Wednesday, April 20, 2011

HÃY ĐỂ CHO ĐỜI NHỮNG THÁNG TƯ







HÃY ĐỂ CHO ĐỜI NHỮNG THÁNG TƯ



Lại tháng Tư về nữa đấy sao ?
Còn đây vết chém tháng Tư nào !   
Đau thương vẫn đắng khung trời cũ
Máu vẫn tuôn rơi, lệ vẫn trào



Vẫn những gông xiềng, vẫn oán than
Người dân chân chính vẫn cơ hàn
Độc tài, bạo chúa, thêm tàn bạo
Nửa thế kỷ buồn. Ơi , Việt Nam !!!

Vẫn những nhà giam, những trại tù
Nhốt người yêu nước, nhốt người tu !
Ba miền sông núi đau từng tấc
Miệng xóa, tay khơi lửa hận thù !

Xin hãy nhìn xem đất nước nhà
Đâu rồi quần đảo của Hoàng Sa ?
Nam Quan, Bản Giốc còn không nhỉ 
Ai cắt dâng người sông núi ta ???

Hí hửng cầm tiền, mẹ bán con
Vì đâu luân  lý cũng không còn ?
Than ôi, xã hội suy tàn thế
Lòng hỡi ! Đau cùng với nước non ???

Em bé không quen cảnh học đường
Tương lai  tuổi trẻ cõi mù sương
Má hồng con gái, xuân chưa thắm
Đời đã giang hồ, đã  phấn hương !

Nòi giống đau thương đến nỗi này
Hỏi rằng trách nhiệm của ai đây ?
Thất phu cũng thẹn hồn hưng phế
Hào kiệt anh hùng lại bó tay ???


Xin hãy cùng chia những hận sầu
Để mà kẻ trước bảo người sau
Đứng lên, gom gió ta làm bão
Rửa hận sơn hà, gắn nỗi đau

Quang phục, cùng nhau dựng lại nhà
Tô bồi truyền thống của Ông Cha
Xây đời hạnh phúc, nền dân chủ
Bằng trái tim hồng, ta với ta

Hãy để cho đời những Tháng Tư
Hết đau, hết nhục, hết lao tù
Quê hương  hết bóng quân tàn bạo
Ba cõi vàng tươi một sắc cờ

Ngô Minh Hằng

BÀI THƠ CHO THÁNG TƯ ĐEN

(gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam thân mến)


  Năm tháng theo nhau rụng xuống đời
Tháng Tư lại đến, biển sầu khơi !
Tháng Tư này nữa là bao nhỉ
Mà vẫn xa quê, vẫn phận hời ??


Tóc đã phai xanh, tuổi đã chiều
Vì sầu tổ quốc, vẫn đăm chiêu
Phần thương dân tộc trong hờn tủi
Phần xót quê hương đỏ giáo điều ...
 

Hỡi những trái tim, những tấm lòng
Cơ trời vận nước buổi suy vong
Hãy xin gìn giữ niềm trung nghĩa
Đừng để ngàn sau hổ giống dòng 
 
Đừng để tàn phai nét đẹp xưa
Của trang thanh sử, dẫu giao mùa
Chao ơi, từ đỏ cơn hồng thủy
Bao kẻ xuôi dòng theo gió mưa !!!
 
Nhìn những lòng thay, những nắng phai
Mà tim thổn thức nhịp u hoài
Mà đau mà xót niềm hưng phế
Thương bóng Loa Thành, thương Ức Trai !
 
Giọt lệ đôi phen đã ngỡ ngàng
Khi người đổi bến, kẻ sang ngang
Thịnh suy mới rõ lòng đen trắng
Mới thấy thau kia lẫn với vàng !
 
Dốc thẳm, đường chênh vắng bóng người
Âm thầm chiến sĩ bước đơn côi
Con thuyền chính nghĩa, lòng son sắt
Xin chớ phong ba mãi dập vùi !
 

