Tuesday, December 5, 2017

Biếm Thi THA HƯƠNG - NHỮNG VỞ KỊCH ĐỜI


 




Biếm Thi THA HƯƠNG

NHỮNG VỞ KỊCH ĐỜI



Xem những vở kịch đời mà chán
Tên tội đồ đã bán lương tâm
Trong ngày tố khổ bà Năm
Cải trang, Hồ đã cười thầm, đứng coi
Rồi Hồ viết những lời uế ngữ
"Nói mà nghe, địa chủ ác ghê!"
Hồ còn qủy quyệt hết chê
Ký biệt hiệu đặng dễ bề lưu manh
Để vu những tội danh tàn ác
Hướng dẫn dân đi lạc, hiểu lầm
Về người phụ nữ thiện tâm
Nuôi Hồ, vàng bạc lại dâng cho Hồ
Sau cuộc đấu qui mô, Hồ lại
Án giết người Hồ trải rộng ra
Làng gần cho đến thôn xa
Bao ngàn địa chủ thành ma oan hờn
Thấy dân chúng trong cơn rúng động
Hồ tinh ma mở rộng chiêu bài
Đảng thì "thành khẩn" sửa sai
Hồ thì sùi sụt ngắn dài tự phê
Với kịch bản gớm ghê lừa mị
Dân lậm bùa, thế kỷ gần qua
Mỗi ngày cộng một gian ngoa
Bảy Lăm, cướp nước, phá nhà, giết dân
Nay đảng lại bám chân tị nạn
Ra nước ngoài cộng đảng lừa thêm
Quốc Gia (???) có bác lưng mềm
Cúi khom cho Vẹm trèo lên vẹm ngồi
Vẹm được thể, cong môi vẹm dạy
"Mù Sờ Voi!" sao thấy bác Hồ !
"Hỏi tôi về bác tôi cơ ?
Tôi không nói được nước cờ đang đi" !
*
Màn khăn cờ, sau khi tặng vẹm
Vẹm nhận rồi, vẹm lém ngon ơ....
"Hôm nay các bác tặng cờ
Thì tôi trân trọng nhận cơ, nhưng mà
Đừng áp đặt tôi nha, không ổn
Áp đặt tôi là tổn thương tôi !!!"
Quốc gia (???) có bác vẫn cười
Còn khen vẹm giỏi hơn người quốc gia
Thưa các bác sơn hà sắp mất
Mà bác còn say ngất chiêm bao ???
*
Thắp nhang, tin Điếu được sao???
Hồ xưa lã chã lệ trào đấy thôi
Hỡi ơi, gần hết cuộc đời
Mà sao có bác tuyệt vời …ngây thơ ...


Tha Hương
2015

Attachments area


Saturday, December 2, 2017

TỪ THÁI HÀ, TỔ QUỐC ĐANG RÉO GỌI

Trích thi phẩm: TỪ NGÀY CÓ ĐẢNG sắp xuất bản

 





TỪ THÁI HÀ,
TỔ QUỐC ĐANG RÉO GỌI

(Nhân tin bạo quyền VC manh tâm cướp tu viện Dòng Chúa Cứu Thế tại giáo xứ Thái Hà và dùng Thái Hà làm nơi chứa nước thải từ bịnh viện. Khi giáo dân Thái Hà phản đối và đòi lại tu viện thì nhà cầm quyền VC đưa người đến đập phá nhà thờ, đàn áp giáo dân và lấy thuốc lá dí vào linh mục chủ tế đang khi hành lễ.)



