Tuesday, March 7, 2017

GIÁ CỦA TỰ DO






GIÁ CỦA TỰ DO

(Gởi về quê hương và dân tộc Việt Nam tôi với tất cả đợi chờ và hy vọng )


Ðể có những ngày ở đất Tự Do
Bởi canh bạc đặt bằng mạng sống chính mình mà tôi thắng được
Dù cơm áo lấy sau đắp trước
Nhưng tôi vui vì tôi được làm người
Những chiều vàng nhìn mây trắng xa trôi
Nhìn bày chim gọi nhau về tổ
Tôi nhớ quê, thương dân tôi cùng khổ
Thiếu áo cơm, thừa nhục tủi phận người
Ôi, những kiếp người chỉ có quyền lập lại trên môi
Chữ "đảng vinh quang" và giơ tay "nhất trí" !
Còn Hạnh Phúc - Tự Do là món đồ hóa trang hoa mỹ
Ðảng cấm dân không được đụng vào
Bởi đụng vào, nó sẽ hư hao
Ðảng quang vinh không còn tồn tại nữa
   *
Dù sống xa quê
Nhưng tôi theo dõi chuyện nước nhà từng ngày từng bữa
Hồn xẻ đôi, gởi về quê một nửa
Cùng mọi người trong từng bước đấu tranh
Tôi thấy dân tôi đứng lên đòi biển đảo lại cho mình
Thấy đảng nói chẳng làm gì sai phạm
Dù đảng bấy lâu dân lừa, nước phản
Dù đảng dâng Tàu Nam - Giốc- Hoàng Sa
Dù rước Tàu vào bằng thảm đỏ, chiếu hoa
Cúi đầu tùng phục
   *
Tôi thấy đảng hân hoan trong niềm đau quốc nhục
Bảo vệ ngai vàng, đảng bán quê hương
Vì thế, nước tôi có nhiều chuyện đau thương
Như chuyện Việt Nam, ngư phủ
Ðã vất vả, đời còn thêm thống khổ
Ðánh cá biển mình, "tàu lạ" bắt đem đi
Tàu bắt dân đi, đảng chẳng dám nói gì
Mặc dân chết xác dềnh trên sóng biển
Mặc dân sống kiếp tủi hờn oan nghiệt
Ðảng an nhiên hưởng thụ sang giàu
Như chuyện dân biểu tình đòi đất, chống Tàu
Ðảng sai công an nổi chìm bắt bớ
Chân đạp mặt người
Tay vòng siết cổ
Ôi, sao dân chống Tàu mà đảng kia hùng hổ
Ðánh bắt dân như tội phạm thế này ?!
Ðáng lý ra đảng phải tiếp tay
Và hãnh diện vì dân can trường, bất khuất
Có chính phủ nào, giặc ngoài vô cướp đất
Dân đứng lên đòi lại núi sông
Lại thẳng tay đàn áp thế này không
Người yêu nước sao cho là phạm tội ???
Sự thật này đảng không còn thể chối
Là đảng chẳng lụy Tàu bán nước, phản dân
Là nước Việt Nam đã mất từng phần
Ngày nô lệ cộng Tàu không xa nữa!
    *
Ta không thể ươn hèn
Hãy thắp lên đuốc lửa !
Nếu ta chần chờ sẽ không kịp nữa
Ðảng phản ta, phản nước tự lâu rồi !!!
Ðảng bán nước cho Tàu, ta phải cứu nước ta thôi ...
Nêu chính nghĩa cho sáng ngời chính nghĩa
     *
Hỡi toàn quốc, hãy đứng về một phía
Ðể nói lên sức mạnh hợp quần
Ðảng đã độc tài, bán nước, phản dân
Thì ta phải đứng lên mà giải đảng !
Hãy đốt cờ sao, hãy làm cách mạng
Ðể đáp lời sông núi, quốc dân ơi !!!
Nếu ta không, ô nhục sẽ muôn đời ...
Vì có bao giờ
Chiến thắng đến khơi khơi
Và Hạnh Phúc Tự Do không phải đổi bằng máu xương, bất khuất ...

Ðấy, giá của Tự Do và muôn đời là thật !


