Wednesday, January 18, 2017

GIỌT LỆ MÙA XUÂN




























GIỌT LỆ MÙA XUÂN
(Cho những người con gái Việt Nam
 sống trong ngục tù CS.)



Người con gái, mùa xuân, rưng mắt lệ
Bởi sầu thương hận tủi chất lên đời
Khi an ủi không còn mang ý nghĩa
Thì lệ là thần dược đấy em ơi !!
                           *
Lời tâm sự, dẫu ngập ngừng,  e ngại
Nhưng nói ra, em sẽ bớt đau buồn
Vì nước mắt rửa hồn em trong lại
Vì gạn lòng, lòng sẽ lắng bi thương !
                           *
Em từ khước mọi khuyên can của mẹ
Bỏ gia đình, không luyến nhớ, băn khan
Để say đắm phiêu lưu tìm hoa lệ
Vỡ mộng thơ ngây, úa tuổi trăng rằm
                           *
Cười nghiêng  ngả bên ánh đèn mờ ảo
Những ly bia, khói thuốc cứ xoay tròn
Ơi cánh thiêu thân, loạn cuồng, khờ khạo
Ngọn lửa hồng cháy đỏ những chồi non !
                           *
Đã mấy mùa Xuân em không có Tết
Thèm một đồng tiền mừng tuổi mẹ trao
Thèm chiếc áo thô, mẹ may, mẹ dệt
Thèm nụ cười thân, âu yếm ngọt ngào !
                           *
Đêm hoang dại, em theo người khách lạ
Đến chốn son vàng, đỏ bóng cờ sao
Để buồn tủi để ê chề nhục nhã
Sau phút bẽ bàng ân ái đổi trao !
                           *
Rồi thăm thẳm trên bước đường oan trái
Em chìm sâu trong bão tố mịt mùng
Trong xã hội vô luân thường, băng hoại
Gian dối, mị lừa, ác độc, tàn hung !
                          * 
Em là một trong muôn ngàn trường hợp
Kể từ ngày cờ đỏ kín non sông !
Ôi, vì ai  mà sử Hồng nhơ nhớp
Mà mắt Việt Nam máu chảy trăm dòng !!!
                          *
Em ngồi khóc, đảng cười mừng chiến thắng
Giọt lệ em buồn thấm ướt mùa Xuân


Ngô Minh Hằng


LỜI TÂM SỰ CUỐI NĂM





LỜI TÂM SỰ CUỐI NĂM



Không ai bắt ta làm thơ tranh đấu
Không ai ngăn ta về nước thăm quê
Vì ta thấy đảng độc tài, khát máu
Bán nước buôn dân, ta quyết không về

Đời Tị Nạn, ta chưa hề phản bội
Bao nhiêu năm thơ rải khắp hoàn cầu
Thơ điểm mặt bạo quyền, thơ kết tội
Tội xô loài người xuống kiếp ngựa, trâu !

Thơ ta gọi người ngủ mê tỉnh dậy
Gọi anh em sát cánh đứng cùng nhau
Thơ thật lắm, thơ nói điều ta thấy
Để kẻ ngây thơ tránh cảnh hận sầu !

Để cháu con ta đề cao cảnh giác
Không bị gạt lừa như lớp cha ông
Để chế độ bạo tàn kia, cộng sản
Chẳng sống còn, tàn phá mãi non sông

Thơ ta thế, nên chỉ người yêu nước
Yêu công bằng là thương mến thơ thôi
Còn những kẻ lòng gian tà, bạo ngược
Đọc thơ ta thì căm hận từng lời ...

Chúng chặt thơ ra làm năm, làm bảy
Xuyên tạc, bất lương, thực hiện ý đồ
Nhưng chúng đã lầm, mọi người đều thấy
Thơ kiên cường, từng ý sáng trong thơ

Dù hiểm độc, chúng tung tin thất thiệt
Để gian manh, lừa dư luận, hại người
Chúng mong mỏi ta nản lòng, ngưng viết
Hoặc muốn thơ ta không sống trên đời

Nhưng chúng sẽ chẳng bao giờ toại nguyện
Vì thơ ta mang khát vọng toàn dân
Là tiếng thét đòi đời cho xứ Việt
Là lưỡi gươm công chính diệt vô thần !