Trên thế giới có nước nào quái gở
Mượn của dân rồi không trả thế đâu
Chỉ Việt Nam, lũ tà quyền mọi rợ
Mượn dân xong, cướp trắng để mình giàu !
 *
Đảng cướp dân từ căn nhà, miếng ruộng
Lon gạo, mớ rau, thánh thất, chùa chiền
Như tài sản của Thái Hà, tu viện
Đảng mượn xong rồi sang đoạt chủ quyền
 *
Khi giáo dân đứng lên đòi đất Thánh
Đảng trả lời bằng báng súng, dùi cui
Đảng trả lời bằng nhà tù, roi điện
Bằng bọn công an đàn áp, dập vùi…
 *
Bằng cho côn đồ hung hăng đập phá
Nơi phụng thờ tôn kính của người dân
Thủ đoạn này không có chi là lạ
Bởi đảng gian hùng độc ác bất nhân !
 *
Ôi, cuộc sống đâu chỉ cần cơm áo
Cần cả niềm tin nuôi dưỡng linh hồn
Nhưng Việt cộng, một lũ người tàn bạo
Diệt đạo, phá đời để đảng độc tôn !!!
 *
Một sớm một chiều, người dân mất tất
Hạnh phúc, tự do, nhà cửa, ruộng vườn
Và từ đó, sống đời như thú vật
Tăm tối, lạc loài ngay giữa quê hương !
 *
Đến ong kiến nếu ai kia phá tổ
Ong cũng châm và kiến cũng giơ càng
Huống chi người, những năm dài cùng khổ
Mất nước, tan nhà, uất hận, hờn oan ! ???
 *
Huống chi người, một giống nòi hào kiệt
Có bốn nghìn năm bất khuất, kiêu hùng
Có bậc anh thư, có người tiết liệt
Có nỏ thần,  kiếm báu, tấm gương trung ...
 *
Nên phải thế, phải một ngày vùng dậy
Nối gót người xưa: cọc nhọn, tre ngà
Ngày lịch sử bắt đầu, vui biết mấy …
Hỡi đồng bào!  ta giải cứu quê ta !!!
 *
Xin nghiêng mình trước những lòng dũng cảm
Trước những con tim chính trực, công bình
Không ngại hiểm nguy, lưới giăng, bẫy cản
Không sợ cùm gông, tù ngục, cực hình ...
 *
Hỡi toàn quốc, xin kiên cường tranh đấu
Và bên ngoài xin hỗ trợ, đừng lơi
Tất cả đó vì Việt Nam yêu dấu
Vì lương tâm, vì nghĩa vụ làm người !!!
  

Ngô Minh Hằng

2007

ANH LÀ AI ???












ANH LÀ AI ???

Để gởi một người...


" Mấy chục năm chị làm thơ tranh đấu
Việt cộng, thằng nào nó bị chết chưa ?..."
Ôi, anh nói nghe như là xôi đậu
"Người Quốc Gia" mà nói thế, không ngờ ...
 *
Anh còn bảo "những bài thơ chị viết
Thì chỉ có mình đọc với nhau thôi
Việt cộng, thằng nào đọc đâu mà biết
Viết mãi làm chi phí sức, mệt người ..."
 *
ANH LÀ AI ? mà sao anh nói rứa ?
Sao anh biết rằng cộng chẳng đọc thơ
Dân nước hờn đau anh không tiếp lửa
Mà lại buông lời tiếu mạ ngon ơ !
 *
Cộng không đọc hay là anh không thích
Việc tôi làm, tôi sẽ chẳng ngưng đâu
Tôi viết từ lòng, không do chỉ định
Khác ý anh nên anh thấy nhức đầu ...?
 *
Nếu cộng sợ đòn, ghét thơ, chẳng đọc
Nhưng còn anh, sao anh lại bất bình ?
Thơ tôi thế, dù là thơ con cóc
Tôi viết bởi vì tôi phải đấu tranh
 *
Tôi viết vì tôi mang hờn vong quốc
Vì nước dân tôi oan khổ, đọa đầy
Cứ hù dọa, thơ không hề khiếp nhược
Cứ chê khen, thơ cũng chẳng hao gầy
 *
Anh bảo thơ tôi không làm cộng chết
Viết chẳng ích gì, tổn sức, hao công
Ô, nếu thế thì tôi càng phải viết
Viết đến ngày nào quang phục non sông !
 *
Viết để nói lên muôn vàn sự thật
Bởi đảng độc tài áp bức dân tôi
Bởi đảng gian hùng, đoạt nhà, cướp đất
Ðảng bán non sông, diệt đạo, phá đời ....
 *
Ai yêu nước, nói lên lời bất khuất
Là đảng căm thù, dựng tội, triệt tiêu
Ngư phủ Việt Nam bị Tàu giết mất
Ðảng lại an nhiên yến tiệc sáng chiều ...
 *
Phụ nữ - trẻ em, nước ngoài, đảng bán
Cho ngoại nhân làm nô lệ dục tình
"Xuất khẩu" thiếu niên làm bồi, thu bạc
Ðảng vẫn tự hào vỗ ngực văn minh !
 *
Anh bảo tôi im ?... Sao tôi im được ...
Khi đảng giết người cùng một màu da
Khi gian ác, đảng lừa dân, phản nước
Khi đi đêm dâng Tàu cộng sơn hà ...
 *
Anh bảo thơ tôi chẳng làm cộng chết
Nhưng làm anh hổ thẹn, đúng không nào ?
Quốc gia hưng vong, thất phu cũng biết
Phải làm gì đừng nhục để muôn sau !!!
 *
Anh có bảo tôi cực đoan, ngoan cố
Hoặc chi chi ...tôi cũng chẳng bận lòng
Tôi phải viết vì dân tôi cùng khổ
Tôi phải gào cho tan nát cùm gông ...
  *
Anh nói thế hay nói gì hơn thế
Cũng chẳng làm tôi ngưng viết đâu anh
Nhưng ANH LÀ AI... mà quê máu lệ
Lại bảo tôi rằng sao mãi đấu tranh ???


