Monday, October 5, 2015

TA KHÓC RỒI SAO ???






  TA KHÓC RỒI SAO ???

(Từ khi VC đem nghị quyết 36 ra thi hành ở hải ngoại thì ở đâu có người VNTNVC là có những kẻ nhân danh chống cộng, chụp mũ, cáo gian, lăng nhục, đánh phá những người Quốc Gia chân chính, bẻ cong sự thật,  tung hoả mù, gây bất hoà, xáo trộn làm nhiều người chán nản, buông tay.  Bài Ta Khóc Rồi Sao tác giả ghi lại thực trạng đau lòng này đã và đang sảy ra hàng ngày trong các cộng đồng VNTNVC, ngoài ý đó ra, không ám chỉ ai.) 




Yêu ghét, bạn thù, lung tung, hỗn loạn
Tặng mũ, đặt tên, sao tệ thế này ? !
Riết, rồi thấy không biết ai thù - bạn
Chỉ thấy cộng cười, khoái chí, vỗ tay ...

Có phải đấy là ý đồ, nghị quyết
Tạo rẽ chia, gây nghi hoặc, hoả mù ?
Để chính ta tìm ta mà tiêu diệt
Phá vỡ tiềm năng tranh đấu, trùng tu ?

Nếu thật thế thì đáng buồn biết mấy
Quê, bao năm vẫn gục dưới tà quyền
Hải ngoại tự mình đặt chông, lọt bẫy
Những bẫy hơn thua, phe đảng, tị hiềm

Bẫy mình yêu ai, bắt người "NHẤT TRÍ"
Ai dám "KHÔNG" là khốn khổ cuộc đời
Kỹ thuật hứng-tung-chụp-vu-mạ lỵ
Khủng bố kiểu này giống cộng thì thôi !!!

Bẫy mình ghét ai, mọi người phải ghét
Ai chẳng ghét theo, bạn cũng thành thù
Mình lọt bẫy mình vô cùng nguy hiểm
Không thắng nổi mình, ta thắng cộng ư ???

Những bẫy đó làm chính mình chìm đắm
Làm bao người yêu nước phải cô đơn
Đâu hỡi gương xưa, Đức Trần Hưng Đạo
Dẹp thù riêng, vì nước, rửa chung hờn ?

Trong gian khó nhìn dân nhà tranh đấu
Nhìn lửa cộng đồng leo lét, cô đơn
Nhìn mẹ Việt Nam bị loài thảo khấu
Xiết cổ, phân thây, hút máu ... ta buồn !

Ta khóc rồi sao ?... quê ơi, ta khóc ...
Nhìn lại quanh ta, ai bạn, ai thù ?
Bấy nhiêu năm chưa thuộc bài tập đọc
Chưa thắng nổi mình, chưa vượt chữ ngu !

Nếu yêu nước, ai thật lòng yêu nước
Dẹp cái tôi, thành tín đến cùng nhau
Noi gương xưa, can trường ta tiến bước
Cộng tiêu tan, điều tổ quốc mong cầu …




Ngô Minh Hằng

VÌ ANH CHỐNG CỘNG ...




VÌ ANH CHỐNG CỘNG ...

Xin chân thành chia sẻ nỗi khó khăn với những người nặng lòng vì quê hương, dân tộc mà tự nguyện dấn thân trên đường tranh đấu. Riêng gởi Thiếu Tá Liên Thành, tác giả những tác phẩm "HUẾ, THẢM SÁT MẬU THÂN",  "BIẾN ĐỘNG MIỀN TRUNG" và "THÍCH TRÍ QUANG, THẦN TƯỢNG HAY TỘI ĐỒ DÂN TỘC" như một lời chúc thành công trong buổi ra mắt sách tại San Jose ngày 5 tháng 4 năm 2014.


Thưa anh, tôi viết áng thơ này
Để sẻ cùng anh nỗi khó đây
Vâng, kẻ yêu quê, yêu sự thật
Thời nào cũng nhận đắng cùng cay

Bởi đường tranh đấu lắm gian nan
Tráo trở, gian manh, đỏ mạ vàng
Từ buổi mất quê vì giặc dữ
Thì lòng trung nghĩa lại càng khan

Và từ tị nạn, sống xa quê
Đã khắc trong tim một nguyện thề
Là chẳng khi nào ta chấp nhận
Chung trời với cộng, lũ gian kia

Nên người chính trực rất cô đơn
Nói thật, đương nhiên chuốc oán hờn
Vì cộng gian hùng, nuôi nghị quyết
Vì loài bất nghĩa hám tiền muôn

Và vì nghị quyết đảng đưa ra
Hải ngoại, vô lương, lũ cộng tà
Nhận lệnh, tung đòn gây rối loạn
Cộng đồng quậy nát, xé hai, ba

Rồi bao lời thẳng bẻ thành cong
Bởi bọn con buôn, lũ đỏ lòng
Xuyên tạc, hỏa mù, gian, hiểm, ác
Hại người tự gánh nợ non sông

Và anh, anh đã rất kiên cường
Vạch mặt gian hùng, mặt bất lương
Của bọn nằm vùng, bày phản quốc
Tiếp tay giặc cộng hại quê hương

Vì anh chống cộng, cộng thù anh
Nghị quyết Đình Bin* chúng thực hành
Anh cứ dấn thân vì lẽ phài
Sử đời, bia đá sẽ thơm danh !