Giặc còn đó thì thơ ta còn đó
Ta chết đi, ngươì khác tiếp, xây đời
Khi tổ quốc còn đau trong ngục đỏ
Thì đừng mong thơ lặng tiếng, im lời !!!

Này, hãy biết xưa nay loài bá đạo
Chẳng bao giờ tồn tại với dân ta
Bởi gieo gió thì đương nhiên, gặt bão
Lưới trời kia không dung dưỡng gian tà!

Sao đánh phá ??? Nếu như còn liêm sỉ
Còn lương tâm, còn xót nước thương nhà
Thì góp sức, chung tay trừ cộng phỉ
Cho cờ Vàng và chính nghĩa thăng hoa !!!



Ngô Minh Hằng

2005

Tuesday, January 17, 2017

GẤM HOA, DÒNG QUỐC SỬ

 




























GẤM HOA, DÒNG QUỐC SỬ
(tha thiết gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam, mọi lứa tuổi)



Này, ta hỡi, có nghe hồn nước gọi
Lời đau thương cấp bách đến vô cùng ?
Nước nhắn ta rằng Tổ Quốc dẫu chung
Nhưng trách nhiệm mỗi người, riêng, phải có !
                         *
Trách nhiệm ấy là an vui trăm họ
Là trùng tu, bảo vệ mảnh sơn hà
Để biên cương, nòi giống được thăng hoa
Chung nhịp bước, đồng hành cùng thế giới
                         * 
Nếu chẳng may, sinh nhằm thời tăm tối
Hoặc phải khi đầy mọt nước sâu dân
Thì chớ ươn hèn, vuốt mặt, an thân
Mà quật khởi, gọi nhau cùng đứng dậy
                         * 
Kià, hùng sử bốn nghìn năm còn đấy
Hưng Đạo, Ngô Quyền, Lê Lợi, Quang Trung
Cô Bắc, Cô Giang, Bà Triệu, Bà Trưng
Khi nước biến đã can cường gánh vác
                         * 
Nay sông núi rơi vào tay cộng sản
Nước hóa nhà tù, dân tộc đau thương
Chế độ phi nhân, nghiến nát luân thường
Khai thác cả từ trẻ em, phụ nữ
                         * 
Ta không thể đứng nhìn, vì danh dự
Vì quê hương, ta hỡi, đứng lên nào !
Chớ để hùng tâm, dũng chí  hư hao
Mà vùng dậy, dựng công bằng, lẽ phải !
                         * 
Ta hèn yếu, người cưỡi đầu ta mãi
Các cấp công nhân đã đứng lên rồi
Hỡi trai hùng, gái đảm, tiếp tay thôi ....
Chung sức lại đòi cho ta QUYỀN SỐNG !
                         * 
Ngày nào Việt Nam không còn  bóng cộng
Thì ba miền đất nước mới an vui
Hỡi Việt Nam,  người mau tiếp theo người
Đây là lúc gấm hoa, dòng quốc sử


Ngô Minh Hằng





TÔI YÊU LÁ CỜ VÀNG






TÔI YÊU LÁ CỜ VÀNG


Tôi yêu lắm LÁ CỜ VÀNG
Quê tôi, xưa, phố đến làng, cờ bay...
Lớn lên dưới lá cờ này
Tôi xây ước mộng trên tay học trò
Làng tôi, dân sống ấm no
Nước tôi, đời được tự do cuộc đời
Cờ vàng, đang giữa nắng tươi
Tháng Tư, bão lộng mưa rơi  bất ngờ !
Tháng Tư, từ đấy cõi bờ
Ba miền đỏ một sắc cờ máu tươi !
Tháng Tư, từ đấy, dân tôi
Đau thương, trăm nhánh sông đời bôn ba
Tương lai, những giấc mộng ngà
Vì màu cờ đỏ, hóa ra tan tành
Dòng đời xanh mái đầu xanh
Tháng Tư ai đã biến thành màu đen
Chờ người thắp ngọn đuốc thiêng
Sưởi hồn dân tộc ba miền núi sông
Để mai, một sáng trời trong
CỜ VÀNG bay giữa muôn lòng Việt Nam
Đuốc thiêng xóa sạch điêu tàn
Nước tôi sẽ hết gian nan phận người
Tôi chờ đuốc sáng người khơi
Chờ ngày nước Việt Nam tôi VÀNG CỜ