Ngô Minh Hằng
2011


VẦNG TRĂNG NGỌC DÁT




VẦNG TRĂNG NGỌC DÁT

(thân mến tặng những người bạn trên đường dấn thân đấu tranh cho một
Việt Nam tự do không cộng sản và cho chính tác giả.)



Cứ tàn độc, cứ điêu ngoa, ác nghiệt
Muốn hay không, ngay thật thắng gian tà
Những lưỡi rắn, miệng hùm, lời hung hiểm
Không làm đời bóng mát phải thêm xa !
 *
Ta chỉ có một nỗi sầu quốc nạn
Và quốc thù là cộng sản mà thôi
Còn tất cả tị hiềm và gian ác
Là bợn nhơ không thể bận chân đời !
 *
Không thể chặn được dòng sông tư tưởng
Trong tâm hồn, trong máu thắm tim ta
Không ngăn được gió ngàn từ muôn hướng
Đưa tình nồng bay với tiếng chim ca !!!
 *
Vốn hiện hữu giữa dòng đời bát ngát
Lấy từ tâm đo vũ trụ muôn hình
Lòng hằng cửu, một vầng trăng ngọc dát
Tặng cho đời, làm đẹp nghĩa nhân sinh !


Ngô Minh Hằng

2003

LẦM KHÔNG ?















LẦM KHÔNG ?


Gian hùng, tâm Phật tâm Ma
Tưởng rằng người chẳng nhìn ra là lầm
Phật hay Ma đã tự tâm
Phật thì trong sáng, thanh âm hiền hòa
Không hề lật lọng điêu ngoa
Chân phương, nhân hậu, thật thà, từ bi
Ma thì hiểm ác, sân si
Giả nhân nghĩa để che đi gian tà
Nhưng che thì cũng lòi ra
Bởi Ma hay Phật chính là cái TÂM

Bàng dân thiên hạ không lầm !


Ngô Minh Hằng

2010

Thursday, November 30, 2017

CỨU TA DO CHÍNH TA THÔI !!!




CỨU TA DO CHÍNH TA THÔI !!!

(Lời thất thanh gởi về Quê Hương và đồng Bào Việt Nam trước những ỵ́ đồ
gian manh, đấu tranh cuội của VC để lưới người.)



Tin mình, chớ cậy vào ai
Đừng nghe những tiếng êm tai, mát lòng
Đấu tranh giành lại núi sông
Do người trong nước gánh gồng được thôi
Ngoài này ba bốn triệu người
Chỉ là hậu thuẫn cho nơi quê nhà
Dù lòng phẫn hận, xót xa
Dù lời hứa với sơn hà năm nao
Cũng không khơi được sóng đào
Bên trong mới đủ lược thao xoay vần...
Vâng, trong nước, chính muôn dân
Phải can trường, chớ ngại ngần đứng lên !
Quyết tâm đập nát tà quyền
Nếu không muốn bị xích xiềng, diệt vong !!!
Tự do chẳng kẻ cho không
Tiền Nhân đã đổi muôn dòng máu tươi
Nếu ta muốn sống kiếp người
Và đưa con cháu thoát đời vong nô
Thì ta phải diệt giặc Hồ
Để mà lấy lại cơ đồ, núi sông
Khơi nguồn phải tự bên trong
Thì bên ngoài nước mới mong đồng hành
Tám mươi lăm triệu dân lành
Cộng thù năm triệu lại thành bó tay ???
Hãy mau, ta đứng lên ngay
Triệu dân là đủ thổi bay tà quyền
Cớ sao chịu nhục ngồi yên ?
Giang sơn tổ quốc oan khiên nhiều rồi !
Cứu ta do chính ta thôi
Chớ vin, chớ dựa vào người mà đau !
Đồng bào ơi đứng lên mau
Trước khi giặc cộng dâng Tàu núi sông !!!
Cháy nhà sao chỉ đứng trông ?
Lửa oan khiên ấy chung lòng, dập đi !
Để Tàu cai trị ta thì 
Than ơi, sẽ chẳng còn gì Việt Nam !!!
Bấy giờ hối hận, khóc than
Ích chi, chỉ ngậm hờn oan xuống mồ !
*
Nhưng xin hãy tránh ý đồ
Do bày Việt cộng đắp mô, lưới người
Chúng giả bộ đấu tranh thôi
Để ta tưởng thật đáp lời tâm tư
Thế là thực lẫn vào hư
Thế là cộng cứ ngọt lừ nhốt ta ...
Xin ai yêu nước thương nhà
Đừng tin vào những bóng ma, thiệt đời !
Chỉ tin vào chính ta thôi
Cũng đừng ngồi đó chờ người cứu ta
 *
Trưng Vương xưa cứu sơn hà
Là do dân với Hai Bà đứng lên !!!



