cộng giết dân và bán nước
Thì mau, muôn vạn chiếc giày bay...


Ngô Minh Hằng