Ngô Minh Hằng




VẪN ĐẸP VÔ SONG MỘT NGHĨA NGƯỜI










VẪN ĐẸP VÔ SONG MỘT NGHĨA NGƯỜI

(cảm tác về một chuyến viếng thăm nursing home.Tại đây, có các em
học sinh rất trẻ. Các em dùng thời gian đi chơi,  xem chiếu bóng để làm
thiện nguyện)



Nắng đã lên rồi, nắng thật tươi
Tươi như ánh mắt lúc em cười
Em chia những phút giây huyền diệu
Với kẻ đang đi buớc cuối đời
                * 
Những bóng người đi rất lặng thầm
Vì sau thành tựu, những dư âm
Hay sau thất bại, bao hình ảnh
Ðã khắc vào tim những vết trầm
                 *
Họ, kẻ trên vai nặng ẩn tình
Dầu thời ngang dọc, phút quang vinh
Hay trong tủi nhục, ngày tăm tối
Chôn chặt niềm riêng để một mình …
                 *
Họ những người xưa đã hết lòng
Phần bồi tổ quốc, đắp non sông
Phần lo trách nhiệm, lo cơm áo
Cho vẹn tình cha, trọn nghĩa chồng
                 *
Họ cũng là đây, những mẹ hiền
Suốt đời tần tảo gánh truân chuyên
Nuôi đàn con dại nên người tốt
Vất vả gian lao chẳng trách phiền
                 *
Họ đã về đây, họp một nhà
Khi đời cuối nẻo, tóc sương pha
Khi con cháu họ còn bao việc
Không thể chăm lo bố mẹ già
                 *
Họ sống, có người như bóng câm
Có người nuốt lệ, khóc âm thầm
Có người không thể kềm cơn bão
Có kẻ thuyền trôi giữa đá ngầm...
                 *
Em trải lòng ra để cảm thông
Và làm dịu lại những ngày giông
Lau dòng lệ đắng cho nhân loại
Chia với đêm đen ánh lửa hồng
                 *
Ánh lửa hồng kia sẽ mãi là
Một trời xuân biếc chẳng phôi pha
Trong tim - những trái tim khô héo
Trước phút đàn rơi, đứt phím ngà
                 *
Em đến chẳng vì bởi áo cơm
Chẳng vì danh lợi, thiệt và hơn
Mà em đến bởi lòng nhân ái
Chia sẻ cùng ai chút tủi hờn
                *
Tôi cảm ơn em, giữa biển đời
Trái tim lân mẫn nét tinh khôi
Em cho tôi biết rằng nhân thế
Vẫn đẹp vô song một nghĩa NGƯỜI !

Ngô Minh Hằng




Sunday, March 5, 2017

BẢN "ĐIỀU CHẦN" CỦA LÔNG ĐỨT MẠCH --Biếm thi THA HƯƠNG









Biếm thi THA HƯƠNG
 
BẢN "ĐIỀU CHẦN" CỦA LÔNG ĐỨT MẠCH
 
(gởi các đồng chí đảng viên, những người chao đảo trong tư
tưởng, đã tỏ ra  bất mãn về việc Đảng CS dâng hiến Ải Nam
Quan và phần lãnh hải cho đàn anh Trung cộng) "Lày, các đồng chí,
có nghe con hoang của boác lói không ???"
 
 
Im đi, chớ có ồn ào
Cống Tàu tí đất có sao, hở giời ?
Rẻo đất Ải và đôi hải lý
Đáng gì đâu, một tí quê hương!
Chớ mà gióng trống rung chuông
Kẻo không làng xóm phố phường nó nghe
Nó nghe được, nó ghè thì khổ
Đảng nhà ta xuống lỗ càng mau
Để tôi phân giải trước sau
Rằng sao cắt đất dâng Tàu là khôn
Lẽ thứ nhất: châm ngôn của bác
Là lừa dân cho đảng sống đời
Thứ hai: sông núi, cơ ngơi
Bảy lăm, may, cướp được thôi, mất gì!
Nếu có mất, mất chi của đảng
Của dân thì xả láng, có sao ?
Xá chi xương trắng, máu đào
Thằng dân nó mất, mất nào của ta ?!
Cứ bảng hiệu thương nhà, thương nước
Lấy mà đeo, sau trước tứ bề
Thế là dân chúng nó mê
Thế là đảng cứ đẫy mề, đảng no !
Như đồng chí, tiền kho, bạc đống
Và như tôi, cuộc sống thần tiên
Vợ con ta lắm bạc tiền
Gấm nhung thế ấy hỏi phiền nỗi chi ?
 
