Wednesday, May 10, 2017

CỨU TA DO CHÍNH TA THÔI !!!








CỨU TA DO CHÍNH TA THÔI !!!
(Lời thất thanh gởi về Quê Hương và đồng Bào Việt Nam)



Tin mình, chớ cậy vào ai
Đừng nghe những tiếng êm tai, mát lòng
Đấu tranh giành lại núi sông
Do người trong nước gánh gồng được thôi
Ngoài này ba bốn triệu người
Chỉ là hậu thuẫn cho nơi quê nhà
Dù lòng phẫn hận, xót xa
Dù lời hứa với sơn hà năm nao
Cũng không khơi được sóng đào
Bên trong mới đủ lược thao xoay vần...
Vâng, trong nước, chính muôn dân
Phải can trường, chớ ngại ngần đứng lên !
Quyết tâm đập nát tà quyền
Nếu không muốn bị xích xiềng, diệt vong !!!
Tự do chẳng kẻ cho không
Ông Cha ta đổi bằng dòng máu tươi
Nếu ta muốn sống kiếp người
Và đưa con cháu thoát đời vong nô
Thì ta phải diệt giặc Hồ
Để mà lấy lại cơ đồ, núi sông
Khơi nguồn phải tự bên trong
Thì bên ngoài nước mới mong đồng hành
Tám mươi lăm triệu dân lành
Cộng thù năm triệu lại thành bó tay ???
Hãy mau, ta đứng lên ngay
Triệu dân là đủ thổi bay tà quyền !
Cớ sao chịu nhục, ngồi yên ?
Giang sơn tổ quốc oan khiên nhiều rồi !
Cứu ta do chính ta thôi
Chớ vin, chớ dựa vào người mà đau !
 *
Đồng bào ơi đứng lên mau
Trước khi giặc cộng dâng Tàu núi sông !!!
Cháy nhà sao chỉ đứng trông ?
Lửa oan khiên ấy chung lòng, dập đi !
Để Tàu cai trị ta thì 
Than ơi, sẽ chẳng còn gì Việt Nam !!!
Bấy giờ hối hận, khóc than
Ích chi, hay ngậm hờn oan xuống mồ !?

Ngô Minh Hằng


Tuesday, May 9, 2017

CHỈ CÒN DĂM BA NĂM NỮA

 


CHỈ CÒN NĂM NĂM NỮA
Thiết tha gởi đồng bào VN mọi lứa tuổi, mọi thành phần, quốc nội và hải ngoại



Cứ nghĩ đến còn dăm ba năm nữa
Đảng sẽ giao sông núi Việt cho Tàu
Là cơn giận như hoả sơn ngút lửa
Và nỗi buồn, hồng thủy vỡ theo nhau
*
Giang sơn Việt, Ông Cha dầy xương máu
Sao ngang nhiên thành quận huyện của Tàu ???
Không ! Không thể ! nước Việt Nam yêu dấu
Là của mình, nơi cắt rốn chôn nhau  !!!
*
Hội nghị Thành Đô là do cộng Việt
Ký với cộng Tàu trong xó, trong hang
Những chữ ký bọn gian hùng khốn kiếp
Chẳng giá trị gì đối với dân Nam !
*
Ngay chế độ của ngụy quyền Việt cộng
Dân Việt Nam ai chấp nhận bao giờ ?!
Chúng cướp miền Nam, cướp luôn sự sống
Áp đặt gông xiềng chứ có ai mơ !
*
Và tương lai chỉ còn dăm năm nữa
Nếu dân ta còn thụ động, ngồi chờ
Nước hóa làng Tàu, dân thiêu ngục lửa
Đấy, mộng cộng Tàu, cộng Việt đang mơ !
*
Đã đến lúc Việt Nam ơi, toàn quốc
Nắm tay nhau, bất khuất đứng lên nào !
Ta phải đập tiêu tan bày bán nước
Chín chục triệu người mà sợ chúng sao ???
*
Chín chục triệu người chỉ cần phân nửa
Đứng bên nhau, sức sẽ mạnh vô cùng
Ta hãy lấy những lửa hờn chất chứa
Đốt cháy bạo quyền, ác độc, tàn hung !
*
Cứ đập tan lũ cộng nô hèn nhược
Là Thành Đô ký kết sẽ ra tro
Nào, dũng cảm, kiên cường ta nhập cuộc
Mà dựng cho đời hạnh phúc, tự do ...
*
Dẹp Việt cộng nghĩa là ta cứu nước
Cứu chính đời ta khỏi ách cộng Tàu
Chung sức chung lòng là ta làm được
Dăm ba năm  ? Thời gian ấy không lâu !!!
  

