Thursday, May 18, 2017

CẢM ƠN ĐỜI




CẢM ƠN ĐỜI
*

Cõi đời này, ai cũng bảo phù du
Nhưng hành xử, lắm người như vĩnh viễn
Ích kỷ, gian hùng, tham sân, qủy quyệt
Nên đau thương người tạo mãi cho người 
*
Lấy đắng cay làm kinh nghiệm cuộc đời
Tôi cố gắng học từng bài cho thuộc
Những bài khó, tôi âm thầm đốt đuốc
Học tới học lui vẫn thấy mình khờ
*
Tôi cảm ơn người vàng đỏ, lập lờ
Để tôi biết tri ân lòng trung nghĩa
Biết thù kẻ xô quê vào tử địa
Biết đứng lên nói tiếng tự tim người
*
Tôi cảm ơn người nham hiểm từng lời
Để tôi biết thế nào là lương thiện
Biết bất nhân song hành cùng hiếu chiến
Sẽ giết đi thế giới của an lành
*
Tôi cảm ơn người ganh ghét, tranh giành
Cho tôi hiểu nghĩa bao dung, san sẻ
Để thấy mình rất tầm thường nhỏ bé
Và ngưỡng mộ người đức độ, tài danh
*
Tôi cảm ơn người đã tạo chiến tranh
Cho tôi học câu nhín nhường, hòa ái 
Biết yêu hòa bình, tránh điều tranh cãi
Biết quí những lòng nhẫn nhục, ôn nhu
*
Tôi cảm ơn người chuyên dựng oán thù
Thích gắp lửa, thích phun người ngậm máu
Để tôi biết yêu từ bi nhân hậu 
Tránh cuồng ngôn vọng ngữ, thói trần gian
*
Tôi cảm ơn người qủy quyệt mưu toan
Lấy tôn giáo che hành vi gian trá
Khoe lạy Phật Bà, khoe thờ Thánh Giá
Cho tôi tin vào Đạo, chẳng tin người
*
Tôi cảm ơn người nhân nghĩa đầu môi
Nhưng bụng tị hiềm, dao găm, rắn rết
Cho tôi biết nhận ra người chính thiện
Dù họ vụng về, mộc mạc, đơn sơ
*
Từ biết suy tư cho đến bây giờ
Trường đời ấy, tôi chưa hề ngưng học
Nếu như cuộc đời không người hiểm độc
Thì ai biết ai đức độ, nhân từ !!!
*
Và dù cõi đời vốn dĩ phù du
Tôi vẫn cảm ơn thời gian tôi trọ
Cảm ơn vui buồn, đau thương, khốn khó
Đã luyện tôi lớn đủ để làm người
*
Đời còn dạy tôi luôn mỉm môi cười 
Cười ngay cả lúc tình người khánh kiệt
Khi tôi đi, thưa đây, lời vĩnh biệt
Gởi dương gian đôi tiếng "CẢM ƠN ĐỜI !!!"



Ngô Minh Hằng

Mời Quí Bạn thưởng lãm  Việt Nam Văn Hiến:

http://www.vietnamvanhien.info


GỞI NHỮNG KẺ ĐANG MƠ - Biếm thi THA HƯƠNG

Biếm thi THA HƯƠNG









GỞI NHỮNG KẺ ĐANG MƠ 
Gởi quân đội, công an nhân dân các cấp và tất cả mọi cơ cấu đã và đang là công cụ cho CSVN, những kẻ đang MƠ CÒN ĐẢNG, CÒN MÌNH . Vị nào có lòng với quê hương xin chuyển giúp về VN cho những người thân quen của quí vị, tác giả xin biết ơn.