Ngô Minh Hằng



SẼ CÓ MỘT NGÀY





SẼ CÓ MỘT NGÀY
(Kính dâng Anh Linh các chiến sĩ Hải Quân VNCH đã hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa) 


Việt Nam xưa, Ðức Thánh Trần 
Bạch Ðằng cưỡi ngọn sóng thần, tuốt gươm 
Giặc Mông Cổ tìm đường tháo chạy 
Tướng như quân hết thảy rụng rời 
Tàn binh cọc nhọn thây phơi 
Một phen thủy chiến muôn đời sử xanh (1287) 
Mộng xâm lấn tranh giành bờ cõi 
Vẫn âm mưu trong khối quân Tàu 
Sáu trăm tám bảy năm sau (1974) 
Hoàng Sa máu lại đỏ ngầu biển Ðông 
Trận hải chiến hào hùng, khốc liệt 
Với kẻ thù truyền kiếp Trung Hoa 
Ðây, trang chiến sử Hoàng Sa 
Chỉ huy Hải đội, họ Hà điều binh (1) 
Bốn chiến hạm hải trình tham chiến (2) 
Những người con của biển kiên cường 
Trong vòng lửa đạn đau thương 
Lưu danh muôn thuở tấm gương anh hùng 
Và chiến đấu vô cùng dũng liệt 
Dù địch quân ứng chiến đông hơn 
Ðạn bay súng nổ từng cơn 
Bốn tàu Trung Cộng chiến trường lâm nguy 
Cái bị pháo chìm đi mất dấu 
Cái nước theo phía hậu tuôn vào 
Ðịch quân hoảng hốt xôn xao 
Và quân ta cũng bước vào khó khăn 
Gương chiến đấu Bạch Ðằng bỗng hiện 
Sáng như sao trên phiến linh hồn 
Biển xanh đỏ máu oan hờn 
Chiến hạm Nhật Tảo trong cơn nguy nàn (3) 
Ðã anh dũng chặn làn sóng địch 
Ðể đoàn quân rời đích an toàn 
Lòng tàu nước ngập, máu loang 
Nhưng lòng thủy thủ hiên ngang trên tàu 
Ngay cả lúc chìm sâu đáy biển 
Vẫn một niềm tận hiến, hy sinh 
Trong lòng biển mẹ mông mênh 
Trái tim bất khuất đau tình quê hương! 
Sẽ một ngày trùng dương sóng nổi 
Về Hoàng Sa rửa mối hận này 
Chủ quyền Hoàng đảo trong tay 
Xanh reo ngọn sóng, vàng bay sắc cờ 
Sẽ một ngày cõi bờ dân Việt 
Thoát qua hồi nạn kiếp đau thương 
Có anh đứng giữa đại dương
Hát mừng bốn cõi quê hương thanh bình

Ngô Minh Hằng 



Chú Thích của Trần Ðỗ Cẩm 

(1). Hải Quân Ðại Tá Hà Văn Ngạc, Chỉ Huy Trưởng Hải Ðội VNCH trong trận hải chiến Hoàng Sa. 

(2). Bốn chiến hạm HQVNCH tham chiến trong trận Hoàng Sa gồm: 

- Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt (HQ-16) do HQ Trung Tá Lê Văn Thự (Khóa 10 SQHQ/Nha Tran)g làm Hạm Trưởng. 

- Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng (HQ-5) do HQ Trung Tá Phạm Trọng Quỳnh (Khóa 11 SQHQ/Nha Trang) làm Hạm Trưởng. Ðây là Soái Hạm. Ðại Tá Hà Văn Ngạc ở trên chiến hạm này chỉ huy trận đánh. 

- Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư (HQ-4) do HQ Trung Tá Vũ Hữu San (Khóa 11 SQHQ/Nha Trang) làm Hạm Trưởng. 

- Hộ Tống Hạm Nhật Tảo (HQ-10) do HQ Thiếu/Tá Ngụy Văn Thà (Khóa 12 SQHQ/Nha Trang) làm Hạm Trưởng. 

(3). Hạm Trưởng HQ-10, Th/T Ngụy Văn Thà bị thương, quyết ở lại trên tàu. Ba đoàn viên tên Lê Văn Tây, Ðinh Hoàng Mai và Phạm Anh Dũng đã hy sinh ở lại bắn chặn tàu Trung Cộng để đồng đội an toàn rời khỏi chiến hạm. HQ Thiếu Tá Ngụy Văn Thà và ba đoàn viên đã can đảm trong truyền thống "chết theo tàu" và để lại bao nhớ tiếc đau thương cho những người ở lại. 

Trần Ðỗ Cẩm



Sunday, January 15, 2017

TÂM TƯ NGƯỜI VONG QUỐC

 






TÂM TƯ NGƯỜI VONG QUỐC
(Thân mến gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam, mọi lứa tuổi, trên toàn thế giới)



Mới hơn ba chục mùa xuân
Mà đau thương đến hai lần mất quê !
Ra đi không hẹn ngày về
Nỗi sầu ly cách tái tê tấc lòng ...
Ai đem Bến Hải một dòng
Cắt làm hai để non sông lệ tràn !?
Năm Tư máu thịt lìa tan
Xót xa, tôi bỏ xóm làng, tuổi thơ ..
Nhìn quê chia cắt, tôi mơ
Tuốt gươm chính nghĩa, nối bờ Hiền Lương
Để dòng Bến Hải yêu thương
Không còn là mốc chiến trường Bắc - Nam

Hiền Lương chưa giải hờn oan
Sài Gòn giặc lại tham tàn cướp đi !
Bốn vùng ngút lửa âm ti
Để trang hùng sử sầu bi, bẽ bàng !
Bảy Lăm mất nốt miền Nam !
Vào tay giặc cộng dã man, bạo cuồng
Bỏ quê, tôi vượt đại dương
Giữa bao nhiêu nỗi đoạn trường đầy vơi …

Mới hơn ba chục tuổi đời
Mất quê hai lượt, rã rời hồn xuân
Mong đời xuất hiện chính nhân
Trung kiên, vì nước, vì dân, một lòng
Đem tài chuyển núi dời sông
Để đưa dân tộc thoát vòng đau thương
Đập tan lừa mị thiên đường
Việt Nam, dựng lại quê hương huy hoàng
Ngày mai, dưới bóng Cờ Vàng
Sạch hờn vong quốc, về làng, thăm quê ...


Ngô Minh Hằng








Friday, January 13, 2017

XUÂN DIỄM MỘNG





XUÂN DIỄM MỘNG
(Như một lời chúc tốt đẹp của mùa Xuân, xin gởi tặng Quê Hương và Ðồng Bào Việt Nam thân yêu, quốc nội và hải ngoại.  Ðặc biệt về những người đang thật sự dấn thân đấu tranh cho một Việt Nam Không Cộng Sản dưới mọi hình thức trong và ngoài nước.)