CÒN ĐẤT NƯỚC, CÓ GÌ THẮC MẮC
CHÚT BIÊN CƯƠNG, ĐẢNG CẮT, ĐÃ SAO ?
CỦA RIÊNG ĐỒNG CHÍ ĐÂU NÀO
CỚ CHI THƯƠNG TIẾC, ỒN  ÀỎ... ĐIẾC TAI !!!
 
Bất mãn thế, bọn ngoài biết được
Nối với dân trong nước thì nguy
Biết điều, đồng chí im đi
Vàng thơm, gái trẻ còn gì sướng hơn ?!
Tôi nói thật, phải ơn đảng đấy
MẢNH ĐẤT KIA ĐỔI LẤY BÌNH AN!
BIẾT KHÔNG, BỌN NGỤY CỜ VÀNG
LẠI THÊM BỌN MỸ NÓ ĐANG LÙ LÙ
NÓ MÀ ĐẾN, BỎ BU NHÀ ĐẢNG
ĐẢNG THÀNH CHAO MÀ BÁC THÀNH TƯƠNG!
CHO NÊN ĐẢNG CẮT QUÊ HƯƠNG
HIẾN PHĂNG ĐẤT TỔ TÌM ĐƯỜNG GIỮ NGÔI!!!
 
PHÒNG MAI MỸ NGỤY ĐẾN NƠI
ĐÀN ANH TRUNG QUÔC  NO’ THỜI CỨU TA  !!!
 

Bản điều chần đến đây là hết. Vỗ tay đi các đồng chí!
Hoan hô boác hồ vĩ đại. Hoan hô lông đứt mạch muôn lăm...Hoan
hô....
 
Lông Đứt Mạch
Năn tay và đóng rấu.
 
Tha Hương ghi lại

2002

CON SÓI VÀ CÔ BÉ QUÀNG KHĂN ĐỎ - Biếm thi THA HƯƠNG

 












Biếm thi THA HƯƠNG
 
CON SÓI VÀ CÔ  BÉ QUÀNG KHĂN ĐỎ
 
Nhân tin "phái đoàn liên ngành" thứ trưởng CS Nguyễn đinh Bin cùng Nguyễn Tâm Chiến mở những phiên họp ở World Bank DC và trường Đại học John Hopkins Va. với mục đích kêu gọi người Việt tị nạn CS xóa bỏ hận thù, đoàn kết chặt chẽ với CS VN để xây dựng XHCN. Bin nói rằng Hà Nội đã bỏ tiền ra trong chiến dịch này để giúp đỡ người Việt Hải ngoại hầu đưa đến... đại đoàn kết !!!
 

 
Này ta là Nguyễn đình bin
Đảng ta không phải mẹ mìn đâu nha
Vâng lệnh đảng ta ra nước ngoại
Đem tiền tươi ta rải khắp nơi
Để mong mua chuộc lũ người
U mê tim óc lại tồi lương tâm
Đảng mua nó, cho nằm tại vũng
Tung hoả mù, lợi dụng đấu tranh
Nhập nhằng đỏ trộn vào xanh
Tiếp tay cho bọn lưu manh đảng nhà
Bởi tị nạn nó xa tổ quốc
Mấy chục năm nên nước nhớ nguồn
"Nắm" ngay điểm yếu, chớ buông
Khơi lòng yêu nước, tình thương đồng bào
Cứ mửng ấy đánh vào tình cảm
Đố đứa nào nó dám tẩy chay
Biết đâu nó chẳng vỗ tay
Khen ta chống cộng, chống hay ra gì!
Hãy cúi mặt nâng bi bác đảng
Miễn chuyển về chất xám, tiền đô
Ta đem thủ đoạn cáo hồ
Ra mà tận dụng là vồ chúng thôi
Bởi Quốc cộng cũng người một nước
Oán thù kia phải được bỏ qua
Rồi  về xây dựng đảng ta
Đảng cần biệt thự, đô la, vàng ròng
Và bảo nó, Cộng Đồng Tị Nạn
Đảng không còn cộng sản nữa đâu
Đảng nay rất đỗi sang giàu
Cướp ngày đảng lại thần sầu cướp đêm
Đảng rất điếm, dùng tiền cướp được
Làm mồi câu trong bước tuyên truyền
Giao lưu, hoà hợp đôi bên
Để mà lừa mị dân hiền, biết chưa !
 
- Chào bà sói, bà vừa kêu gọi
Ta đến bên và nói bà yêu
Này, ta chẳng phải  Vịt kiều
Ta là tị nạn, sao yêu được bà ?!
Ta cũng chẳng phải là cô bé
Khăn đỏ kia đâu nhé, đảng ơi
Biết không,  mấy chục năm trời
Đảng là con sói hại người Việt Nam!!!
 