Ngô Minh Hằng

Monday, November 27, 2017

LỜI CẢM THÁN




"Tôi tiến, tiến theo tôi
Tôi lùi, hãy giết tôi
Tôi chết, hãy nối chí tôi "
       Di ngôn của cố TT. NGÔ ĐÌNH DIỆM


LỜI CẢM THÁN

Trước viễn ảnh Bắc thuộc, nước VN bị VC dâng Tàu, đồng bào VN trở thành nô lệ. Là con dân VN, là nạn nhân, là nhân chứng của ba chế độ, tác giả qúa đau lòng, không thể không thốt lời cảm thán nhân ngày giỗ thứ 53 của Cố TT NGÔ ĐÌNH DIỆM.  Mong được chia sẻ nỗi đau này với tất cả những tấm lòng còn trăn trở chuyện quê hương.



"Tôi tiến, tiến theo tôi
Tôi lùi, hãy giết tôi
Tôi chết, hãy nối chí tôi "


 Hùng tâm tráng chí những lời
Ôi nhân cách ấy, trên đời được bao !?
Tiếc thay nước vắng anh hào
Túi cơm giá áo hư hao lại đầy !
Cho nên dũng khí lời hay
Than ôi chẳng được một ngày noi theo !
Còn làm cột đổ tường xiêu
Nhà tan cửa nát tiêu điều nước dân
Một bày bội nghĩa vong ân
Mê tiền, mê chức, bất nhân, giết Người !!!
Giết Người tưởng giữ được ngôi
Hại chưa, đúng một giáp thôi, tan nhà ! *
Miền Nam, cơ nghiệp Quốc Gia
Lại dâng Việt cộng như là chuyện chơi !
Bốn vùng xương máu, mồ hôi
Rút quân, bỏ ngỏ để mời cộng vô !!!...
Bao năm xây dựng cơ đồ
Dâng ngon cho bọn giặc Hồ, đau không !
Phủi tay mặc chuyện núi sông
Mặc dân chịu kiếp xiềng gông ngục tù...
Vì đâu có một tháng Tư ?
Và ai trăn trở mối thù quốc vong ?! 
 *
Tưởng đâu kinh nghiệm chất chồng
Nhìn trang uế sử thì lòng biết đau
Nào ngờ ít chục năm sau
Gối chăn với cộng, bên nhau lại tình !
Không hờn giặc ác Ba Đình
Lại đi xuyên tạc công trình dựng xây
Còn hùa theo cộng, đặt bày 
Bôi đen hùng sử để cay thêm lòng !
Hỡi ơi, tài sản Cha Ông
Cớ sao còn lại tay không thế này !!!
Nói gì với cháu con đây
Khi sông núi Việt vào tay cộng Tàu ?
Bao giờ, biết mấy đời sau
Trưng Vương, Nguyễn Huệ mới hầu đổi thay !?
 *
Tiếc cho dũng khí lời hay
Đau cho sông núi vào tay hung tàn
Xót Người Chí Sĩ Việt Nam
Nén hương khói tỏa, lệ tràn núi sông ...