*
Ngô Minh Hằng





Monday, May 8, 2017

CHUYỆN BUỒN THÁNG TƯ -Thơ Ngô Minh Hằng Diễn ngâm Thu Hường

 CHUYỆN BUỒN THÁNG TƯ

Thơ Ngô Minh Hằng
Diễn ngâm Thu Hường

















Thu Hường





















CHUYỆN BUỒN THÁNG TƯ
(Kính dâng Quê Hương Việt Nam và những Anh Hồn Tử Sĩ đã hy sinh ngày 30/4/75)




Hỡi ai thương nhớ quê hương
Xin nghe tôi kể chuyện buồn tháng Tư
Tháng Tư, trời đất mây mù
Lệnh hàng, buông súng, thiên thu còn buồn!
Nghẹn ngào, nhục tủi, đau thương
Oan khiên máu đỏ ngập đường lui quân
Thân người đổ xuống theo thân
Không làn đất phủ, không lần tiễn đưa !
Xác người bón gốc rừng thưa
Nước tôi có một Tháng Tư kinh hoàng !

Tháng Tư nghe lệnh đầu hàng
Bao người thương lá cờ vàng, quyên sinh!
Nước nguy, vị nước, quên mình
Mất thành, anh dũng cùng thành, chết theo!
Tháng Tư khói lửa ngặt nghèo
Vô danh quốc sử bao nhiêu anh hùng!
Tháng Tư vợ trẻ khóc chồng
Mẹ già chan chứa giọt hồng khóc con
Tháng Tư đại bác nổ giòn
Trẻ thơ chết thảm dưới cơn đạn thù
Tháng Tư rộng cửa lao tù
Nước tôi từ đấy đau nhừ nỗi đau
Núi rừng người nối chân nhau
Kiếp tù lạ nhất địa cầu, thảm chưa !
Trong tù, tù chết như mơ
Ngoài tù, dân chết bên bờ biển đông
Biển xanh pha đỏ máu hồng
Rừng xanh lệ đỏ từng dòng mồ hôi !
Tháng Tư ai biến nước tôi
Thành lò hỏa ngục thiêu người tang thương!

Hỡi ai còn nhớ quê hương
Lắng nghe tôi kể chuyện buồn tháng Tư
Nghe rồi, xin chớ làm ngơ
Vì quê ta đã đến giờ đổi thay
Góp vào, xin góp bàn tay
Làm cơn gió lộng thổi bay mây buồn

Ai còn nghĩ đến quê hương
Đứng lên mà rửa nỗi hờn Tháng Tư!

Ngô Minh Hằng



ANH HÙNG VÔ DANH - Diễn ngâm THU HƯỜNG


ANH HÙNG VÔ DANH

Thơ Ngô Minh Hằng


Diễn ngâm Thu Hường




















Thu Hường

ANH HÙNG VÔ DANH

Thơ Ngô Minh Hằng
Diễn ngâm Thu Hường

https://youtu.be/5GhHvipqyXQ







ANH HÙNG VÔ DANH

( Một nén hương  tưởng niệm  vị anh hùng vô danh trong lịch sử . Xin cảm ơn một người bạn đã kể lại câu chuyện thương tâm nhưng hào hùng này của người phụ nữ Việt nam, vợ một vị Trung sĩ của quân lực VNCH. Bà đã sát cánh với chồng để chiến đấu chống lại cuộc  tấn công xâm lược khốc liệt của CSVN tại một căn cứ ở  Phước Tuỵ Và chính bà cũng là người phủ lá cờ vàng lên thi thể của chồng sau khi vị anh hùng tuẫn tiết vì lệnh đầu hàng ngày 30/4/ 1975. Trong giai đoạn lịch sử này, có thể đây chỉ là một trường hợp trong nhiều trường hợp tương tự mà chúng ta không biết đến những vị Anh Hùng Vô Danh của Việt Nam của chúng ta vì không có người kể lại. Mong rằng bài thơ nhỏ bé này còn là một bông hồng, là những lời tôn vinh của tác giả gởi đến  người  phụ nữ Việt Nam can trường, khả kính nếu còn đang ở vùng đất nào đó trên quả điạ cầu.)