 

Tha Hương

HÃY THỨC DẬY, HỠI VIỆT NAM...THỨC DẬY !!!

 



HÃY THỨC DẬY,  HỠI VIỆT NAM...THỨC DẬY !!!

(Thân mến gởi những người con của Mẹ Việt Nam - mọi lứa tuổi, mọi thành phần - những người có tâm cao,  chí cả, không ngại ngần gian khó, sẵn sàng đứng lên đáp lời sông núi với tất cả lòng yêu nước chân thành và nhận định trắng đen.)


                        *
Hãy thức dậy hỡi trai hùng gái đảm
Dậy mà xem hoa nở trắng hoàn cầu
Xem bạo chúa cùng ngai vàng vụn nát
Khi toàn dân đoàn kết đứng cùng nhau
                         *
Dậy mà xem cuộc hoa lài, cách mạng
Ðã bắt đầu từ một mẹt hàng rong
Từ những người dân tay không súng đạn
Từ một quốc gia quyết chí, chung lòng
                         *
Họ đã đứng lên phá tan xiềng ngục
Ðập vỡ độc tài, hung ác, bất lương
Lấy lại tự do, diệt trừ tàn độc
Cho hoa lài rực rỡ sắc quê hương
                        * 
Cánh hoa ấy đã thơm lừng thế giới
Hình ảnh quật cường, bất khuất vang xa
Hỡi Việt Nam! sao còn chờ, còn đợi ...
Thức dậy đi nào, dũng cảm xông pha !
                         *
Hãy thức dậy!... Hỡi Việt Nam ...Thức dậy !!!
Thức dậy mà đòi Quan - Giốc - Hoàng Sa ...
Vận mệnh quê hương trong tay ta đấy
Gióng trống Diên Hồng, nối bước ông cha
                        * 
Hãy thức dậy, đừng ươn hèn, khiếp nhược
Ông cha ta muôn trước đã kiêu hùng
Gọi nhau nhé, góp tay vào đại cuộc
Ðứng lên nào ...ta phá nát cùm gông !!!
                         *
Ðây là lúc, là giờ ta hành động
Ðừng để qua đi cơ hội ngàn vàng
Hãy thức dậy mà dệt tròn giấc mộng
Hỡi những người con của Mẹ Việt Nam !!!


Ngô Minh Hằng


KHI TỰ DO VANG LÊN TIẾNG NÓI




KHI TỰ DO VANG LÊN TIẾNG NÓI

(Thân mến gởi dân tộc Việt Nam tôi, nhân những cuộc cách mạng phản đối độc tài, giành tự to của càc quốc gia Tunisia, Egypt, Algeria, Yemen, Bahrain, Iran, Lybia. )



Anh có thấy những hỏa sơn bùng nổ
Biển vỡ ra và trái đất chuyển mình
Chị có thấy những ngai vàng vụn vỡ
Bạo chúa cúi đầu khiếp sợ uy linh ?
                      *
Em có thấy những bàn tay nắm chặt
Ðã vung cao lay thức dậy muôn người
Bạn có thấy những hờn đau chất ngất
Ðã hoá thân thành biển lửa mặt trời ?
                     * 
Ðó là lúc TỰ DO lên tiếng nói
Của người dân không súng đạn, cung tên
Của những quốc gia từng trong tăm tối
Ðã ngoan cường quật khởi, phá màn đêm
                      *
Anh, thức dậy nhìn văn minh nhân loại
Sống hoà bình, tương trợ đứng bên nhau
Ðạo đức gia đình, đắp bồi hư hoại
Tổ quốc chung tay góp mạnh, xây giàu
                      *
Em, thức dậy nhìn năm châu, tuổi trẻ
Bước tương lai không lối cản, đường ngăn
Không đầu độc, không mị lừa, bánh vẽ
Ðể trưởng thành không ngờ vực, băn khoăn ...
                      *
Thức dậy mà nhìn nỗi đau tổ quốc
Nhìn bọn độc tài thống trị dân ta
Và nhìn quê người oai hùng ánh đuốc
Anh nghĩ gì về Tunisia ?
                      *
Em nghĩ gì về Lybia, Egypt
Khi rừng người bất khuất đứng vùng lên
Thách đố gian nguy, biển sầu họ lấp
Sao Việt Nam mình chìm mãi trong đêm ?!
                      *
Ðêm hung hiểm, đêm bạo tàn, tang tóc
Nằm cuộn mình trong chăn ấm, có vui ?
Này, hãy biết rằng binh mình sắp mọc
Nắng sẽ lên và chẳng thể say vùi ...
                     * 
Mau, thức dậy, đừng ngại ngần, khiếp nhược
Tre ngà đây, gươm báu, chí hùng đây !
Ðã đến lúc phải cùng xoay vận nước
Hờn đã cao, uất hận đã dâng đầy ....
                     *
Hãy đứng dậy quyết một lần sinh tử
Thà chết vinh, cái chết sống muôn đời
Nếu được chết, chết huy hoàng quốc sử
Hơn sống cầu an, hèn, nhục, tôi đòi ...