 
Mấy chục năm dài vẫn đợi mong
Đợi anh góp sức, chị chung lòng
Đứng lên trừ hết loài gian ác
Để trả cho tròn nợ núi sông 
 
Rồi sẽ bình minh rực tháng Tư
Quê hương nhất định hết lao tù
Cờ Vàng tô thắm khung trời Việt
Tổ quốc vinh quang, sạch bóng thù 


Ngô Minh Hằng

NHÌN CÁC EM ÐI, ÐỒNG BÀO NƯỚC VIỆT


Thấy em lui cui tìm trong bãi rác
Kiếm trái cây người đã phải quăng đi
Nhìn em hồn nhiên ăn cùng các bạn
Một trái xoài hư, vỏ đã thâm xì

Tuesday, April 19, 2011

LUẬN ANH HÙNG


(Bài thơ này xin là lời ngưỡng phục, kính gởi đến một vị người Việt Nam làm nghề lái ta xi đã hạ lá cờ Việt cộng tại Hawaii - Bản tin đính kèm -)



Một người tài xế taxi
Thành phần lao động chẳng gì cao sang
Không vỗ ngực thuộc hàng trí thức
Chẳng xưng quan, xưng chức, xưng hùng
Không khoe khoa bảng, gấm nhung
Nhưng Ông có tấm lòng trung với cờ
Thấy thư viện phất phơ cờ đỏ
Ông tiến vào gỡ nó, quăng đi
Ðại Hàn phụ trách thượng kỳ
Ðịnh kêu cảnh sát trưởng ty thưa trình
Ông bước tới chân tình phân giải
Ðảng kỳ kia làm hại thế gian
Và người tị nạn Việt Nam
Vinh danh chỉ một cờ vàng mà thôi
Lá cờ vàng của người dân Việt
Rất thiêng liêng, tha thiết trong lòng
Là hồn tổ quốc, non sông
Rạng ngời nhân bản chứ không giết người !
Cờ cộng đảng, than ơi, vì nó
Mà chúng tôi phải bỏ quê hương
Theo nhau vượt biển, tìm đường
Hiểm nguy, bỏ xác đại dương bao người
Vì cờ đỏ cướp đời hạnh phúc
Dựng cùm gông, tù ngục dân hiền
Ðộc tài, tàn ác, đảo điên
Triệt tiêu tôn giáo, nhân quyền, ấm no ...
Nước Hoa Kỳ tự do, nhân bản
Tôi đến đây tị nạn cộng nô
Thì không chấp nhận cờ Hồ
Bay trên quê quán cõi bờ thứ hai !
Lá cờ đỏ của loài ác qủy
Là màu cờ thiêu hủy tự do
Xin người thông cảm, hiểu cho
Cờ vàng sọc đỏ là cờ Việt Nam
Tôi mất nước, gian nan, tị nạn
Nhận đây làm làng bản, quê hương
Và vì đạo nghĩa, kỷ cương
Cờ vàng tôi vẫn yêu thương, tôn thờ !
*

Thế là việc hạ cờ cộng đỏ
Treo cờ vàng để tỏ lòng trung
Ðại Hàn nghe, nể vô cùng
Lá cờ vàng được chào mừng, treo ngay ...
*
Tôi đọc được tin này trên mạng
Dù Ông không cần cảm ơn Ông
Với tôi, Ông, một anh hùng
Nghiêng mình, xin gởi đến Ông lời chào
Vì lắm kẻ bằng cao, vỗ ngực
Nhưng nhân luân đạo đức suy đồi
Lợi mình, chỉ biết mình thôi
Quê hương - dân tộc - tình người, đập tan !!!
*
Luận anh hùng ở thế gian
Là do khí phách hiên ngang, quật cường
Không do bằng cấp, từ chương
Không do địa vị - ghét - thương - bạc tiền ...