Đảng phao "Còn Đảng, Còn Mình"
Cứ trung với đảng thì vinh, thì giàu
Nghe đảng bịp tưởng đâu là thật
Nên dùi cui anh tẩn dân lành
Dân lành có túp lều tranh
Đảng sai anh cướp và anh tận tình
Sao anh chắng đặt mình vào họ
Anh mất nhà, anh có hận không ?
Hận kia năm tháng chất chồng
Gộp vào bằng núi, bằng lòng đại dương
Thì lúc đó vô phương đảng sống
Và phận anh cũng giống đảng thôi
Này, anh hãy nhớ luật đời:
"Ý dân là ý của Trời" xưa nay
Anh phải biết điều này mới sống:
Phải lấy dân làm gốc, làm nền
Trọng dân thì đảng mới bền
Mị dân, ăn trước ngồi trên là nhào !
Nếu không có đồng bào dân tộc
Chỉ đảng thôi, đảng sống được à ?
Đảng, phường dại chợ khôn nhà
Đội Tàu, dân Việt đảng chà dưới chân
Cho nên khắp bàng dân thiên hạ
Biết đảng loài đá cá lăn dưa
Dân chờ trận gió cơn mưa
Gom hồ và đảng dân đưa xuống mồ
Nếu anh mãi ngây ngô mê muội
Không nhìn ra đảng cuội, lưu manh
Và anh là một trái chanh
Thì ngày đảng chết, có anh đi đầu !
Hãy tỉnh ngộ để hầu được sống
Về với dân, bỏ cộng ngay nào...
Đứng lên cùng với đồng bào
Giữ quê, diệt cộng đuổi Tàu nghe anh

Đừng mơ còn đảng còn mình !!!
Giấc hoang mơ ấy đang rình giết anh !


Tha Hương

ÁC GIẢ ÁC BÁO - Biếm Thi THA HƯƠNG

Biếm Thi THA HƯƠNG






ÁC GIẢ ÁC BÁO
(Nhân tin nhạc sĩ An Bình bị CSVN tuyên án tù 6 năm chỉ vì anh viết nhạc quê hương)


Sáu năm án đảng nhốt tù
Tội anh viết nhạc “giã từ làng quê”
Sao không viết trở về thăm đảng
Để đảng còn gỡ gạc đô na !
Viết chi bỏ xứ xa nhà
Đảng teo, đảng ngỡ rứa là…vượt biên
Sao không viết gom tiền Mỹ - Ngụy
Để đảng ta tích lũy thêm giàu
Và dù đảng mấy ma đầu
Cũng khen đảng chẳng mọt sâu tí nào
Rồi chúc đảng ngôi cao thống trị
Thì đảng ta khoái tỉ vô cùng
Có đâu nhạc xé, tay còng
Và thân anh bị tù ròng sáu niên !
Ồ, đảng bảo đảng hiền đấy chứ
Nước tự do dân chủ quá chời
Rứa mà dân viết nhạc thôi
Sáu năm sao đảng khơi khơi nhốt tù !?
Nhưng “TÀU LẠ” lù lù nó đến
Giết ngư dân trên biển nước nhà
Đảng sao tai điếc mắt lòa
Im như miệng hến? hay là đảng câm ?!
Bọn Tàu cộng giết dân chiếm biển
Đảng cúi đầu ngậm miệng thì thôi
Sao dân uất ức ra lời
Đảng sai du đảng tơi bời hành hung ?
Nhục cho mác “anh hùng diệt Mỹ”
“Diệt” bởi vì “nhất trí” mê đô “
Nào vì dân tộc, cơ đồ
Nếu không, sao bán cõi bờ Việt Nam ?
Nếu không, sao đảng làm dân khổ ?
Xô nước dân xiêu đổ, điêu tàn ?
Dân thành một đám DÂN OAN
Nhà dân bị đảng cướp làm của riêng
“Qui hoạch” bán lấy tiền đảng cất
Mặc dân lành đất mất, nhà tan
Đảng còn xé nhỏ Việt Nam
Bán cho Tàu cộng nhiều ngàn mẫu vuông
“Anh hùng” ấy là phường quốc tặc
Là một bày phản trắc, tham ô
Đồng đô nuôi sống đảng hồ
Nhưng đô đưa đảng đến bờ tự tiêu!
Bà dân biểu nói điều hiểu biết
“Rằng lòng dân chết tiệt niềm tin
Thì rồi cái đảng mẹ mìn
Thi nhau chết nổi, chết chìm vì dân!”*


Thương người viết nhạc vô ngần
Bị tù bởi lũ vô thần sáu năm!
Đảng mà đã để dân căm
Thì dân vùng dậy dân bằm đảng thôi
Đó là qui luật của đời
ÁC GỈA ÁC BÁO, đất trời công minh !