Ngô Minh Hằng

2011

Friday, March 3, 2017

DÒNG TÂM HUYẾT RIÊNG CHO NHỮNG BẠN TẠI VIỆT NAM








DÒNG TÂM HUYẾT
RIÊNG CHO NHỮNG  BẠN TẠI VIỆT NAM

( Với tất cả lòng ngưỡng phục, Dòng Tâm Huyết này xin gởi vềcác em sinh viên học sinh tại Việt Nam, vì yêu tổ quốc, các em đã hào hùng đứng lên  hiên ngang như Phù Đổng để biểu tình ở Hà Nội đòi Hoàng Sa trong tháng 12/2007. 
Đồng kính gởi các  đảng viên , công an và quân đội, những người bao lâu nay tận tụy hy sinh nghĩ rằng vì dân vì nước mà không biết đảng lợi dụng chính lòng yêu nước ấy để làm công cụ với mục đích duy nhất là củng cố cho một chế độ đảng trị, phi nhân, độc tài, phản dân, bán nước. Vì sự mất còn của quê hương VN chúng ta, xin các bạn vui lòng chuyển về VN cho anh em bằng hữu của các bạn. tác gỉa xin biết ơn.)




Em thân mến, những người em Phù Đổng
Những Duy Tân,Trần Quốc Toản, Trưng Vương
Em nổi hỏa sơn, em dâng biển sóng
Em đứng lên đòi lãnh hải, biên cương
                         *
Em đứng lên bằng can trường, bất khuất
Bởi quê hương nức nở tiếng căm hờn
Bởi xương máu Ông Cha nay bị mất
Em thấy mị lừa, tủi nhục nào hơn !
                          *
Xin ngưỡng phục em, những người tuổi trẻ
Và mừng quê xuất hiện những anh hùng
Không chịu yếu hèn, dẫu mình nhỏ bé
Em vùng lên, ngạo nghễ dáng Quang Trung
                         *
Hình ảnh ấy là thiêng liêng  thông điệp
Em gởi đi loan báo khắp hoàn cầu
Tuổi trẻ Việt Nam ghé vai trách nhiệm
Bởi giống nòi tổ quốc quá hờn đau
                          *
Nhưng em bị đảng độc tài chặn bước
Bằng  công an, bằng cùm sắt, nhà giam
Để che đậy những hành vi bán nước
Quần đảo Hoàng - Trường, Bản Giốc, Nam Quan !!!
                          *
Sự việc ấy hẳn vang ngàn câu hỏi
Đảng có thương dân ??? có quý sơn hà ???
Nếu yêu nước, sao đảng không chống chọi
Mà đứng nhìn Tàu chiếm đảo Hoàng Sa ?
                          *
Sự thật em ơi, Tàu không xâm chiếm
Chính đảng âm thầm cắt đất đổi trao
Lấy vũ khí đảng giết người dân Việt
Cướp miền Nam gây xương trắng, máu đào
                          *
Phản bội toàn dân, em ơi, là đảng!
Nửa thế kỷ hơn máu ngập ba miền
Đảng dìm nước vào tối tăm sầu thảm
Ném dân lành vào đáy vực oan khiên
                          *
Thì em nhé, dùng trái tim , khối óc
Sáng suốt, công tâm, nhận diện quốc thù
Không cho phép bọn người kia, Việt cộng
Lừa mị như ngày kháng chiến mùa Thu !
                          *
Đất nước Việt Nam nào riêng của đảng
Mà của chung, dân tộc Việt Nam ta
Đảng dám tự quyền cắt, chia, đổi chác
Tội ấy tày trời, không thể nào tha !!
                          *
Hỡi những sinh viên, học sinh yêu nước
Tổ quốc chờ em quang phục cõi bờ
Dân tộc mong em Tiền Nhân nối bước
Lịch sử cần em xóa sạch vết nhơ  ...
                          *
Hỡi những đảng viên, công an, quân đội
Bị đảng lừa vì yêu nước thương dân
Đã đến lúc vùng lên mà quật khởi
Diệt bạo quyền, chung sức dựng mùa xuân !
                          *
Đem đất nước trả về cho dân tộc
Đem huy hoàng  rực rỡ trả non sông
Đem nhân bản, tự do cho nòi giống
Đem vinh quang cho con Lạc cháu Hồng !!!
                          *
Đây, chân thật, thơ tôi, dòng tâm huyết
Gởi đảng viên các cấp, gởi về em
Trang hùng sử đang chờ, xin  viết tiếp
Để muôn sau không nhục bởi ươn hèn  !