Ngô Minh Hằng
2016

* 1963 - 1975 = 12 năm, tròn một giáp


__._,_.___

Tuesday, November 21, 2017

Bài hiệu đính BẠN KHÔNG PHẢI YÊU NƯỚC MỸ




Bài hiệu đính
Bạn Không Phải Yêu Nước Mỹ
 
 
A / Bạn được định cư ở nước Mỹ vì bất cứ một lý do nào, tỵ nạn CS. Vượt biên. HO. Đoàn tụ gia đình. Anh chị em bảo lãnh vv...và vv...và ngay cả giả chồng giả vợ nữa, bạn đều được nước Mỹ đối xử nhân đạo và hào phóng với bạn. Đúng không? Nhưng bạn không phải yêu nước Mỹ.
 
B / Sống ở nước Mỹ, bạn được giúp đỡ theo nhu cầu. Cần nhà, bạn có housing. Đau ốm, sinh nở bạn được nhà thương trị liệu. Cần thức ăn bạn có foodstamp. Nếu bạn có con nhỏ mà không đi làm được thì mỗi tháng, ngoài food stamps, bạn còn được nhận một số tiền gọi là Welfare. (nhiều người gọi là tiền phước thiện.) Tiền này tuy không nhiều nhưng cộng với housing và những sự trợ giúp quan trọng khác, giúp bạn đủ sống trong giai đoạn cần thiết để vượt qua giai đoạn khó khăn (ở đây, người viết không nói đến trường hợp những người không bao giờ đi làm, hay đi làm thì chỉ lấy tiền mặt và nhiều chục năm dài sống bằng welfare.) Nếu nhà bạn có cha mẹ già, đau yếu hay chẳng may có người tàn tật, chính phủ sẽ trả tiền cho người đến săn sóc, tắm rửa nấu ăn, mỗi ngày ít nhất là 4 giờ hay nhiều hơn, tùy tình trạng. Mỗi tháng nếu bạn không có tiền trả tiền điện, tiền sưởi, bạn sẽ được giúp trả.  Học hành thì từ lớp Mẫu Giáo đến hết Lớp Mười Hai, nếu bạn không có tiền cho con đi học trường tư thì các con bạn được học hành miễn phí hoàn toàn ở các trường công lập. Nếu bạn nghèo, chính phủ chu cấp bữa ăn trưa ở trường cho con cái bạn. Lên đại học, bạn hay con cái bạn cần học thì cứ đến trường xin nhập học.  Nếu bạn nghèo, không có tiền đóng học phí, nước Mỹ đóng tiền học cho bạn và còn cho thêm tiền bạn mua sách vở, tiêu xài từng học kỳ. Và ngay cả khi chết, nếu không có tiền lo hậu sự, chính phủ Mỹ cũng giúp bạn chu toàn. Đúng không? Nhưng bạn không phải yêu nước Mỹ.
 
C / Bạn ở nhà (Việt Nam) với cha mẹ, lúc còn bé và nếu cha mẹ bạn có khả năng, bạn mới được học hành, chu cấp đầy đủ. Nếu cha mẹ nghèo, bạn không được đi học mà còn phải đi làm để góp vào với gia đình mà sống. Đúng không? Nhưng khi bạn được phép nhập cư vào nước Mỹ rồi thì dù bạn chưa đóng góp được chút gì cho sự hưng thịnh của nước Mỹ, bạn cũng vẫn được hưởng mọi dịch vụ và phúc lợi, công bằng như mọi người công dân Mỹ đã từng đóng góp mà người viết đã nói ở phần trên. Đúng không? Nhưng bạn không phải yêu nước Mỹ.
 
D / Bạn có biết những khoản tiền bạn và gia đình bạn được hưởng đó từ đâu mà có không? Nó không phải tự trên trời rơi xuống hay từ cây mọc ra mà có. Nó từ những người đến đây trước bạn, họ ý thức được lòng nhân đạo và sự hào phóng của những người đến trước họ, đã giúp họ cơ hội để họ được là họ hôm nay và họ tri ân bằng cách làm việc không lãnh lương chui, họ sẵn sàng và vui vẻ đóng thuế bằng đồng tiền họ cực nhọc  làm được đó để góp công xây dựng nước Mỹ được giàu mạnh, cho nước Mỹ có đủ ngân khoản mà tiếp tục giữ được truyền thống nhân đạo vô cùng tốt đẹp này để lúc bạn đến, chính phủ Mỹ sẽ chu cấp cho bạn và cho gia đình bạn. Đúng không? Nhưng bạn không phải yêu nước Mỹ.
 