Tha Hương

Wednesday, May 17, 2017

TRỌNG – KHINH















TRỌNG – KHINH


Trọng – Khinh là chuyện trên đời
Trọng người, ta sẽ được người trọng ta
Đời là một tấm gương hoa
Ta cười với bóng, với ta bóng cười
Còn ta trợn mắt, trề môi
Gương kia phản ảnh lại thôi, tức thời
Trăm năm sống ở cõi người
Giữ câu đạo hạnh, chớ lời rẻ khinh !
Trọng người là tự trọng mình …

Ngô Minh Hằng

Tuesday, May 16, 2017

CHỈ VÌ MIẾNG VẢI MÀU VÀNG





CHỈ VÌ MIẾNG VẢI MÀU VÀNG
 
Bài thơ này là giọt nước mắt xót xa, xin gởi về Quê Hương và Đồng Bào VN đang sống đau thương dưới áp bức của đảng CSVN. Riêng là nén hương tâm thành, tiếc thương anh Nguyễn Hữu Tấn và là lời chia sẻ nỗi đau với gia đình anh, những nạn nhân khốn khổ của ác quyền VC. Cầu chúc Hương Linh Anh sớm về cõi bình an và xin Anh phù hộ cho dân, cho nước sớm thoát ách độc tài CS.
 
 


Chỉ vì miếng vải màu vàng
Vu người phản động, công an giết người !
Tạm giam mới một ngày trời
Cung chưa lấy đủ, vậy thời tội chi ?
Mà dù bất cứ tội gì
Cũng chờ toà xử mới thì đúng danh
Có đâu dùng luật rừng xanh
Tạm giam người lại cắt quanh cổ người !!!
Mạng người đảng đã giết tươi
Giết xong đảng lại vu lời nghiệt oan ...
Vu rằng lúc vắng công an
Cầm dao rọc giấy cắt ngang cổ mình
Cắt mình? dù có cố tình
Cũng không cắt được sâu kinh thế này !!
Mà anh cắt, sao đảng may ?
Và còn bảo phải chôn ngay tức thì ...
Không cho khám nghiệm tử thi
Để tìm sự thật là vì tại sao ?
Phải rằng đảng sợ nhìn vào
Chuyên môn sẽ biết tay nào giết chăng ?
Điều cần minh bạch, gạt phăng
Bắt dân đánh giết lại năng nổ làm !
Rồi còn rình rập, mưu toan
Còn gây rắc rối lễ tang tiến hành 
Tiệm gần, đảng cấm rửa hình
Nhìn hình anh thế, Ba Đình...sợ a ?
Đảng rình người viếng tang gia
Đường về chặn họ, khảo tra mệt nhừ
Tự do, hạnh phúc đây ư ?
Chết rồi mà vẫn ngất ngư tội tình !!!...
Đọc tin, ai chẳng bất bình
Đảng xem mạng sống dân mình như không !
Xứ người, một mẹt hàng rong
Một cây đuốc sống, nát gông độc tài ! (1)
Xứ mình đảng giết dân hoài
Mà sao ác đảng trên ngai vẫn bền !?
 
Đồng bào ơi, hãy vùng lên
Đập tan áp bức gông xiềng, cứu nhau
Ngày quê mà thuộc về Tàu  (2)
Thì ta thành kiếp chư hầu đau thương
Khác gì Tây Tạng, Tân Cương
Nếu ta không tự mở đường vinh quang ???...
 
Chỉ vì miếng vải màu vàng
Mà Anh Tấn phải chết oan thế này
Nếu ta không giải đảng ngay
Thì ta cũng sẽ một ngày như Anh !!!
 
 
Ngô Minh Hằng
 
 
1/ Câu chuyện khởi đầu từ vụ tự thiêu của Mohamed Bouazizi ở Sidi Bouzid, một thành phố cách thủ đô Tunis 265 km.  Mohamed Bouazizi, 26 tuổi, có bằng cấp đại học, nhưng không tìm ra việc làm, anh phải đi bán trái cây dạo và bị công an tịch thu xe bán trái cây vì anh không có giấy phép hành nghề và không có tiền để hối lộ, quá uất ức anh đã tự thiêu ngày 17 tháng 12 năm 2010.  Anh hét to khi ngọn lửa đang bốc cháy "Chấm dứt nghèo đói, chấm dứt thất nghiệp !". Anh chết vào ngày 4 tháng 1 năm 2011. Cái chết của Mohamed Bouazizi mở đầu cho sự thành công của cuộc cách mạng Hoa Lài.
 