Mẹ ơi, đất khách, Xuân đang đến
Xuân đến, lòng con lại nhớ nhà
Từ lúc con làm thân tị nạn
Quê người, xuân thắm của người ta
Riêng con, xuân xám, xuân rưng lệ
Tiếc nhớ xa xưa, thuở ngọc ngà
Đà Lạt, Sài Gòn, thành phố Huế
Chao ơi là mộng với là hoa
Viễn Ðông hòn ngọc xinh tươi ấy
Vẫn mãi trong con chẳng nhạt nhòa
Vẫn thắm hồn con từng nét vẽ
Dịu dàng nhưng lại rất kiêu sa
Giống như cô gái xuân mười bảy
Trang phục đơn sơ vẫn mặn mà
Bởi núi s̀ng mình ôi, hiển hách
Có ngàn trang sử nét son pha
Có Xuân Quảng Trị Hè An Lộc
Dũng cảm tinh thần Tết Ðống Ða
Ngước mặt nhìn người trong bốn biển
Mà con hãnh diện bởi Sơn Hà !
Con trân trọng lắm, con yêu mến
Mong được muôn đời mãi gấm hoa
Con quí, con thương màu áo lính
Ơn người giữ nước đã xông pha
Ngăn quân Cộng sản từ phương Bắc
Xâm lược miền Nam, đất Quốc Gia
Vi phạm Ba Lê, bàn hội nghị
Ðắp mô, pháo kích giết bao nhà
Pháo trường, pháo chợ dân lành chết
Xác trẻ tang thương cạnh xác già
Bới gạch con tìm xương thịt vụn
Mà lòng con nát, lệ con sa !!!
                  *
Mẹ ơi, đất khách, Xuân đang đến
Con chẳng mừng Xuân, chẳng mứt, trà
Từ Tháng Tư Ðen, ngày mất nước
Xuân nào hồn cũng dậy phong ba
Xuân nào hồn cũng đầy thương tích
Biển cũ, rừng xưa, những xót xa
Sống ở quê người là sống tạm
Vì rằng quê ấy của người ta!
Xứ mình dẫu có bao nghèo khổ
Thì vẫn non sông, tổ quốc nhà
Bởi lũ vô thần còn thống trị
Nên con và Mẹ vẫn lìa xa
Dẫu con và Mẹ đời ngăn cách
Yêu Mẹ, tình con vẫn thiết tha
Cạnh đám về làng khoe áo gấm
Và bày lạy giặc kiếm vinh hoa
Là đàn theo đóm ăn tàn đóm
Gõ trống khua chiêng cứ rộn nhà
Thêm bọn gian hùng khoe chống cộng
Nhưng lòng thủ đoạn với điêu ngoa
Một tay cầm gậy, tay cầm nón
Hiểm ác thua chi bọn cộng  tà
Lưỡi rắn miệng hùm phun nọc độc
Hại người chân chính, quyết xông pha
Vẫn còn thưa Mẹ, lòng trung nghĩa
Vì nước, gian nan chẳng nệ hà
Linh hiển, đuốc thần đang bén lửa
Biển Ðông, sóng dậy chẳng còn xa
Nên quê phải có ngày quang phục
Cờ sẽ vàng tươi khắp mọi nhà
Triệu trái tim hồng trong bốn cõi
Sẽ cùng dựng lại núi sông ta
                 *
Mẹ ơi, đất khách, Xuân đang đến 
Lại một mùa Xuân nữa vắng nhà
Lại một mùa Xuân con khất Mẹ
Xin cho con chậm một mùa hoa
Cho con chậm lại vì con sẽ
Về với mùa Xuân của Ðống Ða
Với vạn con tim ngời đuốc lửa
Với lòng dũng cảm của Ông Cha
Góp tay triệu triệu người trong nước
Lấy lại từng phân biển đất nhà
Sông núi phải đòi, dâng tổ quốc
Nam Quan, Bản Giốc, đảo Hoàng Sa
Mùa xuân, thế giới vang lời chúc
Những cánh hoa Xuân thắm vạn nhà
Dân tộc từ đây vui hạnh phúc
Không còn chìm nổi với phong ba !
Cờ Vàng rực rỡ bay trong nắng
Ba cõi quê hương lại mượt mà
Trân trọng con quì hôn đất Mẹ
Mừng ngày chính nghĩa được thăng hoa
Mẹ ơi, đại cuộc khi tròn việc
Sẽ sáng vô cùng nghĩa Quốc Gia
Sẽ sạch nhà tù trên đất nước
Ðộc tài tàn ác thảy tiêu ma
Anh hồn Tử Sĩ thôi hờn tủi
Bởi nỗi oan khiên đã nhạt nhòa
Những nấm mồ hoang đều ấm lại
Vì lòng nhân bản Quốc gia ta
Cuối cùng, xuân ấy, con và Thắm
(Cô bé ngày xưa ở cạnh nhà)
Quì trước bàn thờ hương khói ngát
Tơ hồng, Nguyệt Lão, lễ Giao Thoa ...
Nàng cười duyên dáng mà đôn hậu
Ðón nhận tình yêu rất thật thà
Con sẽ chồng hiền, nàng vợ đảm
Theo nền đạo lý của Ông Cha
Gia đình muôn thuở là đơn vị
Kiến tạo non sông, dựng thái hoà
                  *
Từ đấy, thơ con: Xuân Diễm Mộng
Ðiểm tô đất Mẹ vạn màu hoa ....