Hai tay nâng  mảnh khăn tang
Trăm năm thôi vĩnh biệt Chàng từ đây!
Vì đâu đến nước non này
Lệnh kia sao lại trói tay anh hùng ?
Trước hờn bức tử non sông
Thiên thu đâu lẽ thẹn cùng cỏ cây !?
Mịt mù bốn phía trời mây
Tiếng gầm đại bác, tiếng cày xe tăng
Phút giây oan nghiệt bất bằng
Giận cơn hồng thủy cuốn phăng sơn hà
Âm thầm, Chàng bỏ lại ta...
Giữa trăm ngàn nỗi xót xa nghẹn ngào!
Kỳ đài, cờ rũ trên cao
Ngỡ ngàng nghe lệnh chiến hào bỏ không
Đau thương, nhìn lại xác chồng
Chàng đi theo nước, em không trách Chàng!
Xé manh áo, quấn khăn tang
Lên đầu con trẻ, hai hàng lệ rơi
Xa nhau! ... Vĩnh biệt nhau rồi ...
Mà không nói được một lời từ ly !
Mắt thần chẳng khép làn mi
Một dòng máu đỏ, tứ chi lạnh dần
Ôm chồng, thân ngã vào thân
Tứ bề pháo giặc xa gần ầm vang
Hai tay nâng lá cờ vàng
Phủ lên cho ấm lòng Chàng, lòng ta!
Tên Chàng dù chẳng sử hoa
Nhưng hồn Chàng đã nhập hòa núi sông

VÔ DANH VẠN THUỞ ANH HÙNG!!!


Ngô Minh Hằng

Sunday, May 7, 2017

PHÓNG SỰ SINH HOẠT CHÍNH TRỊ QUỐC NỘI VÀ HẢI NGOẠI - thơ THA HƯƠNG



 Thơ THA HƯƠNG






PHÓNG SỰ
SINH HOẠT CHÍNH TRỊ QUỐC NỘI VÀ HẢI NGOẠI



Ba đình bán nước giết dân
Cộng tàu đòi nợ nuốt dần Việt Nam
Từ Bản Giốc, Nam Quan, hải phận
Tàu hung hăng đến nhận chủ quyền
Chương trình "bọ xít" Tây Nguyên
Dũng, trăm triệu rưỡi tiền riêng, nuốt tròn
Dân ai có căm hờn thắc mắc
Là du côn dằn mặt ngay thôi !
Mới đây, dân chết nữa rồi
Công an cắt cổ giết người Vĩnh Long
Đảng nghi dân có lòng "phản động"
Bắt dân về giết sống ...than ơi
Mới nghi mà đã giết người
Lại vu người tự cắt rời cổ ra !
Còn "nhân đạo" đảng ta nối lại
Và vu oan không ngại không ngần
Cờ vàng gán tội cho dân
Dùng cờ làm cớ, bất nhân giết người !
Trong khi chệt khơi khơi thao túng
Thì đảng hồ chỉ đứng câm thôi
Cộng Tàu được thể, làm trời
Cứ dân nước Việt, Tàu chơi đòn thù
Đấy, trong nước thì như rứa đó
Tàu coi hồ như chó như trâu
Hồ thì cam phận chư hầu
Ngư dân Tàu giết, cúi đầu đảng câm !
 
    *
Ở hải ngoại ... hà rầm tranh đấu
Cứ ông này bôi xấu bà kia
Cộng đồng bảy xẻ, ba chia
Ông cầm gậy thọc, ông chìa lưỡi dao !
Là do cộng chui vào nằm vũng
Chúng bày mưu đánh lủng chiến hào
Dầu loang, Việt cộng - đồng bào
Cho nên nón cối ồn ào tặng nhau
Hễ ai nói KHÁC câu CỘNG NÓI
Là cộng tung NÓN CỐI vu ai
Hoả mù cộng thả dài dài
Tấn công, phỉ báng, vẹm tài...quán quân !
Chiện xa lại chiện gần, chiện phịa
Vẹm quay tròn như dĩa xi đi (CD)
Chính bày nằm vũng Vi Xi
Cũng còn chóng mặt huống gì Quốc Gia !
Phải nhìn kỹ mới là thấy cộng
Chúng nhuộm vàng coi giống ghê nơi
Nhưng nhìn hành động than ơi
Mới hay cộng đội lốt người Quốc gia
Lại có đám rất là..."hồ hởi"
Tặng cộng cờ, cộng chối, gạt ra
Mà không hiểu thế nghĩa là
Cộng đang sỉ nhục cả ta lẫn cờ !
Nhục mặc nhục, trơ trơ đội cộng
Ai Quốc gia nói động đến Hồ
Tức thì một lũ ma cô
Xúm vào nó nghiến, nó vồ nát ra
Đám rước cộng đến ca đến hát
Thấy cờ vàng, cộng phán: Dẹp đi!
Rứa mà vâng lệnh, thực thi 
Cờ vàng vội dẹp để thì cộng vui !
  *
Sự việc ấy khiến người xót nước
Thấy chán chường trên bước đấu tranh
Tại sao bôi xóa lằn ranh ?
Tiếp tay dắt cộng vào thành là ai ???
  *
Đấy, SỰ THẬT mắt, tai đã thấy
Thấy và lòng chán ngấy chán ngơ
Đau lòng ký sự vào thơ
Mong chia sẻ chuyện cõi bờ với ai ...
Ôi trang phóng sự còn dài....