2/ Hội Nghị Thành Đô là cuộc hội nghị thượng đỉnh giữa Việt cộng -Trung cộng trong hai ngày 3-4 tháng 9 năm 1990, tại Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên (Trung Quốc) giữa lãnh đạo cao cấp nhất hai Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam - Trung Quốc. Theo như mật ước của Hội Nghị Thành Đô  thì đến năm 2020, VC sẽ giao nước VN cho Tàu cộng và VN sẽ trở thành một tỉnh thuộc về Tàu. (xin tham khảo thêm trên mạng.)
 
Ghi chú của tác giả:

 
 Nguyễn Hữu Tấn, sinh năm 1979, cư trú tại xã Đông Thạnh,  tỉnh Vĩnh Long. Trưa ngày 2/5/ 2017 anh bị Cơ quan An ninh, Công an tỉnh Vĩnh Long bắt đem về đồn để điều tra vì sau khi khám xét nhà anh, công an tìm thấy miếng vải màu vàng và cho anh là đối tượng đứng sau vụ việc phát tán truyền đơn và cờ vàng ba sọc đỏ của chế độ Việt Nam Cộng Hòa trước đó tại khu vực phường Thành Phước. Khoảng 5 giờ chiều ngày hôm sau, tức ngày 3/5/2017, gia đình anh Tấn được cơ quan công an thông báo rằng anh Tấn đã cắt cổ tự tử chết và gia đình lên nhận xác về chôn. Quan sát thi thể anh Tấn, người nhà anh thấy một bên đầu của anh bị thương mềm, kèm hai vết cắt sâu đến 2 phần 3 ở cổ họng. Cha anh, ông Nguyễn Hữu Quang cho biết vết cắt đó quá sâu, một người tự tử không tự cắt sâu như thế được. Anh Tấn mất đi để lại gia đình gồm cha mẹ, chị em và người vợ, chị Huỳnh Thị Muội với người con trai 9 tuổi.


ĐẢNG KHÔNG BÁN CÁT...







ĐẢNG KHÔNG BÁN CÁT...

Nhân tin đảng CSVN lấy cát tại Vịnh Cam Ranh bán cho Trung cộng xây  công thự ở đảo Gạc Ma - Nhờ Quí vị và các Bạn chuyển rộng rãi về VN giúp. Tác giả xin ghi ơn.



Đảng ta bán cát bao giờ ?
Vì dư, cát nó tràn bờ, thế thôi !
Cát mà để đó thì rồi
Nước lên, sóng cuốn, cát trôi không về !
 *
Mà "anh" của đảng giỏi ghê
"Anh" xây công sự bên lề biển ta
Đảo này tên gọi Gạc Ma
Cát Cam Ranh đảng chở ra rất gần
 *
"Anh" và đảng vốn tình thân
Như răng thánh với môi thần bấy nay
Khi "anh" cần cát vùng này
Đảng mà không bán, ơ hay, được à ?
 *
Bán đi, đảng được đô la
Còn "anh" thì được Gạc Ma làm đồn 
"Anh em" cùng khéo cùng khôn
Song phương đều lợi, dân buồn là sao ?!
 *
Đảng ta bán cát đâu nào?
Chỉ là chở nó đưa vào Gạc Ma
Dân ai tố đảng ấy à ?
Công an đảng đánh cho mà nát thây !
 *
Đánh rồi đảng sẽ phủi tay
Vu dân "phản động" mửng này đảng khôn
Đảng mà chẳng biết giữ hồn
Thì "anh" đảng ở trong đồn bắn ra
 *
Bắn ngay từ đảo Gạc Ma
Vào lăng Hồ tặc, vào nhà các môi
Răng môi lúc ấy than trời
Thấm tình Mao Mác, thấm đời vong nô
 *
Đảng không bán cát bao giờ
Nhưng mà đảng bán cõi bờ từ lâu !
Nếu dân không dẹp đảng mau
Đảng giao cho lũ cộng Tàu giết dân ...
 *
Dân ơi, ngày đó rất gần
Đứng lên, toàn quốc, ta cần đứng lên !!!


Ngô Minh Hằng






XIN ĐỂ TÔI MƠ




XIN ĐỂ TÔI MƠ
Riêng tặng những người bạn đã nghe tôi hỏi và phân
tích cho tôi về sự công bằng trong cõi nhân gian.



