Tuesday, December 25, 2012

NÓI VỚI MẸ


NÓI VỚI MẸ


(Kính dâng Mẹ, Tổ Quốc Việt Nam)



*

Cho con được một lần hôn tóc mẹ
Trước khi làm cánh hạc lẫn vào mây
Đã lâu rồi, hăm hai năm có lẻ
Mẹ xa con, đau đớn đã từng ngày !
*


Mẹ ở lại với gông xiềng bạo ngược


Với oan hờn nước mắt trắng đêm đen

Với tai họa không bao giờ ngờ được

Với tù lao bức khóa miệng dân hèn !
*


Con ra đi khi biển đời bão tố


Và biển lòng cuồn cuộn sóng tang thương

Lòng căm phẫn trước dân tình thống khổ

Trách mình hèn, không giữ được quê hương
*


Con của mẹ có những người anh dũng


Chết oai hùng, bia đá vãn thầm đau

Trước mũi súng, lưỡi lê, không khuất phục

Sử Tiên Rồng sáng chói vạn đời sau
*


Cũng có kẻ bán linh hồn cho quỷ


Để cúi đầu quỳ nhặt chút phồn vinh

Lại có kẻ đắm chìm trong mộng mị

Sờ chân voi mà cứ tưởng cột đình !
*


Và cũng có, mẹ ơi, phường vô sỉ


Máu không còn đỏ nữa, chảy trong tim

Nhìn xác bạn hơn nửa phần thế kỷ

Hiện nguyên hình, đồng dạng với loài kên
*


Thôi mẹ ạ, sá chi trò thế sự


Miệng ngàn năm bia ấy có mòn đâu !

Một ngày kia khi bừng cơn mộng dữ

Họ vô cùng cô độc khóc nhìn nhau !
*


Rồi con sẽ trở về hôn tóc mẹ


Mảnh đất hiền thắm đỏ máu tiền nhân

Cờ vàng xưa sẽ tung bay ngao nghễ

Như Đống Đa ngày nọ, buổi đầu xuân



Ngô Minh Hằng


NHỚ SÀI GÒN




     Chao ôi nhớ quá. Sài Gòn !
Nhớ đường Thống Nhất. Tháp chuông Đức Bà
     Nhớ lòng Nguyễn Huệ đầy hoa
Bạch Đằng, nhớ bóng con phà Thủ Thiêm
     Tam Đa xanh đỏ, nhớ đèn
Bến Thành bốn cửa, nhớ chen chân người
        Thánh Tôn, Lê Lợi ... Nhớ ơi !
Nhớ hàng sách cũ giữa trời bán, mua
     Chân say, vui bước đường mơ
Từng con phố nhớ ngẩn ngơ gọi hồn
     Chùa Xá Lợi, nhớ trầm hương
Gia Long nhớ nắng sân trường áo bay
     Lá me xanh, nhớ gót hài
Tao Đàn, ai đứng chờ ai mấy mùa
     Nhớ trường Quốc Tuấn năm xưa
Nhớ em mười sáu, khi vừa biết yêu
     Tan trường, đợi tiếng chuông reo
Theo nhau, tình biết bao nhiêu là tình !
        Mặt ngoài, e lệ làm thinh
Che nghiêng vành nón, trộm nhìn. Thế thôi !
     Đường Lê Văn Duyệt đông vui
Đi qua chợ Đũi  nhớ xôi, nhớ chè
     Phan Đình Phùng phía bên kia
Đây Phan Thanh Giản, lối về Cầu Sơn
     Nhớ ơi, nhớ quá. Sài Gòn !
Bao giờ nước trở về nguồn, nước ơi !
     Mất nhau từ buổi đỏ trời
Sài Gòn đâu ? Trả lại tôi Sài Gòn !!!



Ngô Minh Hằng

Sunday, December 23, 2012

MÙA ĐÔNG VÀ LY KHÁCH




 MÙA ĐÔNG VÀ LY KHÁCH



Lại một mùa Đông, lại tuyết rơi

Như bao Đông cũ lướt qua đời
Bao Đông còn nặng sầu vong quốc
Thì vẫn đau buồn, vẫn thế thôi !

*

Thì có gì đâu để phải mà ...
Vẫn là bão tuyết, vẫn sương sa
Vẫn mây giăng xám hồn ly khách
Vẫn những vô tình, gió thoáng qua !
*
Vẫn những cành mong lá, đứng ngơ
Từ bao Đông cũ đến bây giờ
Nắng mưa nương náu hồn thiên cổ
Ấp ủ trong lòng vạn nhánh tơ
*
Đợi gió mùa Xuân ấm trở về
Cành xanh nõn lá tắm trăng khuya
Búp non, ngọc chuốt, căng đầy nhựa
Nở nụ vô thường một sớm kia
*
Ly khách nhìn hoa, thấy ấm lòng
Bóng đời bỗng đẹp, dẫu ngày Đông
Tuyết rơi có lạnh hồn hoang thảo
Cũng biếc dần theo ánh nguyệt hồng ...



Ngô Minh Hằng

Saturday, December 22, 2012

NGỦ NGOAN, ĐỪNG KHÓC DƯỚI MỒ



 NGỦ NGOAN, ĐỪNG KHÓC DƯỚI MỒ

(Bài thơ này xin là những giọt nước mắt xót thương số phận con người, và cũng là lời cầu nguyện gởi đến những linh hồn bé bỏng của hai mươi em học sinh bị thảm sát sáng ngày 14 tháng 12 năm 2012 trại trường Sandy Hook Elementary School in Newtown, Connecticut, hoa kỳ)




Hỡi em, hai chục bé thơ

Tuổi xanh chưa thắm, ước mơ chưa tròn

Đang như những chú chim non


Nép bên cạnh mẹ và còn tập bay


Thế mà buổi sáng hôm nay
Hỡi ơi, buổi sáng thật đầy tang thương
Rời bàn tay mẹ đến trường
Nào hay em bước vào đường biệt ly
Ngây thơ em có biết gì
Hồn nhiên cùng bạn vừa đi vừa cười
*
Bỗng đâu súng nổ vang trời
Và em giã biệt cuộc đời như mơ
Bỏ trường, lớp, bỏ tuổi thơ
Bỏ bao mộng đẹp đang chờ đón em
Bỏ cha đợi tiếng chân quen
Bỏ ngày đất nước mừng thêm nhân tài
Tuổi xanh, mộng thắm, tương lai
Vỡ tan giữa một sớm mai kinh hoàng
Máu đào nhuộm đỏ trần gian
Mái trường bỗng chốc ngổn ngang xác người
Em ôm ngực, em tay lơi
Em tròn đôi mắt hỏi đời "tại sao?"
Em che lấy mặt ngẹn ngào
Em như chạy trốn mà nào thoát đâu ...
*
Bản tin, càng đọc càng đau
Khóc em, thơ khóc mà sầu không vơi ...
Thương em ai cướp mất đời
Thương bao mẹ trẻ mềm người khóc con
Bé ơi, đây ngọn nến tròn
Và thơ tiễn bước chân non về trời
Trăm năm, thôi thế kiếp người
Nợ trần bé đã trả rồi, trả xong !
Ngủ đi bé nhé giấc nồng
Mơ đi bé giấc mơ hồng thần tiên
Rũ đời sạnh những oan khiên
Gởi theo mây nước về miền hư vô
Ngủ ngoan, đừng khóc dưới mồ
Bé ơi... hai chục bé thơ thiên thần 


Ngô Minh Hằng...