E / Khi bạn đi làm, dù bất cứ ở hãng xưởng nào và bất cứ tiểu bang nào trên toàn quốc, tùy theo khả năng, chuyên môn và nhu cầu công việc, không kể màu da, tiếng nói, bạn được lãnh lương như đồng nghiệp và được đối xử công bằng như đồng nghiệp. Nếu chẳng may bạn bị tai nạn trong nơi làm việc bạn sẽ được chăm sóc và bồi thường xứng đáng. Nếu bạn bị bức hiếp, bạn được pháp luật che chở để lấy lại công bằng cho bạn. Không có tiền trả luật sư, bạn được quan toà chỉ định luật sư bào chữa miễn phí. Và ngay cả những tội phạm đang bị giam cầm cũng được luật pháp Mỹ che chở. Như thế, nước Mỹ tốt đẹp và tình người cao cả quá. Đúng không? Nhưng bạn không phải yêu nước Mỹ.
 
G / Còn nhiều chuyện khác nữa cho lợi ích của bạn nhưng người viết chỉ kể ra đây những điều căn bản cần thiết. Qua những điều vừa kể ra, bạn có đồng ý với tôi là không nhiều nơi trên thế giới, chính quyền lại đối xử với người nhập cư tốt và công bằng như đối với chính công dân của họ và bạn đã may mắn được nhập cư vào Mỹ,  sống trên nước Mỹ và tự hào là công dân Mỹ.  Đúng không? Nhưng bạn không phải yêu nước Mỹ.
 
H / Người viết nhắc nhiều lần câu: "Nhưng bạn không phải yêu nước Mỹ." bởi vì, dù sai hay đúng, tốt hay xấu, tình cảm của con người là những cảm nghĩ rất riêng, rất độc lập, bất khả xâm phạm và xuất phát tự trái tim của họ. Nhất là với tình yêu thiêng liêng mỗi người dành cho nơi họ sanh hay nơi họ sống. Đó là MỘT TÌNH YÊU TỰ HIẾN VÀ TỰ NGUYỆN DO BẢN CHẤT, DO Ý THỨC, DO SỰ TRƯỞNG THÀNH, DO LÒNG BIẾT ƠN, DO LƯƠNG TÂM, DO ĐẠO ĐỨC, GIÁO DỤC,  LIÊM SỈ VÀ LÒNG BÁC AÍ CỦA MỖI CON NGƯỜI.  KHÔNG AI CÓ THỂ YÊU NƯỚC GIÚP AI HAY BẮT BUỘC AI YÊU NƯỚC CẢ. Vì thế, dù bạn sống ở Mỹ, hưởng mọi phúc lợi của công dân Mỹ, Nhưng bạn không phải yêu nước Mỹ, TRỪ KHI BẠN BIẾT TỰ TRỌNG,TỰ NGUYỆN VÀ TỰ HIẾN.
 
TÌNH YÊU là gì? Không ai nhìn thấy Tình Yêu nó hình thể gì, màu sắc gì mùi vị ra sao nhưng người ta lại dễ dàng nhận diện được Tình Yêu khi nó đồng hành cùng Trách Nhiệm và được thể hiện bằng  hành động: Người mẹ nuôi nấng, dạy dỗ, chăm sóc con cái chu đáo, hy sinh cả đời mình cho con vì bà YÊU CON bà. Người Lính can đảm xông lên trước mũi súng quân thù, dù biết rằng đó là phút giây sinh tử nhưng để bảo vệ từng tấc đất quê hương, để gìn giữ an ninh cho đồng bào, người lính ấy đã không ngần ngại vì Người Lính đó YÊU QUÊ HƯƠNG. Lại có những người hy sinh mạng sống mình trên đất nước của dân tộc khác để ngăn chặn những tai họa, những chết chóc, bất công cho người không cùng chủng tộc. Vì một mục đích nhân bản hay lý tưởng tốt đẹp, họ đã làm thế và gọi chung là TÌNH YÊU NHÂN LOẠI. Như Mẹ TERESA, Mẹ đã đem TÌNH YÊU THIÊN CHÚA VÀ TÌNH YÊU CÓ THỰC GIỮA CON NGƯỜI VÀ CON NGƯỜI đến những căn nhà ổ chuột, những nơi nghèo hèn dơ dáy, đã dùng bàn tay bác ái của Mẹ an ủi, thương yêu săn sóc bao nhiêu người ốm đau thương tật, thân thể đã bốc mùi hôi thúi mà ai cũng sợ nhìn vào.  TÌNH YÊU Thánh Thiện này RẤT HIẾM, không ai bắt buộc hay xin xỏ mà được. Tình Yêu đặc biệt này hoàn toàn được thể hiện bằng sự hoà hợp tuyệt vời của TÌNH YÊU  THIÊN CHÚA, TÌNH YÊU NHÂN LOẠI, LÒNG BÁC ÁI,  ĐỨC HY SINH, NHẪN NHỤC, LÒNG TỰ NGUYỆN VÀ TẬN HIẾN.
 