Tôi vẫn ước mơ một sự công bằng
Được ứng dụng trong nhân quần xã hội
Để cõi đời bớt đau thương tăm tối
Để loài người tử tế với nhau hơn
 *
Vì thấy người đau tôi thấy tôi buồn
Lời an ủi không san bằng lấp cạn
Tôi cảm như tôi, chính người bị nạn
Nên ghét bất công, yêu chữ công bằng
 *
Tôi miệt mài tìm, tìm đã nhiều năm
Từ lúc thấy đời bất công tràn ngập
Nhưng càng tìm, càng thấy mình bầm dập
Tuổi bảy mươi, chưa gặp được công bằng
 *
Tôi đem băn khoăn hỏi bạn tôi rằng
Tôi tìm mãi sao công bằng không thấy ?
Tội nghiệp - bạn cười - mơ chi mãi vậy ?
Công bằng ư ? không thể có trên đời !!!
 *
Nghe rõ đây và nhớ nhé, từng lời
Ở chốn NHÂN GIAN, phần nhiều biển lận
Người ngay thật là người khờ dại nhất
Nên luôn luôn là kẻ đứng sau cùng !
 *
Và cái cõi người hiếm chữ khiêm cung
Bởi phần lớn muốn mình cao trọng nhất
Để được thế phải ngồi lên sự thật
Đạp lên nhau, dùng thủ đoạn gian tà
 *
Chỉ cốt lợi mình, không kể người ta
Thì sự công bằng làm sao có được
Nghe thế, tôi buồn nhưng không bỏ cuộc
Đường nhân gian tôi vẫn lại đi tìm
 *
Tôi tin đôi người vẫn có trái tim
Vượt lên hẳn những tầm thường, bản ngã
Để ngoảnh mặt với những điều gian trá
Đem lương tâm làm rạng nghĩa công bằng
 *
Cứ bảo tôi điên, tôi vẫn tin rằng
Dù trong đá người vẫn tìm ra ngọc
Xin để tôi mơ, đừng làm tôi khóc
Nếu nhân gian không có đức công bằng ....



Ngô Minh Hằng

Wednesday, May 10, 2017

CHẮNG PHẢI DO DÂN QUÁ KHÍCH ĐÂU !!!






CHẮNG PHẢI
DO DÂN QUÁ KHÍCH ĐÂU !!!

(Ngày 14/4/2015 người dân Long An nổi lửa, tạt acid vào vào những kẻ cưỡng chế, cướp nhà cướp đất của ho. Để chối tội cướp của, đánh người, đảng CSVN, công an, cảnh sát và du côn đảng vu họ là "quá khích")



Chẳng phải do dân quá khích đâu
Mà do bị ̣đảng đạp lên đầu
Đảng coi dân rẻ hơn giun kiến
Nên oán hờn chồng chất bấy lâu
 *
Chẳng phải do dân quá khích đâu
Mà vì xã hội đã đen ngầu
Và vì áp bức tăng cường độ
Nên nổ bùng ra bởi hận sầu !
 *
Họ, những người dân quá đỗi nghèo
Quanh năm đói rách cứ ùa theo
Miếng vườn mảnh ruộng là cơm áo
Nhưng đảng gian manh cướp cái vèo !!!
  *
Khi nước sông kia đã quá đầy
Thì bờ phải vỡ chính là đây
Con giun xéo mãi, giun quằn chứ
Huống những người dân bất khuất này ...
  *
Họ phải vùng lên phá ngục tù
Đòi nhà, đòi đất có sai ru ?
Nhớ cho, đảng cướp dân đời sống
Chẵng lẽ dân im chịu dập trù ???
  *
Này hỡi công an cảnh sát ơi
Nếu như còn muốn được ra người
Hãy ghìm tay súng quay đầu lại
Cùng với dân lành giải đảng thôi ...
  *
Kẻo nữa rồi không hối kịp đâu
Đảng gian đảng bịp tự ban đầu
Lại thêm tàn ác, vô nhân tính
Thì đảng tàn thôi, chẳng sống lâu !!!
  *
Khi chẳng còn dân để dựa rồi
Đảng nay chưa chết, chết mai thôi
Dân không quá khích đâu anh ạ
Họ chỉ công minh lấy lại đời
  *
Họ chỉ vùng lên để đấu tranh
Cho đời sống họ đượ̣c an lành
Đó là quy luật ngàn xưa đấy
Suy thịnh, chu kỳ của sử xanh
 *
Chẳng phải do dân quá khích đâu
Mà do lũ đảng, bọn ma đầu
Công an, cánh sát, du côn đảng
Vùi dập con người xuống kiếp trâu !!!


Ngô Minh Hằng