Ngô Minh Hằng




Wednesday, January 11, 2017

TRUNG NGÔN NGHỊCH NHĨ - Thơ THA HƯƠNG


Thơ THA HƯƠNG







TRUNG NGÔN NGHỊCH NHĨ
Gởi tất cả những ai đã bán rẻ lương tâm, đập tan liêm sỉ, làm cầu nối cho Việt cộng, Việt gian xâm nhập vào những vùng đất an lành của người VN tị nạn VC tại Mỹ và các nước tư bản trên toàn thế giới.

   *

Mua danh ba vạn dễ không
Mà sao bán chỉ ba đồng hỡi ai ?
Ngán Việt cộng chạy dài tới Mỹ
Tưởng rằng ai biết kỹ cộng rồi
Đâu dè mấy chục năm trôi
Ăn ngon mặc đẹp quên thời bảy lăm
Quên tất cả dã tâm của cộng
Quên quê hương cộng cống cho Tàu
Quên dân cộng đạp nát nhàu
Quên bao nhiêu cảnh cơ cầu đau thương
Quên cả lúc đại dương sóng nổi
Quên con tàu hấp hối gian nan
Quên tương lai nước Việt Nam
Sẽ thành một tỉnh của quan cộng Tàu
Quên dân tộc đang đau vì cộng
Chờ mong ngày ác độc suy vi
Hay là cộng trả bộn tì
Nên mù mờ chẳng thấy gì phải không?
Chẳng thấy cảnh cùm gông khốn khó
Chẳng thấy bày sâu bọ ngổn ngang
Chẳng nhìn thấy nữa Việt Nam
Nếu không, sao lại vội vàng bắt tay ???
Sao mời cộng sang đây ca hát
Để cộng xem rẻ mạt cờ Vàng ?
Cờ vàng, hồn nước Việt Nam
Bao nhiêu dũng sĩ hiên ngang dưới cờ
Đã can đảm cõi bờ gìn giữ
Đã liệt oanh sinh tử coi thường
Bao đời thanh sử lưu gương
Dưới cờ chính nghĩa, quê hương kiêu hùng
Sao giúp bọn nằm vùng đem cộng
Đến nơi đây cho chúng coi thường
Cờ vàng, hồn của quê hương
Lá cờ dân Việt yêu thương, giữ gìn?
Ai mê cộng, ai tin Việt cộng
Cứ tự do về sống với hồ
Đừng nằm vũng, chớ bưng bô
Nhập nhằng vàng đỏ là đồ bất lương!
Nếu còn chút quê hương gắn bó
Thì xa ngay cộng đỏ Ba Đình
Mà quay về với chính mình
Đừng dài tay đảng quang vinh, đủ rồi !!!
Mất lòng thì cũng đành thôi
Trung ngôn nghịch nhĩ là lời cổ nhân !


Tha Hương

From: <bebeliem@aol.com>
Date: 2017-01-10 4:18 GMT-05:00
Subject: Ca sĩ Mai Khôi tại vùng Hoa Thịnh Đốn
To: comengoc@gmail.com, comengoc@hotmail.com, comengoc@yahoo.com, thuanlamvien@yahoo.com





Vào ngày 8/1/2017, ca sĩ Mai Khôi đến vùng Hoa Thịnh Đốn trình diễn theo lời mời của nhà văn Nguyễn Thị Thanh Bình.


Xin mời quý vị xem và cho biết ý kiến.
" Chúng tôi tường thuật, quý vị thẩm định".

Trân trọng,
Bùi Dương Liêm & Nguyễn Thị Bé Bảy
Truyền Hình Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn.


https://youtu.be/OOBfAtm7I6k