Ở đây, mục đích của bài viết này, người viết chỉ mong rằng, bạn không cần phải yêu nước Mỹ nhưng xin bạn đừng vô tình hay cố ý làm tổn thương nước Mỹ - dù rất nhỏ - một đất nước đã mở rộng vòng tay đón bạn vào và cưu mang bạn như cưu mang con dân của họ,  giúp cho bạn mọi phương tiện cần thiết, mọi cơ hội tốt đẹp để bạn dùng tài năng và khả năng của bạn, vươn lên sống cuộc đời tự do tươi đẹp mà biết bao người trong nhiều quốc gia trên thế giới ước ao, mong muốn.
 
Thế nào là làm nước Mỹ tổn thương. Ví dụ vài trường hợp điển hình:
 
1 / Đi làm lấy tiền mặt, trốn thuế. Chỉ cách cho những người khác cách làm giống bạn, kể cả việc bắt chước người khác khai gian các chương trình phúc lợi của chính phủ để nhận những giúp đỡ mà bạn chưa thực sự cần hay không cần đến. Trộm cắp, băng đảng, lừa đảo, cướp bóc, làm những điều trái với luật pháp quy định, làm tổn thương người khác, vật chất hay tinh thần. Phá hoại trật tự an ninh xã hội....
 
2 / Móc nối, tiếp tay đưa những ca sĩ gốc VC từ VN qua mở "phòng trà" tại nhà bạn, xong, giới thiệu ca sĩ này với bạn bè của bạn để cứ như dây chuyền, cả hơn chục năm nay, những ca sĩ đỏ đó lần lượt chui từ nhà này đến nhà khác, từ tiểu bang này đến tiểu bang kia nơi có người Việt cư ngụ để hát hò.  Trong vài tuần, những ca sĩ đỏ này đã gom cả chục ngàn dollars xanh của Mỹ ngon ơ, không đóng thuế để khi về lại VN, những ca sĩ này tiếp tục vinh danh Hồ chí Minh, hát Mừng Ngày Giải Phóng. (Mai Khôi là một trường hợp, xin xem trong link)
 
 
Cô ca sĩ đỏ này ôm đô la Mỹ về VN không bao lâu thì khoảng giữa tháng 11/2017,  TT của nước Mỹ là Donald Trump qua Việt Nam dự họp APEC Asia - Pacific Economic Cooperation - cô ca sĩ đỏ này đã giương một biểu ngữ có nội dung hết sức hỗn hào vô lễ nhắm vào vị quốc khách mà nếu CSVN là những kẻ chủ nhà biết lễ độ là gì thì phải cúi gằm đầu xấu hổ, nhục nhã với thế giới khi họ đã sản sinh ra một loại công dân có giáo dục XHCN là ca sĩ đỏ Mai Khôi. Ở đây, người viết muốn hỏi riêng những người đã đưa vẹm đỏ Mai Khôi đến đây,  gom đô la Mỹ cho Mai Khôi đem về có thấy lương tâm áy náy hổ thẹn chút nào không? Trừ Trịnh Hội,  vì hắn đã cho vẹm đỏ Mai Khôi là đúng. Theo sự công bố của Nguyễn Thanh Tú, người con đi tìm công lý cho cha thì Trịnh Hội ở Mỹ,  giàu có,  mua cả mấy căn nhà tiền triệu trong vài năm liên tiếp nhưng qua thái độ và việc làm của Trịnh Hội thì ai cũng thấy rằng Trịnh Hội đã KHÔNG HỀ YÊU NƯỚC MỸ!
 