Ngô Minh Hằng

Saturday, April 16, 2011

Nỗi Lòng Một Người Tị Nạn

(Bài thơ này là lời dàn trải nỗi lòng của một nạn nhân Cộng Sản Việt Nam khi đọc những bản tin về cộng đồng VNTNVC trên khắp miền tạm dung )

Chưa bao giờ ta buồn như hôm nay
Hồn ta đau nhừ vì trời đen mây
Khi quê còn kia đau thương oan hờn
Mà người thay tình, buồn nào buồn hơn...

THÁNG TƯ, NÓI VỚI NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐỒNG MINH

(Nhân dịp ghé thăm VN Memorial)



Các anh, một thuở bạn đồng minh
Đến Việt Nam tôi tạo thái bình
Nhưng có một ngày anh ngã xuống
Và vì lý tưởng,  đã hy sinh !

NÓI VỚI NHỮNG NGƯỜI NẰM XUỐNG CHO TỔ QUỐC VIỆT NAM

(Kính dâng những linh hồn Tử Sĩ VN.)

Anh vẫn đó, oai hùng như dáng núi
Ánh căm hờn trong lũng mắt đau thương
Hăm mốt năm qua, trời sầu đất tủi
Nơi đáy mồ anh khóc chuyện quê hương !

Thursday, April 14, 2011

HẸN ANH MỘT NGÀY TÁI NGỘ

(Tháng Tư Ðen, để nhớ về bức tượng THƯƠNGTIẾC . Như một lời tạ ơn, kÍnh dâng các Linh Hồn Tử Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.)

Gặp anh trong chiều tiễn biệt
Dáng anh lặng lẽ trầm tư
Anh ơi, anh từ chiến tuyến
Về đây ngồi tự bao giờ ???

Tiếng Thở Dài 2


Phố đêm, con phố thưa người
Nhưng âm thanh lại muôn lờì hỗn mang
Quốc kêu giữa những điêu tàn
Giữa cơn hồng thủy ngập tràn thê lương

TIẾNG THỞ DÀI


Đêm qua mơ giấc mơ nhung
Cầm  tô cơm trắng muối vừng em ăn
Hạt cơm mềm giữa hàm răng
Mùi thơm vị ngọt em hằng ước ao

Tuesday, April 12, 2011

BÀI THƠ VIẾT RIÊNG CHO NGÀY QUỐC HẬN

(Thương mến về Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam,
riêng tặng tuổi trẻ trong và ngoài nước. )

Ba Mươi Tháng Tư : Độc tài cướp nước
Ba Mươi Tháng Tư : Dân tộc đau buồn
Ba Mươi Tháng Tư : Máu đỏ quê hương
Mà ai bảo "Ngày Tự Do" ? Lạ nhỉ !!!

Hởi Ta, Ta Phải Làm Gì ?

(Kính gởi đảng viên, quân đội nhân dân yêu nước các cấp và đồng bào Việt Nam mọi giai tầng và mọi lứa tuổi )
Hỡi anh đảng viên các cấp
Vẫn từng yêu mến non sông
Mất đi Nam Quan, Bản Giốc
Hỏi anh, lòng có đau lòng ?

Saturday, April 9, 2011

LỊCH SỬ SANG TRANG


Nhìn Cách Mạng Hoa Lài cao ngọn đuốc
Giành lại tự do, hạnh phúc, công bình
Nhìn bọn độc tài phản dân, hại nước
Bỏ ngai vàng, trốn chạy lửa quang minh

NÉN HƯƠNG NGÀY GIỖ TỔ

(Trích thi phẩm Gọi Đàn)

Con xin thắp, đây nén hương lưu lạc
Gởi vọng về miền đất cũ, quê hương
Hăm mấy năm ôm nỗi sầu quốc nạn
Thêm tủi lòng ngày giỗ tổ Hùng Vương

CŨNG ĐÀNH

( gởi người phê bình thơ chi mà buồn quá...viết nhè nhẹ cho đời vui ...)

 Người phê bình thơ chi buồn quá thế
Toàn chuyện đau thương, kể tội bạo quyền
Làm người đọc nổi chìm theo dâu bể
Nhè nhẹ đi cho sầu khổ vào quên ...