Chọn đường chính nghĩa thế, anh đi
Miệng lưỡi phi nhân ấy, sá gì
Thế giới, người ta nhìn thấy cả
Đỏ - Vàng - Đen - Trắng ...rất tinh vi ...


Ngô Minh Hằng



Sau khi Nguyễn Mạnh Cầm ký quyết định số 114/2001/QĐ-TTg, Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam của Phạm Thế Duyệt và Ủy Ban Về Người Việt Nam Ở Nước Ngoài do Nguyễn Đình Bin, Thứ trưởng Thường trực Bộ Ngoại giao VC làm chủ tịch, đã cho ra đời “Uỷ Ban Vận Động Thành Lập Hội Liên Lạc Người Việt Nam Ở Nước Ngoài”. Uỷ ban này đã bắt đầu hoạt động từ ngày 23-4-2001 mục đích ru ngủ, chiêu dụ, đánh phá, thi hành diễn biến hòa bình đảo ngược? Các tác dụng nói đây, nếu thành công, sẽ gây nhiều tác hại cho công đồng người Việt tị nạn cộng sản chúng ta

THÁNG TƯ ĐÃ ĐỦ HỜN OAN







THÁNG TƯ ĐÃ ĐỦ HỜN OAN


Tháng Tư ! Lại một Tháng Tư ...
Hướng về đất Mẹ đau nhừ trái tim
Nỗi hờn vong  quốc cao thêm
Ai xô quê gục xuống đêm kinh hoàng ?
Xô đời vào bể lầm than
Giết dân, bán nước, bạo tàn, triền miên ...
Tiếng người than khắp mọi miền
Khóc đời tăm tối, oan khiên, khốn cùng
Tiếng quê ba cõi não nùng
Dưới dao đồ tể từng vùng máu loang
Vì ai Hoàng, Bản, Nam Quan 
Và Tây Nguyên của Việt Nam mất rồi ?
Vì ai mà đất nước  tôi
Nay thành làng, tỉnh, cơ ngơi cộng Tàu ?!
Tháng Tư dạ xót lòng đau
Ai người yêu nước có sầu mất quê ?
Thì xin kiếm báu, trăng thề
Vùng lên cứu nước, lấy về núi sông !
Vì ta,  bất khuất Tiên Rồng
Quê ta, ta phải một lòng giữ quê
Không ai được phép cắt chia
Dâng cho Tàu cộng đất kia, sơn hà ...


Nhà ta, trách nhiệm của ta
Đừng chờ hàng xóm kẻo nhà vỡ tan
Tháng Tư  đã đủ hờn oan 
Đứng lên, diệt bọn tham tàn, cứu quê !!!




Ngô Minh Hằng




QUỐC HẬN







QUỐC HẬN


Lại đến ngày tang, Quốc Hận đây
Quê hương máu lệ vẫn loang đầy
Xưa loài chồn cáo che tâm địa
Nay bọn hồ ly lộ mặt mày
Bán nước, Ba Đình tiền ngập túi
Cướp dân, Bắc Pó bạc tràn tay
Ba miền ta hỡi, mau vùng dậy
Cứu lấy giang sơn, diệt độc tài !


Ngô Minh Hằng


Ngày 1/4/2014


JOSHUA !!!







JOSHUA !!!
Cho Joshua Wong và tuổi trẻ Hồng Kông. Đặc biệt là lời nhắn nhủ tuổi trẻ Việt Nam tại quê nhà khi theo dõi cuộc đấu tranh lịch sử chống Bắc Kinh để  đòi tự do, nhân quyền và dân chủ của sinh viên học sinh Hồng Kông vào cuối tháng 9/2014. Nhờ các bạn trẻ trong và ngoài nước, những người có lòng với Quê Hương chuyền bài thơ này cho nhau cùng đọc. Tác giả xin ghi ơn các bạn.