Tha Hương 

Saturday, May 6, 2017

ĐÓA HỒNG DÂNG MẸ - Quynh Lan- Tú Minh - Phương Trang trình bày

1/ Đóa Hồng Dâng Mẹ
Thơ Ngô Minh Hằng
Nhạc Đỗ Quân
Trình bày Ca sĩ Quỳnh Lan
2/ Đóa Hồng Dâng Mẹ
Thơ Ngô Minh Hằng
Phổ nhạc và trình bày Ca sĩ Tú Minh


3/ ĐÓA HỒNG DÂNG MẸ
Thơ: Ngô Minh Hằng
Nhạc : Tú Minh
Trình bày: ca sĩ Phương Trang


ĐÓA HỒNG DÂNG MẸ
Mẹ ơi, đây một đóa hồng
Con dâng lên mẹ ghi công sinh thành
Ghi đêm thức đủ năm canh
Khi con trở gió ươn mình không vui
Ghi ngày miếng ngọt miếng bùi
Nhường cho con để con tươi tuổi hồng
Quản chi tháng Hạ ngày Đông
Thương con mẹ biết bao công vun bồi
Lớn khôn, con đã nên người
Mong manh, mẹ, nắng cuối trời, hoàng hôn
Cầu xin mẹ khỏe vui luôn
Cho con muôn một ghi ơn báo đền
Yêu thương săn sóc mẹ hiền
Mong cao tuổi hạc, mong thêm nụ cười
Con cầu xin lượng đất trời
Ban ơn cho mẹ như lời con mong
Lòng con, một đóa hoa hồng
Xin dâng lên mẹ nhớ công sinh thành

Ngô Minh Hằng

BỨC TRANH ĐỜI










BỨC TRANH ĐỜI
(Tặng Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam thân mến của tôi.)




Ngày tôi bé, bức tranh đời rất đẹp
Người dân tôi hiền hậu lại can trường
Tôi yêu người và yêu đời từng nét
Nét gia đình, hùng sử, nét quê hương
 *
Đến tuổi mộng mơ tôi yêu lính chiến
Viết thư xanh tình tự gởi sa trường
Bức tranh đời thêm người trai nước Việt
Giữ nước hiên ngang, dũng cảm, kiên cường
 *
Cho đến một Tháng Tư, ngày quốc nạn
Nước dân tôi ngã xuống bởi quân thù
Tôi ngã với quê, nhìn đời ngơ ngác
Ai vẽ quê tôi thành một nhà tù ?!
 *
Nhà tù ấy, một nhà tù vĩ đại !
Giam nước Việt Nam, nhốt giống Tiên Rồng
Nhà tù đỏ có nhiều khu oan trái
Nơi đảng sơn son hai chữ "khoan hồng"!!!
 *
Hai chữ khoan hồng lừa người "cải tạo"
"Học tập" thôi, đâu có nhốt ai tù !!!
Đỉnh trí tuệ đã vô cùng gian xảo
Chắng kết án nào nhưng vẫn thiên thu ...
 *
Chẳng có án nào cho người "học tập"
Nhưng có mồ chôn u tịch sườn đồi
Có người về sau mười năm bầm dập
Có người về sau mấy chục năm trôi ...!!! 
 *
Có mẹ ôm con, đêm tìm ra biển
Lấy mạng mình đánh bạc với trùng khơi
Chấp mọi hiểm nguy, coi thường cái chết
Chỉ cốt cho con được sống kiếp người !
 *
Người được bạc xót xa người thua trắng
Bức tranh đời thêm nét vẽ đau thương
Và từ đấy hai vai tôi càng nặng
Niềm đau đồng bào, nỗi hận quê hương
 *
Ba mươi sáu năm âm thầm cuộc lữ
Xót thương quê nhưng sức mọn tài hèn
Đành mượn bút, mượn nhiệm màu ngôn ngữ
Vẽ tranh đời mời các bạn cùng xem 
 *
Bức tranh đời vẽ bằng nhiều nước mắt
Từ Năm Mươi Tư đến tận phút này
Hai lần bỏ quê lòng đau dao cắt
Mất nước tan nhà trăm đắng ngàn cay
 *
Trước viễn ảnh của tang thương nô lệ
Hỡi Việt Nam, Phù Đổng dậy đi nào
Ngựa sắt roi thần cần người thừa kế
Đảng đã làm sông núi quá hư hao !!    
 *
Đừng do dự, không thể chờ đợi nữa
Mau, mau lên, đừng lỡ dịp làm người !
Hỡi áp bức, vỡ bùng ra biển lửa ...
Lấy lại quê hương, vẽ đẹp tranh đời !!!


Ngô Minh Hằng

  Hai lần mất nước