Ngô Minh Hằng
2008
 


ĐOẢN THI MÙA ĐÔNG




ĐOẢN THI MÙA ĐÔNG


NHÀ

Giá cộng đừng cướp miền Nam
Thì ta đâu phải tân toan xứ người
Xứ người cơm trắng cá tươi
Quần nhung áo lụa vẫn thời xót xa
Bởi vì quê của người ta
Mà mình gọi ké là nhà đấy thôi
Một mai lấy lại quê rồi
Việt Nam mới thật nơi tôi gọi nhà



QUÊ HƯƠNG

Ở đây mấy chục năm trời
Mà sao vẫn nghĩ là đời tạm dung
Thói lề, ngôn ngữ không cùng
Bốn mươi năm vẫn như chừng hôm qua
Vẫn thương vạt nắng quê nhà
Bát canh cua với quả cà chén tương
Chao ơi, mùi vị quê hương
Có xa bao nữa vẫn thương nhớ hoài



CỜ VÀNG

Bà đưa Cu Tí lá cờ
Cười vui bà bảo cháu tô đi nào
Nền vàng ba sọc, ôi chao
Treo lên, gió lộng, nhìn vào, thích không ?
Cờ ta, nòi giống Lạc Hồng
Hồn thiêng tổ quốc non sông, cháu à
Việt Nam dù ở rất xa
Cờ vàng nhìn thấy là ta thấy gần !



NHỚ QUÊ

Ngày Đông trời tối rất mau
Năm giờ, chiều đã một màu đen thui
Sao đêm vắng vẻ bầu trời
Lạnh từng cơn gió, buốt đời tha hương
Quê ơi, bốn mấy năm trường
Xa quê, ta nhớ, ta thương vô cùng
Bao giờ hết cộng gian hùng
Để cho ta được trùng phùng với quê ?



VÔ THƯỜNG

Đời là cuốn sách vô thường
Cuộc đời vốn chỉ là chương sách đời
Vô thường trong cả cuộc chơi
Trong câu gian dối, trong lời thiện tâm
Trong lòng của núi lửa ngầm
Trong khuôn trăng bạc, trong vầng thái dương
Dù đời có ghét có thương
Nhưng đời là cõi vô thường, nhớ cho !



VĂN LÀ NGƯỜI

Văn phong ngôn ngữ là người
Những lòng lương hảo nói lời chân phương
Không trí trá, giữ lập trường
Chối từ phe đảng, tránh đường bất trung
Còn người hiểm ác tàn hung
Phun dơ, bò lửa, gian hùng, thị phi
Thấy người như thế, tránh đi
Kẻo thân mang họa chỉ vì giao du
Hãy nên biết bạn biết thù



CÂY ĐỨC

Vun trồng cây Đức thì lâu
Phá tan vườn Đức lại mau vô cùng
Một lời vô thủy vô chung
Một lời ác độc gian hùng là xong
Nên khi giận hãy dằn lòng
Lỡ lời một tiếng không mong lấy về


TRÁNH XA

Từ ngày cộng chiếm miền Nam
Là ngày dân Việt điêu tàn đau thương
Là ngày đất nước quê hương
Chìm sâu vào một hận trường thiên thu
Người thì chết chốn lao tù
Kẻ nơi biển mặn người khu rừng già
Cộng còn lấy đất ông cha
Bán cho Tàu cộng để mà cầu vinh
Thấy ai với cộng giao tình
Tránh xa ngay kẻo tự mình hận mang...



Ngô Minh Hằng