Mừng Hồng Kông có JOSHUA
Phục em từ lúc mới vừa nghe tên
Đem tài đắp móng xây nền
Đem tim dũng cảm dựng nên phong trào
Giục lòng tranh đấu lên cao
Đáp lời chính nghĩa xiết bao quật cường
Dân quyền, giữ vững lập trường
Không cho cộng sản tìm phương lọt vào
Cộng vào, tất cả tiêu hao
Tự do, lý tưởng, tự hào, tiêu luôn
Bởi không chấp nhận đời buồn
Em không đầu cúi tay buông dễ dàng
Rồi cùng tuổi trẻ hiên ngang
Tiến lên lớp lớp hàng hàng bên nhau
Chân đi rung chuyển điạ cầu
Tay vung làm bọn cộng Tàu đứng tim
Nếu em vuốt mặt ngồi nhìn
Hồng Kông cộng sẽ nhận chìm như chơi
Phục em mười bảy tuổi đời
Mà làm những việc của người trượng phu
Biết rõ bạn, biết rõ thù
Biết sai, biết đúng khi từ mười lăm
Sinh viên du học xa xăm
Thấy em làm đúng,  quyết tâm trở về
Biểu tình nhập cuộc với quê
Vòi rồng, khói đạn chẳng hề chùn chân
Liên Đoàn giáo chức xa gần
Đình công, hỗ trợ tinh thần đấu tranh
Bốn phương tin tức lan nhanh
"Tự Do", ước vọng chân thành, rền vang ...
Năm châu rộn rã chuông vàng
Joshua sáng chói một trang sử hùng 
Vì đời, vì nước non chung
Thành hay bại vẫn vô cùng vinh quang !!!

*
Còn Việt Nam ??? Hỡi Việt Nam !!!
Đứng  lên mau để vẻ vang giống nòi ...
Đứng lên mà để làm người
Ghé vai trách nhiệm như lời Joshua !!!  *


Ngô Minh Hằng


* Joshua Wong: " Tôi không muốn cuộc đấu tranh cho dân chủ phải truyền lại cho đời sau. Đây là trách nhiệm của chính thế hệ chúng tôi "

XIN HỎI MỘT CÂU ...






XIN HỎI MỘT CÂU ...


Thế gian có nhiều câu hỏi
Thế nhân không muốn trả lời
Ví như tại sao gian dối
Tại sao phản bội giống nòi ?
 *
Tại sao nói đen thành trắng
Tại sao bảo đỏ là vàng
Đâu rồi những lòng thẳng thắn
Một thời làm đẹp trần gian ?
Tại sao bẻ cong ngòi bút
Viết lời giá áo túi cơm
Nỗi sầu quê hương ngun ngút
Tại sao che mắt oan hờn ?
*
Xem kìa, những điều có thật
Công khai dưới ánh mặt trời
Tại sao cố tình khuất tất
Lấy câu liêm sỉ đùa chơi ...
 *
Thế gian có nhiều câu hỏi
Tôi xin hỏi một mà thôi
Tại sao lắm người tài giỏi
Lại không thích nói tiếng người ?

 *


Ngô Minh Hằng 

Sunday, August 16, 2015

TÔI HÁT QUỐC CA




   

  




















http://hon-viet.co.uk/YouTube_QuocCaVNCH.htm


TÔI HÁT QUỐC CA


Hôm qua tôi đi dự Tết Cộng Đồng
Trời lạnh quá, thấp cao từng đồi tuyết
Dù mấy khó khăn đường rồi cũng đến
Đậu xe xong, lội tuyết dắt nhau vào
*
Người lưa thưa từng nhóm chẳng nhiều bao
Thôi, cũng được, cốt có nhau ngày Tết
Ban tổ chức không ngại ngần mỏi mệt
Miễn cộng đồng họp mặt góp niềm vui
*
Dù không quen nhau, ai cũng tươi cười
Chúc năm mới như đã từng thân thiết
Giây phút đứng nghiêm chào cờ, mặc niệm
Tôi tủi thân xúc động đến nghẹn ngào ...
*
Hát quốc ca mà mắt lệ tôi trào
Bởi tủi phận mình là người vong quốc
Ngày xưa có quê, có nhà, có nước
Tôi hân hoan hãnh diện kém chi người
*
Mùa xuân về trên đất nước của tôi
Có pháo đỏ, có mai vàng, đào thắm
Dưới trời tự do, quê tôi đầy nắng
Tôi lớn lên trong hạnh phúc ngọt ngào
*
Phút chào cờ tôi vui sướng biết bao
Nhìn lá cờ bay lòng tràn kiêu hãnh
Tình yêu nước trong lời ca hùng mạnh
Và tự hào từng trang sử quê hương
*
Nhưng tháng Tư, bày quỉ đỏ Bắc phương
Đã cấu kết với sài lang hiểm độc
Bức tử miền Nam, xô toàn dân tộc
Vào một nhà tù vĩ đại, thê lương
*
Tìm tự do, tôi phải vượt trùng dương
May, sống sót, đến xứ người tị nạn
Từ đó quốc ca mỗi lần tôi hát
Hát với xót xa, hát với tủi hờn ...
*
Hát với ngậm ngùi tức tưởi đau thương
Vì quê mẹ trong nguy nàn sinh tử
Và đồng bào tôi trong tay thú dữ
Anh chị em yêu nước chốn lao tù
*
Nhìn lên khán đài thẹn với gương xưa
Tôi hát quốc ca mà lòng đau xé
Ôi, bao giờ lời ca tôi khô lệ ...
Ngắm cờ bay, kiêu hãnh mỉm môi cười ...???