3 / Môi giới, tiếp tay che đậy cho những việc làm trái luật pháp quy định như du lịch rồi trốn ở lại, lấy chồng lấy vợ giả, du học giả (chạy xin giấy du học nhưng sang Mỹ đi làm nail, bồi bàn tại các tiệm, các nhà hàng ăn chủ là người Việt) . Chuyển tiền chui nhiều chục ngàn về VN (người ở đây đưa tiền cho người sang du lịch và gia đình người du lịch ở VN giao tiền cho người nhà của người ở đây tại VN với hoa hồng đáng kể....) Một hai người làm như vậy, tưởng chẳng can hệ nhiều nhưng chục người, trăm người và nhiều trăm người làm như vậy thì sự thiệt hại của nước Mỹ sẽ ra sao? Ấy là chưa nói đến việc làm thế là lợi cho VC.
 
4 / Nếu bạn có căn nhà đẹp, có khoảng sân cỏ mướt khang trang, một ngày có một nhóm người từ nơi khác đến, bất chấp luật lệ, tài sản của ai, họ nhảy qua hàng rào vào trong sân nhà bạn. Quậy phá đã, đám người đó lại phá cửa nhà bạn, tràn vào trong nhà, đập phá bàn thờ, đồ đạc của bạn, hành hung người nhà của bạn. Bạn sẽ phản ứng thế nào? Hãy thành thật mà trả lời rằng bạn sẽ làm tiệc hoan hỉ đãi họ, mời họ ở lại trong nhà để họ tiếp tục đập phá và hành hung cha mẹ vợ con bạn và ngay cả bạn nữa hay bạn đuổi họ ra, để bảo vệ an ninh cho bản thân và gia đình bạn ?
 
5 / Nếu bạn nói rằng bạn vì tình nhân loại, vì lòng nhân ái mà bạn mời nhóm người này ở lại trong nhà bạn để họ tiếp tục hành hung người của gia đình bạn và đập phá mọi thứ trong nhà bạn thì một là bạn nói dối thần tình, hai là đầu óc bạn có vấn đề, không biết phân biệt tốt, xấu, đúng sai. Nếu trường hợp thứ hai đúng với bạn thì nơi bạn cần đến ở là bịnh viện tâm thần, không phải là căn nhà bình thường với một gia đình bình thường như thế nữa.
 
6 / Còn nếu bạn nhất quyết phải đuổi những kẻ dữ tợn vô kỷ luật và hung ác này ra khỏi nhà bạn để bảo vệ an ninh cho gia đình bạn được sống bình yên thì Tổng Thống Donald Trump, người đã vào tòa Bạch Ốc bằng những phiếu bầu theo đúng hiến pháp và luật pháp Hoa Kỳ với sự chọn lựa của dân chúng, đang làm nhiệm vụ khó khăn cao cả ấy để giữ an ninh cho mọi người công dân nước Mỹ, trong đó có bạn, có tôi. Bạn không cần phải yêu nước Mỹ nhưng bạn nên yêu chính bạn và gia đình bạn bằng cách là không a tòng với kẻ bịnh hoạn, ích kỷ, thiếu tự chế, tự trọng mà làm loạn thêm nữa. Hãy để yên cho ông Trump làm nhiệm vụ, làm bổn phận MỘT NGƯỜI CHỦ NHÀ BIẾT BẢO VỆ GIA ĐÌNH, CHÒM XÓM. MỘT TỔNG THỐNG BIẾT BẢO VỆ NỀN AN NINH QUỐC GIA, BIẾT YÊU NƯỚC MỸ, YÊU NHÂN DÂN MỸ của ông.
 
7/ Với tất cả những phân giải ở trên, với tất cả phúc lợi bạn và gia đình bạn nhận được từ nước Mỹ, bạn được sống với một đời sống mà nhiều người trên thế giới ước mơ mà bạn vẫn không thấy yêu nước Mỹ thì người viết xin đau lòng mà nói thật rằng bạn không xứng đáng được ở trong một đất nước lý tưởng này.  Nhưng nếu bạn vẫn muốn ở trong nước Mỹ mà không yêu được nước Mỹ thì bạn cũng nên yêu gia đình bạn, yêu bản thân bạn, đừng làm loạn và giữ đúng bổn phận tối thiểu của một công dân như người viết đã trình bày.   Chỉ cần được thế, những người Mỹ Yêu Nước Mỹ và người viết, sẽ cảm ơn bạn rất nhiều.
 
 
Song Châu Diễm Ngọc Nhân