Ngô Minh Hằng




ĐÔI VẦNG NHẬT NGUYỆT











  






ĐÔI VẦNG NHẬT NGUYỆT

(Đa tạ anh Nguyễn Kim Khánh đã ưu ái gởi tặng những người cầm bút và rộng lượng tặng NMH thi phẩm "LỜI MẸ DẶN" của Thi sĩ Phùng Quán.  Món quà tặng của anh là một phần thưởng vinh dự cho thơ NMH.  Xin gởi anh bài Đôi Vầng Nhật Nguyệt và lời cảm tạ chân thành.)



Thưa, trộm nghĩ, một người khi cầm bút
Thì phải viết bằng tim, óc, lương tâm
Danh vị bạc tiền chẳng làm dơ mực
Uy vũ, mật đường uốn bút không cong

Vì nghĩ thế và quyết tâm làm thế 
Nên bút viết điều trung thực đã nghe
Về một quê hương trong tay đồ tể
Về những phận người dưới búa trên đe

Và vốn đã là công dân nước Việt
Có bốn ngàn năm dũng cảm, tự hào
Nay đảng bán quê, dân lành đảng giết
Bút chẳng đành lòng kể chuyện trăng sao ...

Lẽ tất nhiên, bất cứ ai chống đảng
Đảng chẳng để yên, đảng phải trả thù
Bản chất cộng là mị lừa, gian ác
Đủ kiểu bất lương, vu chụp, hỏa mù

Và lời thật muôn đời là thuốc đắng
Cộng gian manh nên bút chẳng khoan nhường
Thơ càng viết, cộng thù thơ càng nặng
Gắp lửa, phun dơ, chuyện ấy đã thường !

Phun bẩn thế, cộng mong thơ chùn bước
Hoặc non lòng mà nản chí, buông xuôi
Nhưng cộng còn kia, bút ngưng sao được
Nước dân đau, thơ chẳng thể im lời !

Cứ để gian hùng tiếp tay gian đảng
Là lộ ra thôi vàng vỏ đỏ lòng
Bút còn đó thì bọn người cộng sản
Còn nghe thơ hài tội bán non sông

Xin cảm ơn Anh, dòng thơ tôi viết
Viết cho thế nhân, chẳng viết cho mình
Trong ý chữ có đôi vầng nhật nguyệt
Thì Thơ ngại gì ma quỉ, yêu tinh !


Ngô Minh Hằng


Subject: FW: -->Xin gửi tặng... Lời Mẹ Dặn/Phùng Quán & NHẮN NHỦ/Nmh
Date: Sat, 1 Mar 2014 23:08:28 +0100

Xin gửi tặng những người cầm bút tự nguyện đi trọn đời trên con đường chân thật,
đặc biêt tác giả bài thơ NHẮN NHỦ, nhà thơ Ngô Minh Hằng- như Lời Mẹ Dặn- đã không ngại búa rìu dư luận tứ bề, lằn tên mũi đạn VGVC, can đảm viết thật, nói thật những dối gian tráo trở của một giai đoạn lịch sử hỗn mang, đầy ma vương quỉ quái, của quê hương đất nước!Lời Mẹ Dặn

    
Phùng Quán
Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
Mẹ tôi thương con không lấy chồng
Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.

Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
Ngày ấy tôi mới lên năm
Có lần tôi nói dối mẹ
Hôm sau tưởng phải ăn đòn.
Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
Ôm tôi hôn lên mái tóc

- Con ơi
trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời
Phải làm một người chân thật.

- Mẹ ơi, chân thật là gì?

Mẹ tôi hôn lên đôi mắt

- Con ơi một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu

Từ đấy người lớn hỏi tôi:
- Bé ơi, Bé yêu ai nhất?

Nhớ lời mẹ tôi trả lời:
- Bé yêu những người chân thật.

Người lớn nhìn tôi không tin
Cho tôi là con vẹt nhỏ
Nhưng không! những lời dặn đó
In vào trí óc của tôi
Như trang giấy trắng tuyệt vời.
In lên vết son đỏ chói.

Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Đứa bé mồ côi thành nhà văn
Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
Người làm xiếc đi giây rất khó
Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật.

Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ


Tôi muốn làm nhà văn chân thật
chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã

Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.


Phùng Quán,1957